Bình minh tại cảng số 9 không rực rỡ như trong phim ảnh. Nó xám xịt, sặc sụa mùi dầu máy và hơi muối mặn chát. Con tàu "Linh Hồn Lang Thang" lù lù hiện ra giữa làn sương mù như một bóng ma kim loại khổng lồ.
Trần Lạc ngồi trên chiếc xe lăn, đầu đội chiếc mũ bảo hiểm Full-face đen bóng, kính chắn gió hạ xuống kín mít. Dù đang mặc bộ vest đỏ rượu vang sang trọng của Tiểu Thư tặng, nhưng sự kết hợp với chiếc mũ bảo hiểm trông anh chẳng khác nào một phi hành gia đi lạc vào sòng bài.
Này Lạc, tao hiểu là mày sợ xui, nhưng lên tàu hạng sang mà đội cái này thì... hơi quá không? – Lý Hên vừa đẩy xe vừa gãi đầu, vẻ mặt ngượng nghịu khi thấy đám cao thủ xung quanh đang nhìn họ chỉ trỏ.
Mày không hiểu đâu. – Giọng Trần Lạc vang lên nghẹt mũi bên trong lớp lót mũ. – Theo tính toán, xác suất tàu va phải đá ngầm là 0.05%, nhưng xác suất tao bị một cái vali rơi trúng đầu khi khách lên tàu là 85%. Chiếc mũ này là giới hạn cuối cùng giữa tao và chấn thương sọ não.
Tiểu Thư đi phía trước, đôi giày cao gót nện xuống cầu tàu vang lên những tiếng "cộp, cộp" đầy uy lực. Cô không hề quay đầu lại, nhưng giọng nói lạnh lùng vẫn truyền đến tai hai người:
Giữ cái mũ đó đi. Trên tàu có nhiều kẻ thích chơi bài bằng "tay chân" hơn là bằng não. Anh sẽ cần nó đấy.
Vừa bước qua cửa hầm tàu, một gã đàn ông lực lưỡng, cánh tay xăm hình con bọ cạp chặn đường họ lại. Hắn nhìn cái chân bó bột và chiếc mũ bảo hiểm của Lạc rồi cười sằng sặc:
Ha ha! Nhìn xem chúng ta có gì đây? Một thằng phi công què đi đánh bài à? Này nhóc, mày mang theo mũ để che đi những giọt nước mắt khi thua sạch tiền phải không?
Trần Lạc nhìn gã. Hệ thống xác suất bắt đầu quét. Đối tượng: "Bọ Cạp" – Cấp Đồng. Kỹ năng: Tráo bài bằng khe ngón tay. Tỉ lệ hắn tự làm đau mình trong 10 giây tới: 90%.
Tôi khuyên anh nên đứng lùi lại ba bước. – Lạc nói, tay chỉ vào một chiếc ròng rọc treo cáp ngay trên đầu gã Bọ Cạp.
Mày dạy đời tao à? – Gã Bọ Cạp gầm lên, định túm lấy cổ áo Lạc.
Phựt!
Một tiếng dây cáp đứt thanh mảnh vang lên. Chiếc ròng rọc bằng sắt nặng trịch rơi xuống với tốc độ chóng mặt. Theo đúng quỹ đạo, nó sẽ nghiền nát vai gã Bọ Cạp. Nhưng vì gã đang rướn người về phía trước để bắt nạt Lạc, chiếc ròng rọc chỉ sượt qua lưng hắn, đập mạnh vào cái thùng gỗ đựng rượu vang ngay cạnh đó.
Choảng!
Mảnh gỗ và rượu vang bắn tung tóe. Một mảnh gỗ sắc nhọn bay thẳng về phía mặt Trần Lạc.
Cộp! Mảnh gỗ đập trúng kính mũ bảo hiểm của anh rồi rơi rụng xuống sàn. Trần Lạc vẫn ngồi yên, không hề chớp mắt sau lớp kính. Trong khi đó, gã Bọ Cạp bị rượu vang bắn đầy mặt, trượt chân ngã nhào vào đống mảnh chai vỡ, la oai oái.
Thấy chưa? – Lạc thở dài, tự điều chỉnh lại tư thế ngồi. – Đã bảo là lùi lại rồi mà.
Tiểu Thư khẽ liếc nhìn chiếc mũ bảo hiểm của Lạc, khóe môi cô nhếch lên một độ cong gần như không thể nhận ra. Cô đưa thẻ bài cho nhân viên kiểm tra rồi dẫn họ vào khoang VIP.
Bên trong khoang thuyền, sự xa hoa khiến Lý Hên phải há hốc mồm. Đèn chùm lê lấp lánh (Lạc ngay lập tức điều khiển xe lăn tránh xa quỹ đạo rơi của nó), những bàn baccarat bọc da thuộc cao cấp và những nữ phục vụ trong trang phục gợi cảm. Nhưng không khí ở đây không hề thư giãn. Ánh mắt của mọi con bạc đều sắc lẹm, họ đang đánh giá đối thủ.
Nghe này Trần Lạc. – Tiểu Thư dừng bước trước một cánh cửa lớn mạ vàng. – Đây là sảnh khởi động. Anh cần thắng thêm 7 đồng Linh Hồn tệ nữa để chính thức được cấp thẻ xanh vào đảo. Ở đây không có luật lệ, chỉ có kẻ thắng và kẻ thua.
Tôi hiểu. – Lạc siết chặt tay vịn xe lăn.
Còn một điều nữa. – Tiểu Thư cúi xuống, chỉnh lại cái đệm vai cho Lạc, hơi thở cô phả vào lớp kính mũ bảo hiểm làm nó mờ đi một chút. – Nếu anh thấy tình hình quá tệ, hãy dùng "Vận Đen" của anh làm vũ khí. Đừng chỉ cố gắng né tránh nó. Hãy ép đối thủ phải chia sẻ nỗi đau với anh.
Trần Lạc sững người. Ý tưởng này... anh chưa bao giờ thực sự nghĩ tới. Anh luôn coi vận đen là kẻ thù, nhưng nếu anh chủ động hướng nó về phía kẻ khác thì sao?
Lý Hên từ phía sau chạy lại, trên tay cầm một khay đồ ăn miễn phí:
Lạc ơi! Đồ ăn ở đây xịn lắm, toàn tôm hùm với bào ngư. Mày ăn một miếng lấy sức đi, tao thấy có mấy thằng "Cấp Vàng" đang nhìn mày như nhìn miếng mồi ngon ấy.
Trần Lạc nhìn đống tôm hùm, rồi nhìn vào sảnh bài đầy cạm bẫy phía trước. Anh thò tay vào trong mũ bảo hiểm, gãi gãi cái mũi đang ngứa:
Lý này, chuẩn bị tâm lý đi. Ván bài tới, tao sẽ không nhường nữa. Tao sẽ thắng nhanh nhất có thể.
Sao thế? Mày không sợ bị sét đánh à? – Lý Hên ngạc nhiên.
Sét không đánh được dưới hầm tàu đâu. – Lạc lạnh lùng hạ kính mũ xuống một lần nữa. – Với lại, tao đã đóng tiền bảo hiểm thân thể sáng nay rồi. Giờ là lúc để bọn chúng biết tại sao tao được gọi là Thánh.
Cánh cửa mạ vàng mở ra. Tiếng xào bài vang lên giòn giã như tiếng súng lên nòng. Trần Lạc tiến vào, tay cầm chắc cái nạng sắt, sẵn sàng cho một cuộc thảm sát vận mệnh mà chính anh cũng không biết mình sẽ mất đi cái gì tiếp theo.