Sau màn vả mặt Lôi Chiến, không gian dưới chân núi Tuyết Thần trở nên im phăng phắc. Kiếm Vô Tâm nắm chặt chuôi kiếm, khớp xương trắng bệch, nhưng cuối cùng hắn lại chậm rãi buông tay ra. Hắn nhìn bóng lưng Lâm Cảnh Xuyên, cảm nhận được một loại áp chế tuyệt đối về "Kiếm ý" – thứ mà ngay cả sư phụ của hắn, một vị kiếm tu cấp Đế, cũng chưa bao giờ mang lại.
Lâm Cảnh Xuyên không quan tâm đến đám đông đang bàng hoàng, hắn thong thả bước ngược lên đỉnh núi. Tuy nhiên, khi đi ngang qua một tảng đá lớn phủ đầy tuyết, bước chân hắn bỗng khựng lại.
"Theo ta lâu như vậy, không mệt sao?"
Lâm Cảnh Xuyên không quay đầu, giọng nói nhàn nhạt vang lên.
Từ trong bóng tối của tảng đá, một bóng người khoác áo choàng đen, che kín gương mặt dần dần hiện ra. Kẻ này như hòa làm một với bóng đêm và tuyết trắng, nếu không phải Lâm Cảnh Xuyên lên tiếng, ngay cả Mặc Vô Đạo ở trên đỉnh núi có lẽ cũng khó lòng phát giác.
"Quả nhiên là người đã đi qua 10 vạn năm cô độc. Khứu giác của ngươi nhạy bén hơn cả thần linh." Giọng nói của kẻ áo đen khàn đục, giống như tiếng đá mài vào nhau.
Lâm Cảnh Xuyên quay lại, đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào lớp vải che mặt của kẻ lạ mặt:
"Ngươi không thuộc về Hồng Mông đại lục hiện tại. Hơi thở của ngươi có mùi vị của 'Kỷ nguyên đổ nát'. Nói đi, 'Tầm Đạo Giả' các ngươi tìm đến ta có việc gì?"
Kẻ áo đen run lên một chút, dường như kinh ngạc vì Lâm Cảnh Xuyên biết rõ lai lịch của mình:
"Ta đến để nhắc nhở ngươi. Việc ngươi giết chết sứ giả Thượng giới đã kích hoạt 'Thiên Đạo Tự Vệ Trận'. Những kẻ cai trị trên kia sẽ không để yên cho một kẻ mang theo bí mật của 10 vạn năm luân hồi đi lại tự do đâu."
"Họ không để yên cho ta, hay là họ sợ hãi mảnh vỡ Thiên Đạo mà ta đang nắm giữ?" Lâm Cảnh Xuyên cười lạnh, tay hắn khẽ lướt qua hư không, một mảnh tinh thể màu tím nhạt, tỏa ra những tia sáng li ti như những sợi dây nhân quả hiện ra rồi biến mất trong chớp mắt.
Nhìn thấy mảnh tinh thể đó, đôi mắt bên sau lớp áo choàng đen của kẻ bí ẩn bỗng chốc rực cháy sự tham lam và sợ hãi:
"Ngươi... ngươi thực sự đã lấy được nó! Mảnh vỡ trung tâm của Thiên Đạo bị sụp đổ từ thời Thái Cổ!"
"Đúng vậy." Lâm Cảnh Xuyên thu tay lại, tà áo đen phất phơ. "Mười vạn năm lặp lại cùng một ngày, các ngươi tưởng đó là một sự trừng phạt hay một thử thách của thần linh sao? Không, đó là cách mà 'Thiên Đạo thật sự' tự bảo vệ mình trước khi bị hoàn toàn thay thế bởi một bộ luật lệ giả tạo của Thượng giới. Ta đã dành 10 vạn năm để tìm ra nó, và giờ, ta sẽ dùng nó để định nghĩa lại thế giới này."
Kẻ áo đen lùi lại, giọng run rẩy:
"Ngươi điên rồi! Nếu ngươi kích hoạt nó, tất cả những vị thần hiện tại sẽ sụp đổ, trật tự thế giới sẽ tan biến!"
