MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVận Đen Của ThánhChương 7: GẶP GỠ TIỂU THƯ – NỮ GIÁM SÁT LẠNH LÙNG

Vận Đen Của Thánh

Chương 7: GẶP GỠ TIỂU THƯ – NỮ GIÁM SÁT LẠNH LÙNG

1,147 từ · ~6 phút đọc

Sau khi rời khỏi tiệm hớt tóc với một chiếc bụng rỗng tuếch và một đồng Linh Hồn tệ thứ hai nằm gọn trong túi, Trần Lạc được đưa đến một căn biệt thự cổ kính nằm ven đô. Đây là trạm dừng chân cuối cùng trước khi con tàu "Linh Hồn Lang Thang" nhổ neo.

Lý Hên đã bị đẩy sang một căn phòng khác để "kiểm tra an ninh" (thực chất là bị mấy gã vest đen lôi đi ăn thịt nướng), chỉ còn lại Trần Lạc và Tiểu Thư trong căn phòng khách rộng lớn, ngập tràn mùi gỗ đàn hương.

Trần Lạc ngồi trên ghế sofa, cái chân bó bột gác lên chiếc đôn gỗ. Anh lén quan sát Tiểu Thư. Cô đang đứng bên cửa sổ, ánh trăng bạc rót xuống mái tóc đen tuyền, tạo nên một vẻ đẹp lạnh lẽo, xa cách. Nếu không biết cô là người của tổ chức Nhất Chiết, có lẽ anh đã nghĩ đây là một nàng thơ trong bộ truyện trinh thám nào đó của mình.

Nhìn đủ chưa? – Tiểu Thư đột ngột quay lại, đôi mắt sắc sảo như muốn xuyên thấu lớp băng gạc trên mặt anh.

Trần Lạc giật mình, vội vàng dời mắt sang bộ ấm trà:

Tôi chỉ đang tính toán xác suất cô sẽ ra tay ám sát tôi trong đêm nay thôi. Khoảng 5%, vì nếu tôi chết, các người sẽ mất một quân bài giải trí.

Tiểu Thư bước lại gần, ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Cô không hề mang theo vũ khí lộ liễu, nhưng Trần Lạc biết rõ, với một sát thủ sòng bài, một quân bài tây cũng có thể cắt đứt cuống họng người khác.

Anh rất thú vị, Trần Lạc. – Cô rót một chén trà, đẩy về phía anh. – Hầu hết những kẻ có siêu năng lực đánh bài đều kiêu ngạo. Họ coi mình là thần thánh. Còn anh... anh coi năng lực của mình là một căn bệnh ung thư.

Nó vốn là bệnh mà. – Lạc cười nhạt, nhấp một ngụm trà rồi nhăn mặt vì vị đắng. – Thắng một ván bài để rồi bị bồn cầu xả nước vào đầu, cô có thấy "thần thánh" nào nhục nhã như vậy không? Tại sao cô lại làm việc cho Nhất Chiết? Một người như cô...

Một người như tôi thì sao? – Ánh mắt Tiểu Thư chợt tối sầm lại. – Thế giới ngầm không có chỗ cho sự lựa chọn. Nhất Chiết cứu mạng tôi, tôi trả nợ bằng lòng trung thành. Giống như anh, anh tham gia giải đấu này để cứu em gái. Chúng ta đều là những con súc sắc trong tay định mệnh, chỉ khác là tôi chấp nhận mặt số mình nhận được, còn anh thì cố gắng thay đổi nó.

Căn phòng rơi vào im lặng. Trần Lạc cảm nhận được một sự đồng cảm kỳ lạ. Hóa ra, đằng sau vẻ lạnh lùng như băng thạch kia cũng là một linh hồn bị xiềng xích.

Đột nhiên, Trần Lạc nhìn thấy một luồng khí đen kịt bốc lên từ chiếc đèn chùm pha lộng lẫy phía trên đầu Tiểu Thư. Hệ thống trong đầu anh lại gào thét: Cảnh báo: Vận rủi tồn đọng từ ván bài trước đang tìm mục tiêu phát tán. Đối tượng ảnh hưởng: Người ở gần ký chủ nhất. Tỉ lệ đèn rơi: 99%.

