Sau sự cố với gã "Bọ Cạp", con tàu Linh Hồn Lang Thang bắt đầu tiến vào vùng hải phận quốc tế. Sóng biển bắt đầu dữ dội hơn, khiến mạn tàu rung lắc liên hồi. Trần Lạc bị đẩy vào một căn phòng nghỉ hạng sang nhưng ngột ngạt. Anh tháo chiếc mũ bảo hiểm, để lộ gương mặt lấm tấm mồ hôi và đôi mắt mệt mỏi.
Lý Hên đang bận rộn dán lại miếng đệm cao su dưới bánh xe lăn của Lạc bằng băng keo điện, miệng không ngừng lẩm bẩm:
Mày thấy chưa? Tao đã bảo rồi, mày là cái nam châm hút họa mà. Nếu không có cái mũ đó, lúc nãy mày đã "nở hoa" vì mảnh gỗ rồi.
Trần Lạc không nghe thấy tiếng thằng bạn. Anh đang nhìn vào hình bóng mình phản chiếu trên mặt kính của chiếc mũ bảo hiểm đen bóng. Đôi mắt anh – thứ mà người ta gọi là "Thấu Thị" – thực chất không phải là một món quà. Nó là một di chứng.
Mười lăm năm trước, cha anh, Trần Thiên, cũng từng là một cao thủ có tiếng. Nhưng ông không bao giờ dạy anh đánh bài. Ông chỉ dạy anh cách nhìn thế giới qua những con số.
“Lạc, thế giới này không có gì là ngẫu nhiên cả,” giọng nói của cha dường như vang vọng từ ký ức. “Một chiếc lá rụng, một hạt mưa rơi, tất cả đều tuân theo một quỹ đạo xác suất. Nếu con nhìn thấy được quỹ đạo đó, con sẽ nắm giữ vận mệnh. Nhưng hãy nhớ, con mắt nhìn thấu thiên cơ là đôi mắt của kẻ bị nguyền rủa.”
Trần Lạc nhớ rõ cái đêm định mệnh ấy. Cha anh trở về nhà với một vết thương xuyên thấu ngực, hơi thở đứt quãng. Ông đã dùng toàn bộ "vận may" cả đời mình để thắng một ván bài với một kẻ bí ẩn, nhằm xóa sạch món nợ cho gia đình. Cái giá phải trả là ngay khi bước chân ra khỏi sòng bài, một chiếc xe mất phanh đã lao thẳng vào ông.
Trước khi nhắm mắt, cha đã đặt tay lên mắt anh, truyền lại một luồng khí lạnh buốt: “Cha để lại cho con khả năng này không phải để thắng, mà để con biết đường mà né tránh. Đừng bao giờ... đừng bao giờ dùng nó để lấy đi vận may của kẻ khác, trừ khi đó là đường cùng.”
Trần Lạc giật mình khi cảm thấy một bàn tay lạnh lẽo chạm vào vai mình.
Lại đang tính xác suất bị chìm tàu à? – Tiểu Thư đã đứng đó từ lúc nào, trên tay cô là một khay súp nóng.
Không, tôi đang nghĩ về cha tôi. – Lạc khẽ nói, không nhìn cô. – Ông ấy là người đã tạo ra "Thánh Đen", dù ông ấy chỉ muốn tôi làm một gã kế toán bình thường. Cô biết Nhất Chiết lâu chưa? Lão ta có biết cha tôi không?
Tiểu Thư đặt khay súp xuống, đôi mắt cô thoáng qua một tia dao động rất nhanh:
Lão Đại Nhất Chiết biết tất cả những người từng mang danh "Thánh". Thực tế, lão ta tin rằng cha anh chưa chết vì tai nạn, mà là vì "Lời nguyền cân bằng" đã đòi nợ quá sớm. Lão muốn anh tham gia giải đấu này vì lão tin rằng anh là phiên bản hoàn thiện hơn của cha mình – một kẻ có thể sống sót dưới áp lực của sự xui xẻo tột cùng.
Lạc cười khổ, nhấp một ngụm súp:
Phiên bản hoàn thiện? Một gã què đội mũ bảo hiểm ăn súp trong khi chờ bị sét đánh?
Đừng tự ti thế. – Tiểu Thư đột ngột cúi xuống, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại khiến Lạc ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ người cô. – Đôi mắt của anh... khi anh tập trung vào bộ bài, chúng không giống mắt người thường. Chúng như hai lỗ đen hút hết ánh sáng xung quanh. Đó là lý do tôi bảo vệ anh. Tôi muốn thấy... cái kết của kẻ dám đối đầu với xác suất là gì.
Bỗng nhiên, con tàu rung chuyển dữ dội bởi một cơn sóng lớn. Khay súp trượt mạnh trên bàn, hướng thẳng về phía bụng Trần Lạc. Theo phản xạ, anh nhắm mắt lại, chuẩn bị cho một màn "tắm súp nóng" quen thuộc.
Nhưng cơn đau không đến. Tiểu Thư đã dùng một tay chặn khay súp lại một cách điêu luyện, tay kia giữ chặt thành xe lăn của anh.
Thấy chưa? – Cô thì thầm, nụ cười hiếm hoi hiện trên môi. – Tôi là biến số mà cha anh chưa kịp tính vào xác suất của anh. Có tôi ở đây, vận rủi của anh sẽ phải "chia phần" cho tôi.
Trần Lạc nhìn cô, trái tim anh lỗi nhịp một nhịp – một sự kiện mà xác suất xảy ra trước giờ chỉ là 0%. Anh nhận ra, lời nguyền của anh có lẽ đã gặp phải đối thủ thực sự. Không phải Nhất Chiết, mà là cô gái đang đứng trước mặt này.
Nghỉ ngơi đi. – Tiểu Thư đứng dậy, khôi phục lại vẻ lạnh lùng vốn có. – Sáng mai chúng ta sẽ đến gần Đảo Sinh Tử. Anh sẽ phải đối mặt với "Gã Mù" – một kẻ không dùng mắt để nhìn bài. Đôi mắt tính toán của anh... ngày mai có thể sẽ gặp khắc tinh đấy.
Tiểu Thư bước ra ngoài, đóng cửa lại. Lý Hên lúc này mới từ dưới gầm giường chui ra, mồm đầy dầu mỡ vì lén ăn vụng thịt nướng:
Lạc ơi, tao thấy cô ta "kết" mày rồi đấy! Thắng một ván bài được người đẹp cứu, xui thế này thì tao cũng muốn xui!
Câm miệng đi Lý. – Lạc đội lại chiếc mũ bảo hiểm, giọng nói trầm xuống. – Chuẩn bị đi. Ngày mai không chỉ là đánh bài, mà là một cuộc chiến của những giác quan. Và tao... tao cần mày phải thật "Hên" để cứu mạng tao đấy.
Trong bóng tối của khoang tàu, đôi mắt Trần Lạc rực lên. Anh bắt đầu nhìn thấy những luồng khí đen và vàng đan xen nhau trên trần nhà – điềm báo của một ván bài mà ở đó, người thắng có thể không phải là kẻ cầm bài mạnh nhất, mà là kẻ sống sót lâu nhất.