"Trật tự dựa trên sự dối trá thì nên tan biến." Lâm Cảnh Xuyên xoay người, bước tiếp lên đỉnh núi. "Về báo với chủ nhân của ngươi, Vô Ngôn Các không chỉ bán bí mật, mà còn bán cả 'Cơ hội để sống sót' khi Thiên Đạo sụp đổ. Nếu muốn hợp tác, hãy mang đến cho ta một mảnh vỡ khác. Còn nếu muốn cướp... hãy hỏi xem thanh kiếm của Mặc Vô Đạo có đồng ý không."
Bóng người áo đen dần tan biến vào màn tuyết, chỉ để lại một câu nói đầy ám ảnh:
"Lâm Cảnh Xuyên, ngươi sẽ nhận ra rằng cô độc trong 10 vạn năm vẫn còn tốt đẹp hơn là việc bị cả thiên hạ truy sát."
...
Trên tầng cao nhất của Vô Ngôn Các.
Tuyết Dao và Tô Yên Nhi đã chuẩn bị sẵn một bàn tiệc nhỏ với rượu linh ngọc và những loại trái cây quý hiếm. Mặc Vô Đạo thì đã ngà ngà say, nằm khểnh trên ghế dài, thanh kiếm gãy kê dưới đầu.
Thấy Lâm Cảnh Xuyên trở về với vẻ mặt tư lự, Tuyết Dao bước tới, nhẹ nhàng cởi chiếc áo choàng dính tuyết cho hắn:
"Cảnh Xuyên, có chuyện gì sao? Kẻ dưới núi kia là ai?"
Lâm Cảnh Xuyên ngồi xuống, nhấp một ngụm rượu lạnh, hơi ấm của linh tửu lan tỏa trong cuống họng:
"Một bóng ma của kỷ nguyên cũ thôi. Dao nhi, Yên Nhi, từ hôm nay hai nàng phải bắt đầu tu luyện 'Thái Sơ Vô Ngôn Công' mà ta đã soạn lại. Thế giới này sắp không còn là thế giới mà chúng ta biết nữa."
Tô Yên Nhi rót thêm rượu cho hắn, đôi mắt thông minh lấp lánh:
"Chủ nhân, ý ngài là... Thượng giới sẽ thực sự tham chiến?"
"Họ không chỉ tham chiến, họ sẽ phát điên." Lâm Cảnh Xuyên nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng đang bị những đám mây tím che khuất. "Mười vạn năm luân hồi đã kết thúc, nhưng nó cũng giống như việc mở ra một chiếc lồng sắt. Con thú dữ nhất đã thoát ra, và con thú đó chính là Nhân quả."
Hắn quay sang nhìn Mặc Vô Đạo:
"Mặc lão tam, đừng giả vờ say nữa. Đêm nay, huynh hãy đi cùng Tuyết Thiên Hàn, bố trí 'Thập Phương Diệt Tuyệt Trận' xung quanh Tuyết Ảnh Thành. Ta cảm giác được, ngày mai sẽ không có khách quý đến chúc mừng đâu, mà là một đám thợ săn."
Mặc Vô Đạo mở một mắt, cười khà khà:
"Lão phu chờ mãi câu này của ngươi. Rượu ngon thì phải đi kèm với máu của cường giả mới đúng vị!"
Lâm Cảnh Xuyên gật đầu, hắn nhìn hai nữ tử xinh đẹp bên cạnh, lòng thầm thề: Mười vạn năm qua hắn đã thấy họ chết trước mặt mình không biết bao nhiêu lần trong các vòng lặp khác nhau. Lần này, khi thời gian đã trôi tiếp, hắn sẽ không để bất cứ ai chạm vào một sợi tóc của họ, dù kẻ đó là Thiên Đạo hay Thần linh tối cao.
Đêm đó, Tuyết Ảnh Thành yên tĩnh đến lạ thường, nhưng trong bóng tối, những sợi dây tơ của pháp tắc đang bị kéo căng đến mức cực hạn.