Trận chiến giữa Mặc Vô Đạo và sứ giả Thượng giới đã biến khu vực ngoại vi Tuyết Thần Cung thành một vùng bình địa. Tiếng kiếm reo và tiếng nổ của quy luật va chạm khiến trời đất đảo điên, nhưng Lâm Cảnh Xuyên vẫn ung dung dắt tay Tuyết Dao bước đi giữa những khe nứt không gian, tựa như đang dạo chơi trong vườn hoa nhà mình.
Tô Yên Nhi đi phía sau, đôi mắt đẹp không ngừng quan sát. Nàng nhận thấy mỗi bước chân của Lâm Cảnh Xuyên đều giẫm đúng vào "điểm nút" của đại trận Tuyết Tộc, khiến những sát chiêu ẩn giấu trong sương giá không cách nào khởi động được.
"Chủ nhân, vạn nhất lão già Thần Vương kia liều mạng, Mặc tiền bối có sao không?" Tô Yên Nhi khẽ hỏi, giọng có chút lo lắng.
Lâm Cảnh Xuyên không ngoảnh đầu lại, nhàn nhạt đáp:
"Mặc lão tam kẹt ở Trảm Đạo Cảnh đã quá lâu. Trận chiến với một Thần Vương thực thụ là thứ duy nhất giúp hắn tìm lại cảm giác 'Trảm' đạo. Chỉ cần hắn không chết, sau trận này, hắn sẽ bước vào Ly Đạo Cảnh. Còn kẻ gọi là sứ giả kia... ngay từ lúc hắn dám ra tay với ta, hắn đã là một cái xác không hồn rồi."
Họ tiến vào điện chính của Tuyết Thần Cung. Tại đây, vị lão tổ thứ tư của Tuyết Tộc – Tuyết Thiên Hàn, người mạnh nhất bộ tộc với tu vi Pháp Tắc Cảnh (Đế Hoàng), đang ngồi xếp bằng trước một khối băng khổng lồ. Trong khối băng đó là một linh hồn đang ngủ say, gương mặt giống hệt Tuyết Dao nhưng khí chất lại cổ xưa và thánh khiết hơn vạn lần.
Tuyết Thiên Hàn mở mắt, nhìn thấy Lâm Cảnh Xuyên và Tuyết Dao, lão không hề hoảng hốt mà chỉ thở dài một tiếng:
"Mười vạn năm luân hồi, rốt cuộc cũng không nhốt được ngươi. Lâm Cảnh Xuyên, ngươi biết rõ nếu phá vỡ phong ấn này, toàn bộ Hồng Mông sẽ bị Thượng giới san phẳng. Tại sao ngươi phải cố chấp như vậy?"
Lâm Cảnh Xuyên dừng bước cách lão mười trượng, ánh mắt lạnh lẽo:
"Thượng giới san phẳng Hồng Mông thì liên quan gì đến ta? Ta chỉ biết, các ngươi đã dùng linh hồn của Dao nhi để làm vật tế, duy trì sự bất tử của mình suốt mười vạn năm qua. Tuyết Thiên Hàn, cái giá của sự trường sinh này, hôm nay phải trả rồi."
"Ngươi chỉ là một tên Phổ Độ Cảnh, dù có Kiếm Ma hộ đạo, ngươi lấy gì để đấu với ta?" Tuyết Thiên Hàn đứng dậy, một luồng pháp tắc băng giá bùng nổ, hóa thành hàng vạn sợi xích bạc khóa chặt không gian xung quanh Lâm Cảnh Xuyên.
"Lấy gì sao?" Lâm Cảnh Xuyên cười lạnh. "Ta lấy mười vạn năm kinh nghiệm của mình để dạy ngươi biết, Pháp Tắc Cảnh trong mắt ta yếu ớt đến mức nào."
Hắn khẽ vẫy tay về phía Tô Yên Nhi:
"Yên Nhi, đưa ta thanh Tuyết Ảnh Kiếm."
