Tin tức về việc Thần Vương sứ giả bị trảm và Tuyết Tộc quy thuận một thế lực mới mang tên Vô Ngôn Các như một cơn lốc quét qua toàn bộ Hồng Mông đại lục. Từ những đế quốc lâu đời ở phương Nam đến các cổ tộc ẩn dật ở phương Tây, đâu đâu cũng bàn tán về cái tên "Lâm Các chủ".
Ba ngày trôi qua, đỉnh núi cao nhất của Tuyết Tộc đã hoàn toàn thay da đổi thịt. Dưới sự đốc thúc của Tuyết Thiên Hàn và tài lực vô hạn của Thương hội Vạn Bảo, một tòa tháp đen tuyền cao chọc trời đã sừng sững mọc lên giữa bão tuyết.
Tòa tháp không rực rỡ vàng son, nhưng mỗi viên gạch đá đều được khắc phù văn cổ xưa, tỏa ra một loại khí thế tĩnh lặng mà uy nghiêm, khiến bất cứ ai đến gần cũng muốn quỳ xuống hành lễ.
Tại tầng cao nhất của Vô Ngôn Các, Lâm Cảnh Xuyên đang đứng bên cửa sổ, nhìn xuống con đường độc đạo dẫn lên đỉnh núi. Phía dưới, hàng dài xe ngựa và những linh thú phi hành đang tấp nập kéo đến.
"Chủ nhân, trong ba ngày qua, đã có hơn một trăm tông môn gửi thiệp chúc mừng, và có ít nhất ba mươi vị thiên tài đứng đầu các bảng xếp hạng đang chờ ở dưới chân núi để xin được gặp ngài." Tô Yên Nhi bước vào, trên tay là một sấp mật báo.
Nàng hôm nay mặc một bộ trang phục gọn gàng hơn, khí chất của một vị Đế Chủ đỉnh phong khiến nàng trông như một vị nữ tướng quân oai phong lẫm liệt.
Lâm Cảnh Xuyên không quay đầu lại, nhàn nhạt hỏi:
"Có kẻ nào đến để gây sự không?"
Tô Yên Nhi mỉm cười, nụ cười mang theo chút lạnh lùng:
"Có chứ. Đệ tử chân truyền của Lôi Vân Tông – Lôi Chiến, và Thánh tử của Vạn Kiếm Quy Tông – Kiếm Vô Tâm. Họ nói muốn xem thử kẻ có thể khiến Kiếm Ma hộ đạo là thần thánh phương nào. Hiện tại, họ đang chặn đường ở cổng thành, đòi 'thử sức' đệ tử của Vô Ngôn Các."
"Đệ tử của Vô Ngôn Các?" Lâm Cảnh Xuyên bật cười. "Chúng ta lấy đâu ra đệ tử? Hiện tại các chỉ có bốn người chúng ta và đám người Tuyết Tộc thôi."
Đúng lúc này, Tuyết Dao bước ra từ mật thất phía sau. Nàng đã hoàn toàn tiêu hóa linh hồn nguyên thủy, khí chất giờ đây thanh khiết thoát tục như một vị tiên tử hạ phàm. Trên trán nàng, Tuyết Thần Ấn thỉnh thoảng lại lóe lên tia sáng xanh lam huyền ảo.
"Cảnh Xuyên, để thiếp đi xử lý bọn chúng." Tuyết Dao nhẹ nhàng nói, nhưng trong giọng nói mang theo cái lạnh thấu xương của Tuyết Thần. "Bọn chúng dám làm loạn ở địa bàn của chàng, chính là không nể mặt thiếp."
Lâm Cảnh Xuyên quay lại, nhìn nàng với ánh mắt tán thưởng, nhưng hắn lại lắc đầu:
"Nàng vừa khôi phục, không cần phải ra tay với hạng tôm tép đó. Mặc lão tam đâu?"
"Lão ấy... lão ấy đang bận uống rượu với đống rượu ngon mà Tô hội trưởng vừa mang đến, nói là nếu không phải cường giả Thánh Cảnh thì đừng làm phiền lão." Tô Yên Nhi dở khóc dở cười báo cáo.
Lâm Cảnh Xuyên thở dài, đúng là phong cách của Kiếm Ma. Hắn chậm rãi bước ra khỏi phòng, tà áo đen khẽ phất phơ:
"Vậy thì để ta đi. Tiện thể cho thiên hạ thấy, Vô Ngôn Các chúng ta đón khách như thế nào."
...
Dưới chân núi Tuyết Thần, không khí đang vô cùng căng thẳng.
Lôi Chiến, một thanh niên to béo, xung quanh người lập lòe tia điện tím, đang nghênh ngang đứng giữa đường. Hắn là thiên tài nổi danh với tu vi Cửu Dương Cảnh đỉnh phong, bản tính cực kỳ kiêu ngạo.
"Cái gì mà Vô Ngôn Các? Ta thấy là 'Vô Năng Các' thì đúng hơn! Các chủ của các ngươi đâu? Sao lại để một đám người Tuyết Tộc hèn nhát ra đón khách thế này?" Lôi Chiến cười nhạo, tiếng cười vang động như sấm nổ.
Bên cạnh hắn, một thanh niên mặc trường bào trắng, sau lưng mang theo bảy thanh kiếm cổ chính là Kiếm Vô Tâm. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt sắc lẹm luôn khóa chặt vào tòa tháp trên đỉnh núi, trong lòng tràn đầy sự bất phục.
