Sát ý của Mặc Vô Đạo như một cơn lốc đen kịt, nuốt chửng toàn bộ tuyết trắng xung quanh cổng thành Tuyết Ảnh. Ba vị Thái thượng trưởng lão của Tuyết Tộc, vốn là những tồn tại đứng trên đỉnh cao của Đế Vương Cảnh, lúc này lại cảm thấy da mặt mình đau rát như bị hàng vạn lưỡi dao cứa qua.
"Mặc Vô Đạo! Ngươi điên rồi! Tuyết Tộc ta không oán không thù với ngươi, tại sao ngươi lại hộ đạo cho tên nhóc này?" Vị đại lão tổ của Tuyết Tộc hét lên, thanh âm mang theo sự run rẩy khó giấu.
Mặc Vô Đạo cười lạnh, thanh kiếm gãy trong tay lão khẽ vung lên, tạo ra một đường rãnh sâu hoắm ngay dưới chân ba vị lão tổ:
"Oán thù? Mười vạn năm trước khi ta tung hoành thiên hạ, các ngươi còn đang bú sữa. Hôm nay ta đến đây không phải để bàn chuyện oán thù, mà là để xem các ngươi trả nợ cho chủ nhân ta như thế nào!"
Chủ nhân?
Ba vị lão tổ đồng loạt quay sang nhìn Lâm Cảnh Xuyên. Một kẻ đứng đầu Ma Đạo, kẻ từng khiến vạn tông khiếp sợ như Kiếm Ma, lại gọi một thiếu niên Phổ Độ Cảnh là chủ nhân? Điều này còn chấn động hơn cả việc Thất Nghiệp Ma Hoàng tử trận.
Lâm Cảnh Xuyên bước lên phía trước, tay áo phất nhẹ, phá tan luồng uy áp mà ba vị lão tổ đang cố gắng duy trì. Hắn nhìn thẳng vào Tuyết Thần Cung ẩn hiện trong mây mù phía sau thành, giọng nói bình thản nhưng truyền khắp vạn dặm:
"Hôm nay, trước cổng Tuyết Ảnh Thành, ta có ba việc cần thông báo."
"Thứ nhất, Tuyết Dao từ nay về sau không còn là Thánh nữ Tuyết Tộc, nàng là người của Lâm Cảnh Xuyên ta. Những kẻ đã đánh cắp ký ức của nàng, tự mình phế bỏ tu vi rồi quỳ ra đây, ta có thể xem xét chừa lại cho các ngươi một tia tàn hồn."
"Thứ hai, kẻ đang trốn trong cung điện kia, cái gọi là sứ giả Thượng giới... ngươi không cần thu liễm hơi thở nữa. Trận pháp 'Thiên Nhãn' của ngươi đối với ta chẳng qua chỉ là trò trẻ con."
"Và cuối cùng..."
Lâm Cảnh Xuyên đưa tay lên hư không, một tấm bảng hiệu bằng đá đen tuyền từ trong hư không hiện ra, phía trên khắc ba chữ vàng ròng rực rỡ, mang theo ý vị vĩnh hằng: VÔ NGÔN CÁC.
"Từ hôm nay, ta thành lập Vô Ngôn Các. Thiên hạ bí mật, vạn cổ nhân quả, phàm là kẻ nào mang đủ 'giá trị' đến, Vô Ngôn Các sẽ cho hắn thứ hắn muốn. Tuyết Tộc, sẽ là món lễ vật đầu tiên để chào mừng ngày khai các!"
Dứt lời, Lâm Cảnh Xuyên không đợi ba vị lão tổ phản ứng, hắn quay sang nhìn Mặc Vô Đạo:
"Mặc đại ca, chém nát cái cổng thành này đi. Nó chắn tầm mắt của ta quá lâu rồi."
"Tuân lệnh!"
Mặc Vô Đạo cuồng tiếu một tiếng, thanh kiếm gãy trong tay bùng nổ ra luồng kiếm quang dài vạn trượng. Một kiếm này không chỉ chứa đựng linh lực, mà còn chứa đựng "Pháp tắc hủy diệt" mà lão đã ngộ ra dưới sự chỉ điểm của Lâm Cảnh Xuyên trong vòng lặp.
RẦM!!!
