Bên trong Tuyết Thần Cung, không khí như đặc quánh lại. Sau khi Mặc Vô Đạo ném cái đầu của Thần Vương sứ giả xuống sàn điện, sự kiêu ngạo cuối cùng của Tuyết Tộc đã hoàn toàn sụp đổ.
Lâm Cảnh Xuyên đứng trước khối băng khổng lồ chứa đựng linh hồn nguyên thủy của Tuyết Dao. Hắn không vội vàng phá vỡ nó, mà quay sang nhìn Tuyết Thiên Hàn – vị lão tổ đang quỳ rạp dưới đất:
"Tuyết Thiên Hàn, ngươi có biết tại sao suốt mười vạn năm qua, dù ngươi đạt đến Pháp Tắc Cảnh nhưng vẫn không thể chạm tới ngưỡng cửa của Thần Cảnh không? Bởi vì ngươi tu luyện bằng cách đánh cắp. Ngươi đánh cắp linh hồn của hậu duệ, đánh cắp khí vận của tổ tiên. Một kẻ trộm thì vĩnh viễn không bao giờ có thể trở thành thần."
Tuyết Thiên Hàn run rẩy, không dám ngẩng đầu. Lão biết, mỗi lời Lâm Cảnh Xuyên nói ra đều là chân lý mà lão hằng lẩn tránh.
Lâm Cảnh Xuyên quay lại, đặt bàn tay lên khối băng. Hắn hít một hơi thật sâu. Mười vạn năm tích lũy, mười vạn năm nén nhịn linh lực để giữ cho cơ thể không bị nổ tung trong vòng lặp, giờ đây đã đến lúc bung xõa.
"Dao nhi, ngồi xuống bên cạnh ta. Tô Yên Nhi, Mặc lão tam, hộ pháp cho ta. Hôm nay, ta không chỉ phá phong ấn cho nàng, mà còn mượn nhân quả này để chính thức bước vào con đường tu hành của thực tại."
Lâm Cảnh Xuyên nhắm mắt lại. Trong thức hải của hắn, viên Thanh Đế Trường Sinh Chủng bắt đầu xoay tròn điên cuồng. Luồng linh khí mỏng manh của cấp độ Phổ Độ Cảnh bỗng chốc bùng nổ, hóa thành một cơn lốc xoáy khổng lồ.
Hắn không hấp thụ linh khí của thiên địa xung quanh. Hắn đang hấp thụ "Linh khí của mười vạn năm" mà hắn đã tinh luyện và cất giấu trong chính linh hồn mình.
Oanh!
Một cột sáng màu xanh biếc xen lẫn sắc vàng hoàng kim từ đỉnh đầu Lâm Cảnh Xuyên lao thẳng lên chín tầng mây, xuyên thủng mái vòm của Tuyết Thần Cung, làm tan biến toàn bộ mây đen và bão tuyết trong vòng vạn dặm.
"Đột phá rồi? Đây là đột phá cảnh giới gì mà lại có dị tượng kinh khủng thế này?" Tô Yên Nhi che miệng kinh ngạc. Nàng vừa đạt đến Đế Chủ Cảnh, nhưng đứng trước luồng uy áp này, nàng cảm thấy mình nhỏ bé như một chiếc lá giữa đại dương.
Lâm Cảnh Xuyên bắt đầu thăng cấp: Phổ Độ Cảnh đỉnh phong... Âm Dương Cảnh... Thái Thần Cảnh... Cửu Dương Cảnh...
Cảnh giới của hắn tăng vọt như nước vỡ bờ, nhưng không hề có dấu hiệu bất ổn. Mỗi tầng cảnh giới đều được bồi đắp bởi tri thức và sự thấu hiểu pháp tắc đạt đến mức tuyệt đối.
Cuối cùng, hơi thở của hắn chững lại ở một cột mốc mà người đời hằng mơ ước: Linh Vương Cảnh – Sơ Kỳ (Nhân Vương Cảnh).
Nhưng đây không phải là Nhân Vương thông thường. Phía sau lưng Lâm Cảnh Xuyên hiện ra một hư ảnh khổng lồ, một vị đế vương ngồi trên ngai vàng thời gian, tay cầm vạn vật sinh linh. Đây là "Vạn Cổ Nhân Vương Ấn" – thứ chỉ tồn tại trong truyền thuyết thái cổ.