Tránh ra! – Trần Lạc không kịp suy nghĩ, anh dùng cái chân lành lặn đạp mạnh vào cạnh bàn, mượn lực lao người về phía trước, ôm chầm lấy Tiểu Thư và kéo cô ngã khỏi ghế.

Rầm! Choảng!

Chiếc đèn chùm nặng hàng chục ký rơi xuống đúng vị trí Tiểu Thư vừa ngồi, vỡ tan tành thành nghìn mảnh. Những mảnh pha lê bắn tung tóe, găm vào thành ghế và sàn nhà.

Trần Lạc nằm đè lên người Tiểu Thư trên sàn nhà. Gương mặt hai người sát gần nhau đến mức anh có thể cảm nhận được hơi thở gấp gáp của cô và hương hoa hồng đen nồng nàn. Lần đầu tiên, anh thấy đôi mắt băng giá kia hiện lên sự ngỡ ngàng, thậm chí là một chút bối rối.

Anh... anh đang làm cái quái gì thế? – Tiểu Thư lắp bắp, định đẩy anh ra nhưng rồi nhận ra nếu không có cú ngã này, cô đã bị nghiền nát dưới đống pha lê kia.

Tôi đã bảo rồi... – Trần Lạc nén đau, cái chân bó bột vừa va chạm khiến anh muốn ngất đi. – Ở gần tôi không có gì tốt đẹp cả. Lời nguyền của tôi... nó đang bắt đầu lây sang cô rồi.

Tiểu Thư nhìn đống đổ nát, rồi nhìn gã đàn ông đang đau đớn nhưng vẫn cố bảo vệ mình. Cô im lặng một lúc lâu, sau đó nhẹ nhàng đỡ anh ngồi dậy, phủi những mảnh kính vụn bám trên áo anh.

Đây là lý do anh luôn mặc đồ bảo hộ sao? – Cô hỏi, giọng nói đã bớt đi vài phần sắc lạnh.

Đúng vậy. Nhưng có vẻ nó vẫn chưa đủ. – Lạc cười khổ, chỉ vào vết cắt nhỏ trên tay mình. – Thắng hai ván bài, suýt chết ba lần. Cô nên giữ khoảng cách với tôi thì hơn.

Tiểu Thư không lùi lại, cô lấy từ trong túi ra một miếng băng cá nhân, cẩn thận dán lên vết thương trên tay anh. Hành động dịu dàng đột ngột này khiến Trần Lạc đứng hình.

Lão Đại muốn anh sống sót đến vòng chung kết. – Cô đứng dậy, quay trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày nhưng vành tai hơi ửng đỏ. – Từ giờ tôi sẽ giám sát anh 24/24. Không phải vì tôi quan tâm anh, mà vì tôi không muốn nhiệm vụ của mình thất bại vì một chiếc đèn chùm rách nát. Đi nghỉ đi, sáng mai chúng ta lên tàu.

Tiểu Thư bước ra khỏi phòng, để lại Trần Lạc ngồi thẫn thờ giữa đống pha lê vỡ. Anh nhìn miếng băng cá nhân trên tay, lòng thầm nghĩ: Xác suất để một sát thủ biết dán băng cá nhân là bao nhiêu nhỉ?

Dưới gầm giường phòng bên cạnh, Lý Hên sau khi ăn no nê đang ngủ say như chết, hoàn toàn không biết rằng bạn mình vừa trải qua một khoảnh khắc "sinh tử" đầy lãng mạn. Còn Trần Lạc, anh biết rằng từ giây phút này, ván bài của anh không còn đơn độc nữa. Nhưng liệu sự hiện diện của Tiểu Thư là sự cứu rỗi, hay chỉ đơn giản là một mục tiêu mới để lời nguyền của anh tàn phá?

Con tàu "Linh Hồn Lang Thang" đã hú vang một hồi dài từ phía cảng, âm thanh trầm đục như tiếng gọi từ địa ngục. Ngày mai, sòng bài thực sự sẽ mở cửa.