"Lôi huynh, nói ít thôi. Kẻ giết được Thần Vương chắc chắn không đơn giản." Kiếm Vô Tâm trầm giọng.
"Hừ, giết Thần Vương chắc chắn là do lão già Mặc Vô Đạo kia ra tay. Tên Lâm Cảnh Xuyên đó nghe đâu chỉ là Phổ Độ Cảnh, chắc chắn là một tên thiếu gia ăn may nào đó thôi!"
Đúng lúc này, một giọng nói thản nhiên từ trên cao vọng xuống:
"Ngươi muốn gặp ta?"
Mọi người ngẩng đầu lên. Một thiếu niên áo đen đang từ trên trời bước xuống. Hắn không dùng linh khí phi hành, cũng không cưỡi linh thú. Cứ mỗi bước chân hắn hạ xuống, hư không lại hiện ra một đóa hoa sen bằng ánh sáng nâng đỡ lấy chân hắn.
"Bộ bộ sinh liên" (Mỗi bước nở hoa)! Đây là dị tượng chỉ xuất hiện khi một người có sự thấu hiểu pháp tắc không gian đến mức tối thượng.
Lâm Cảnh Xuyên đáp xuống đất, đứng cách Lôi Chiến mười trượng. Hắn không tỏa ra áp lực kinh người, nhưng sự tĩnh lặng của hắn lại khiến Lôi Chiến bất giác lùi lại một bước, luồng điện quanh người bỗng nhiên bị dập tắt.
"Ngươi... ngươi chính là Lâm Cảnh Xuyên?" Lôi Chiến cố giữ bình tĩnh, hét lớn.
Lâm Cảnh Xuyên nhìn hắn, ánh mắt như nhìn một con sâu cái kiến:
"Mười vạn năm qua, ta đã thấy tổ tiên mười đời của Lôi Vân Tông các ngươi quỳ lạy dưới chân ta để cầu xin một đạo lôi pháp thái cổ. Đến đời ngươi, hóa ra lại sinh ra một kẻ ngu xuẩn thế này sao?"
"Ngươi nói cái gì? Dám nhục mạ tổ tiên ta? Chết đi!"
Lôi Chiến giận dữ, vung tay lên, một đạo lôi đình khổng lồ màu tím từ trên trời giáng xuống, nhắm thẳng đỉnh đầu Lâm Cảnh Xuyên. Đây là "Cửu Thiên Lôi Pháp", chiêu thức mạnh nhất của Lôi Vân Tông.
Mọi người xung quanh đều kinh hãi né tránh. Thế nhưng, Lâm Cảnh Xuyên chỉ đứng đó, đưa một ngón tay lên chỉ thẳng vào đạo lôi đình.
"Tán."
Một chữ nhẹ nhàng thốt ra. Đạo lôi đình khổng lồ kia giống như gặp phải chủ nhân thực sự, bỗng chốc vỡ vụn thành những đốm sáng nhỏ li ti, rồi biến mất hoàn toàn trong không khí.
Lôi Chiến trợn tròn mắt, chưa kịp phản ứng thì Lâm Cảnh Xuyên đã xuất hiện ngay trước mặt hắn từ lúc nào.
"Lôi điện của ngươi, không có 'linh', chỉ có 'lực'. Để ta dạy ngươi, thế nào mới là Lôi."
Lâm Cảnh Xuyên khẽ chạm ngón tay vào trán Lôi Chiến. Một tia chớp màu vàng kim nhỏ xíu hiện ra.
BÙM!
Lôi Chiến bay ngược ra xa hàng trăm trượng, toàn bộ chiến giáp trên người nát vụn, làn da cháy đen nhưng tính mạng vẫn còn giữ được. Hắn nằm dưới đất, run rẩy không nói nên lời.
Lâm Cảnh Xuyên quay sang nhìn Kiếm Vô Tâm đang định rút kiếm, hắn nhàn nhạt nói:
"Ngươi có thiên phú kiếm đạo tốt hơn hắn, nhưng tâm không tịnh. Nếu muốn gia nhập Vô Ngôn Các, hãy quỳ ở đây ba ngày ba đêm để tẩy rửa kiêu ngạo trong lòng. Nếu không, hãy cút đi."
Cả quảng trường tĩnh lặng như tờ. Một vị thiên tài Cửu Dương Cảnh bị đánh bại chỉ bằng một ngón tay, và một Thánh tử kiếm đạo bị yêu cầu quỳ xuống.
Lâm Cảnh Xuyên không thèm nhìn lại, hắn quay lưng bước đi, giọng nói truyền khắp chân núi:
"Vô Ngôn Các mở cửa đón khách. Phàm là kẻ có tài, có đức, hoặc nắm giữ bí mật cổ xưa, đều có thể vào các. Kẻ nào đến để gây sự, Tuyết Ảnh Thành chính là mồ chôn của các ngươi."
Trên đỉnh tháp, Tuyết Dao và Tô Yên Nhi nhìn xuống, trong mắt tràn đầy sự tự hào. Đây chính là nam nhân của họ, kẻ dù tu vi bề ngoài không cao, nhưng khí độ đã sớm vượt qua cả Thần linh.
Nhưng lúc này, trong đám đông phía dưới, một người mặc áo choàng đen che kín mặt đang nhìn chằm chằm vào Lâm Cảnh Xuyên, đôi mắt lóe lên tia sáng kỳ quái.
"Mùi vị này... không sai được. Hắn thực sự đã mang 'thứ đó' ra khỏi vòng lặp."