"Khí tức này... chẳng lẽ là vị Thái Cổ Nhân Vương tái thế?" Mặc Vô Đạo run rẩy, thanh kiếm gãy trong tay lão tự động phát ra tiếng kêu rít vì hưng phấn.
Đúng lúc này, khối băng khổng lồ nứt toác. Linh hồn nguyên thủy trong đó bay ra, hòa nhập vào cơ thể của Tuyết Dao đang ngồi thiền định.
"A!!!"
Tuyết Dao hét lên một tiếng đau đớn nhưng tràn đầy uy nghiêm. Trên trán nàng, một đóa hoa tuyết màu xanh lam hiện ra rực rỡ – Tuyết Thần Ấn. Ký ức mười vạn năm và ký ức của tổ tiên Tuyết Thần ùa về như thác đổ. Đôi mắt nàng khi mở ra không còn là vẻ dịu dàng của Thánh nữ, mà là sự lạnh lùng, cao ngạo của một vị thần cai quản băng giá.
Nhưng khi nàng nhìn thấy Lâm Cảnh Xuyên đang ngồi trước mặt, sự lạnh lùng đó tan chảy ngay lập tức. Nàng lao vào lòng hắn, nức nở:
"Cảnh Xuyên... chàng đã đợi thiếp mười vạn năm. Thiếp đã nhớ ra rồi... tất cả thiếp đều nhớ ra rồi!"
Lâm Cảnh Xuyên thu lại hào quang, hơi thở của hắn lúc này sâu thẳm như vực thẳm, nhưng cũng rực rỡ như thái dương. Hắn vỗ nhẹ lưng Tuyết Dao, rồi nhìn lên bầu trời, nơi những đạo thần thức mạnh mẽ từ khắp đại lục đang dòm ngó về đây.
"Các ngươi nhìn đủ chưa?"
Giọng nói của Lâm Cảnh Xuyên như sấm nổ trong tâm trí của những vị đại năng đang quan sát từ xa. Hàng loạt tiếng "phụt" vang lên trên khắp đại lục, hàng chục vị lão tổ của các siêu cấp tông môn bị chấn động đến mức thổ huyết, vội vàng thu hồi thần thức trong kinh hoàng.
Lâm Cảnh Xuyên đứng dậy, nắm lấy tay Tuyết Dao, một tay nâng tấm biển Vô Ngôn Các.
"Tuyết Tộc từ nay sẽ là tổng bộ của Vô Ngôn Các. Tuyết Thiên Hàn, ta cho ngươi một cơ hội lập công chuộc tội: Dùng toàn bộ tài lực của bộ tộc, trong vòng ba ngày, xây dựng cho ta một tòa các cao chín vạn trượng tại đỉnh núi này. Ta muốn bất cứ ai ở Hồng Mông đại lục, chỉ cần ngẩng đầu lên là phải thấy Vô Ngôn Các!"
Tuyết Thiên Hàn dập đầu lia lịa: "Tuân lệnh Các chủ! Tuyết Tộc nguyện dâng hiến tất cả!"
Lâm Cảnh Xuyên nhìn về phía Tô Yên Nhi:
"Yên Nhi, thông báo cho Thương hội Vạn Bảo, treo thưởng toàn đại lục: Kẻ nào cung cấp tung tích về 'Mảnh vỡ Thiên Đạo', Vô Ngôn Các sẽ ban cho hắn một lần cải tử hoàn sinh hoặc nâng cao một tầng đại cảnh giới."
Tô Yên Nhi cung kính cúi đầu: "Rõ, chủ nhân!"
Một chương mới của Hồng Mông đại lục đã mở ra. Một thiếu niên vừa bước vào Linh Vương Cảnh, nhưng lại khiến cả thế giới phải nín thở. Tin tức về việc Tuyết Tộc đổi chủ, Thần Vương sứ giả bị trảm, và sự trỗi dậy của Vô Ngôn Các bắt đầu như một cơn đại địa chấn, lan truyền đến những ngóc ngách tối tăm nhất của thế giới.
Ở một nơi xa xôi, trong một cung điện trôi nổi giữa hư không, một quân cờ trên bàn cờ của một vị lão nhân bỗng nhiên vỡ vụn.
"Biến số... đã lớn mạnh đến mức này sao? Xem ra, phải đánh thức những 'Đứa con của trời' đang ngủ say rồi."