Cổng thành Tuyết Ảnh – thứ vốn có thể chịu được sự tấn công của mười vị Đại Đế liên thủ, vậy mà dưới lưỡi kiếm của Mặc Vô Đạo lại tan vỡ như bọt biển. Đại trận vạn năm của Tuyết Tộc nổ tung, mảnh vụn bắn tứ tung.
Ba vị lão tổ bị dư chấn hất văng, sắc mặt xám xịt. Họ nhận ra, sự tồn vong của bộ tộc đang bị đe dọa nghiêm trọng.
Lâm Cảnh Xuyên dắt tay Tuyết Dao, thong thả bước qua đống đổ nát, tiến vào trong thành. Đi đến đâu, đệ tử Tuyết Tộc dạt ra đến đó, không một ai dám thở mạnh. Tô Yên Nhi đi bên cạnh, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái. Nàng biết, từ giây phút này, Hồng Mông đại lục sẽ không còn yên bình nữa. Cái tên "Vô Ngôn Các" sẽ trở thành nỗi ám ảnh của mọi cường giả.
Khi họ tiến đến quảng trường trung tâm của Tuyết Thần Cung, một bóng người khoác hào quang hoàng kim từ trên trời giáng xuống. Áp lực của Thần Vương Cảnh bùng nổ, khiến mặt đất nứt toác.
"Lâm Cảnh Xuyên! Ngươi quá ngông cuồng rồi!" Sứ giả Thượng giới – một nam nhân trung niên với đôi mắt lạnh lẽo như băng giá lên tiếng. "Ngươi tưởng có Kiếm Ma hộ đạo là có thể thách thức Thiên Đạo sao? Ngươi chẳng qua chỉ là một biến số nhỏ nhoi trong vòng lặp mười vạn năm mà chúng ta đã tạo ra mà thôi!"
Lâm Cảnh Xuyên dừng bước, nhìn vị sứ giả với ánh mắt thương hại:
"Vòng lặp do các ngươi tạo ra? Các ngươi cũng quá đề cao bản thân rồi. Các ngươi chỉ là những con chó giữ cửa cho kẻ đứng sau, thấy vòng lặp bị phá vỡ nên mới vội vàng xuống đây xem xét."
Hắn khẽ nhếch môi:
"Ngươi có muốn biết tại sao mười vạn năm qua ta không giết ngươi không? Vì ta cần ngươi sống để gửi một lời nhắn lên Thượng giới: Lâm Cảnh Xuyên đã trở lại. Những nợ nần của thái cổ kỷ nguyên, ta sẽ đích thân đi đòi từng cái một."
"Chết đi!" Sứ giả Thượng giới tức giận đến cực điểm, một bàn tay khổng lồ mang theo quy luật của thần linh chộp xuống đầu Lâm Cảnh Xuyên.
Lâm Cảnh Xuyên không tránh, hắn chỉ khẽ búng ngón tay vào viên Thanh Đế Trường Sinh Chủng trong thức hải. Một luồng sinh mệnh lực cổ xưa bùng phát, hóa thành một tấm khiên màu xanh biếc bao phủ lấy hắn và hai nữ tử.
Bàn tay của Thần Vương đập mạnh vào tấm khiên nhưng không hề làm nó rung động dù chỉ một chút.
"Vô Ngôn Các khai các, cần một cái đầu của Thần Vương để làm đèn lồng." Lâm Cảnh Xuyên nhàn nhạt nói. "Mặc đại ca, giết hắn. Nhớ lấy lại cái nhẫn trữ vật, ta cần tài nguyên để xây dựng trụ sở cho Các."
Mặc Vô Đạo liếm môi, thanh kiếm gãy lại một lần nữa bùng nổ kiếm ý. Một trận chiến cấp độ Thần Vương bùng nổ ngay giữa Tuyết Tộc, nhưng Lâm Cảnh Xuyên lại quay sang nhìn Tuyết Dao, ôn nhu nói:
"Đi thôi, chúng ta đi lấy lại ký ức cho nàng. Kẻ nào dám cản, ta sẽ cho hắn thấy thế nào là địa ngục thực sự."
Tuyết Dao nhìn bóng lưng của hắn, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy vô cùng bình yên. Dù xung quanh là sụp đổ, là chiến tranh, nhưng chỉ cần đứng cạnh nam nhân này, nàng cảm thấy cả thế giới dường như đều nằm dưới chân mình.