Vùng cực Bắc của Hồng Mông đại lục quanh năm chìm trong bão tuyết. Thiên Hỏa Phượng Hoàng rực cháy như một mặt trời nhỏ, xé toạc màn sương giá buốt để hạ cánh xuống trước cổng đại thành của Tuyết Tộc – Tuyết Ảnh Thành.
Vừa mới đáp xuống, một luồng hàn khí thấu xương mang theo hàng vạn mũi tên băng từ trên tường thành bắn xuống như mưa.
"Kẻ nào gan to bằng trời, dám cưỡi linh thú hỏa hệ xâm phạm thánh địa Tuyết Tộc?"
Một thanh niên mặc chiến giáp trắng bạc, tay cầm trường thương băng tinh, dẫn theo một đội hộ vệ tinh nhuệ lao ra. Hắn là Tuyết Vô Ngân, thiên tài số một của thế hệ trẻ Tuyết Tộc, tu vi đã đạt đến Cửu Dương Siêu Thoát Cảnh sơ kỳ.
Khi nhìn thấy Tuyết Dao bước xuống từ lưng phượng, đôi mắt Tuyết Vô Ngân lóe lên tia kinh ngạc, sau đó là sự khinh miệt tột độ:
"Tuyết Dao? Ngươi là vị hôn thê của Ma Hoàng, không ngoan ngoãn ở Ma cung hầu hạ, sao lại đi cùng một tên phế vật Phổ Độ Cảnh và một lão già tàn phế thế này? Ngươi có biết mình đang mang họa về cho bộ tộc không?"
Tuyết Dao sắc mặt lạnh lùng, định bước lên nói gì đó nhưng Lâm Cảnh Xuyên đã đưa tay ngăn lại. Hắn thong dong bước về phía trước, hai tay đút túi, nhìn Tuyết Vô Ngân như nhìn một món đồ chơi:
"Mười vạn năm qua, ta đã bẻ gãy cây thương của ngươi đúng hai mươi chín ngàn lần. Không ngờ hôm nay được làm thật, cảm giác vẫn nhàm chán như vậy."
Tuyết Vô Ngân ngẩn ra, rồi cười sằng sặc:
"Bẻ gãy thương của ta? Một tên tạp dịch Phổ Độ Cảnh như ngươi? Ngươi có biết Cửu Dương Cảnh và Phổ Độ Cảnh cách nhau bao nhiêu vạn dặm không? Chết đi cho ta!"
Trường thương trong tay Tuyết Vô Ngân hóa thành một con băng long, mang theo lực lượng đóng băng không gian đâm thẳng vào ngực Lâm Cảnh Xuyên. Các hộ vệ xung quanh đều cười lạnh, họ như đã thấy cảnh thiếu niên này tan thành băng vụn.
Thế nhưng, Lâm Cảnh Xuyên không né, không tránh. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa hai ngón tay ra.
Keng!
Một tiếng động khô khốc vang lên. Hai ngón tay của Lâm Cảnh Xuyên kẹp chặt lấy mũi thương sắc lẹm. Luồng hàn khí đáng sợ từ trường thương lan tỏa ra, nhưng ngay khi chạm vào da thịt hắn, nó lại như gặp phải khắc tinh, tan rã thành hơi nước.
"Cái gì?" Tuyết Vô Ngân trợn tròn mắt, hắn dồn toàn bộ linh lực để đẩy thương tới nhưng cây thương như bị đóng đinh vào hư không, không nhúc nhích dù chỉ một phân.
"Lực lượng thì khá, nhưng góc độ đâm lại lệch ba phần về bên trái, hô hấp thì dồn dập, tâm tính nóng nảy." Lâm Cảnh Xuyên nhàn nhạt bình phẩm. "Tuyết Tộc dạy ngươi như vậy sao?"
Hắn khẽ búng ngón tay.
Răng rắc!