Tô Yên Nhi lập tức dâng kiếm. Lâm Cảnh Xuyên cầm lấy thanh kiếm cấp Thánh, luồng linh lực Phổ Độ Cảnh yếu ớt của hắn bỗng chốc biến đổi, nó không tăng lên về lượng nhưng lại đạt đến một độ tinh khiết kinh hồn.
"Thái Sơ Kiếm Ý – Nhất Niệm Tịch Diệt!"
Hắn không vung kiếm mạnh mẽ, chỉ nhẹ nhàng đâm về phía trước một cái.
Xoẹt!
Vạn sợi xích pháp tắc của một vị Đế Hoàng bỗng chốc đứt đoạn như những sợi chỉ mục. Mũi kiếm của Lâm Cảnh Xuyên xuyên qua không gian, xuất hiện ngay trước ngực Tuyết Thiên Hàn.
"Không thể nào!" Tuyết Thiên Hàn kinh hãi, lão vội vàng hóa thân thành băng tinh để né tránh, nhưng lưỡi kiếm kia như có linh tính, khóa chặt lấy nhân quả của lão.
"Phập!"
Thanh kiếm đâm xuyên qua bả vai lão tổ, máu tươi đỏ rực nhuộm thắm nền tuyết trắng. Một vị Đế Hoàng vậy mà bị một tên Phổ Độ Cảnh đâm trọng thương chỉ bằng một chiêu!
Cùng lúc đó, bên ngoài Tuyết Thần Cung vang lên một tiếng hét thảm thiết. Đầu của sứ giả Thượng giới bị Mặc Vô Đạo xách trên tay, ném thẳng vào trong điện chính, lăn lốc dưới chân Tuyết Thiên Hàn.
Mặc Vô Đạo bước vào, người đầy máu nhưng khí thế lại bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết:
"Chủ nhân, tên rác rưởi Thần Vương đã giải quyết xong. Nhẫn trữ vật của hắn đây."
Cảnh tượng này chính thức đánh sập ý chí của Tuyết Thiên Hàn. Lão quỳ sụp xuống, nhìn cái đầu của vị sứ giả mà lão hằng tôn kính, rồi nhìn thiếu niên áo vải đang thản nhiên thu kiếm.
"Vô Ngôn Các... ngươi thực sự muốn chống lại cả Thiên Đạo?"
Lâm Cảnh Xuyên bước tới khối băng khổng lồ, đặt tay lên đó. Hắn quay đầu nhìn về phía cửa điện, nơi mà tin tức về trận chiến này chắc chắn đang được các mật thám của các đại tông môn truyền đi bằng tốc độ ánh sáng.
"Thiên Đạo nếu cản ta, ta sẽ chém Thiên Đạo. Từ hôm nay, tên của ta sẽ là nỗi ám ảnh của những kẻ tự xưng là thần."
Hắn nhìn Tuyết Dao, dịu dàng nói:
"Dao nhi, chuẩn bị lấy lại ký ức của nàng chưa? Có lẽ sau khi tỉnh lại, nàng sẽ không còn gọi ta là tên tiểu tặc cướp nàng nữa đâu."
Tuyết Dao nhìn hắn, đôi mắt nhòe lệ, nàng gật đầu mạnh mẽ.
Trong lúc đó, tại trung tâm Hồng Mông đại lục, các đại thế lực như Võ Hoàng Điện, Thần Đạo Môn và các Cổ Tộc đều chấn động. Một thế lực tên là Vô Ngôn Các vừa thành lập đã chém rơi đầu một vị Thần Vương của Thượng giới. Cái tên "Lâm Các Chủ" bắt đầu được nhắc đến với sự kinh hãi và tò mò cực độ.
Sóng gió thực sự của đại lục, bắt đầu từ hơi thở lạnh lẽo của Tuyết Tộc mà lan ra toàn thế giới.