Cây trường thương bằng băng tinh cấp bậc linh khí thượng phẩm bỗng chốc nứt toác, rồi vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ. Tuyết Vô Ngân bị chấn động bởi một lực lượng phản phệ kinh hồn, văng ngược ra sau, đập mạnh vào cổng thành, miệng phun máu tươi.
"Thiếu chủ!" Đám hộ vệ kinh hoàng hét lên.
Lâm Cảnh Xuyên vẫn đứng đó, tà áo không chút bụi bặm. Hắn nhìn đám người đang run rẩy trước mặt, giọng nói bình thản nhưng mang theo uy áp vạn cổ:
"Trong mắt các ngươi, ta là Phổ Độ Cảnh. Nhưng trong mắt ta, các ngươi ngay cả tư cách làm kiến hôi cũng không có. Gọi mấy lão già ở Tuyết Thần Cung ra đây gặp ta. Nói là... Lâm Cảnh Xuyên đến để thu hồi nợ cũ."
Mặc Vô Đạo đứng phía sau, tựa lưng vào lưng phượng, cười khà khà:
"Tiểu tử, ngươi càng ngày càng có phong thái của lão phu năm đó. Đánh kẻ yếu mà cứ như đang dạy bảo hậu bối, ta thích!"
Tô Yên Nhi nhìn Tuyết Vô Ngân đang nằm dưới đất, khẽ lắc đầu:
"Cái gọi là thiên tài của Tuyết Tộc, hóa ra cũng chỉ có thế. Ở trước mặt chủ nhân, tu vi chỉ là một con số vô nghĩa."
Tuyết Dao lúc này bước lên, nàng nhìn vào cổng thành đóng chặt, khí chất Thánh nữ thái cổ bắt đầu bộc phát:
"Tuyết Vô Ngân, về báo với Đại lão tổ, Tuyết Dao ta trở lại để lấy lại linh hồn của mình. Kẻ nào cản đường, giết không tha!"
Cổng thành Tuyết Ảnh Thành vốn dĩ được trấn giữ bởi đại trận vạn năm, lúc này bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Một luồng uy áp từ bên trong thành bùng nổ, một giọng nói già nua, khàn khàn mang theo sự kinh ngạc vang lên:
"Cửu U Kiếm ý? Mặc Vô Đạo? Tại sao kẻ điên nhà ngươi lại xuất hiện ở đây? Còn có... tiểu tử kia, ngươi rốt cuộc là ai mà có thể nhìn thấu pháp tắc Tuyết Tộc ta?"
Ba bóng người già nua, mặc trường bào trắng muốt, râu tóc bạc phơ từ trên cao giáng xuống. Đây là Ba vị Thái thượng trưởng lão của Tuyết Tộc, đều là cường giả Thiên Đạo Thái Thượng Cảnh (Đế Vương Cảnh).
Lâm Cảnh Xuyên ngước mắt nhìn ba lão già, khóe môi khẽ nhếch:
"Mới có ba vị sao? Xem ra mười vạn năm qua các ngươi vẫn không tiến bộ chút nào. Để ta đoán xem, vị trí thứ tư của các ngươi... chắc là đang bận tiếp đón 'sứ giả' từ Thượng giới đúng không?"
Sắc mặt của ba vị lão tổ lập tức đại biến. Đây là bí mật cấp cao nhất của bộ tộc, tại sao một tên nhóc lạ mặt lại biết được?
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào?" Vị lão tổ đứng đầu run giọng hỏi.
Lâm Cảnh Xuyên không trả lời, hắn chỉ quay sang nhìn Tuyết Dao:
"Dao nhi, đi thôi. Chúng ta vào nhà. Kẻ nào không mở cửa, ta sẽ giúp họ phá hủy cái cổng này vĩnh viễn."
Mặc Vô Đạo tiến lên một bước, thanh kiếm gãy trong tay lão bắt đầu phát ra tiếng kêu rít lạnh người, khóa chặt hơi thở của ba vị lão tổ. Một cuộc đại chiến kinh thiên động địa ngay tại cổng thành Tuyết Tộc đang cận kề.