Trên con đường tiến về phương Bắc để đến Tuyết Tộc, Thiên Hỏa Phượng Hoàng băng qua những dãy núi trùng điệp của vùng cương vực phía Đông. Lâm Cảnh Xuyên bỗng nhiên ra hiệu cho linh thú hạ độ cao, hướng về một ngọn núi quanh năm mây phủ, nơi có những tòa kiến trúc cổ kính ẩn hiện.
Đó chính là Thanh Vân Tông – tông môn hạng ba nơi Lâm Cảnh Xuyên đã trải qua mười vạn năm dưới thân phận một tên tạp dịch hèn mọn.
"Ngươi thực sự muốn trở lại đó sao?" Tuyết Dao khẽ hỏi, ánh mắt nàng nhìn về phía những ngọn núi quen thuộc mà Lâm Cảnh Xuyên từng kể. "Chẳng phải con trai của Thái thượng trưởng lão nơi đó vừa bị ngươi chặt đứt tay sao? Giờ này chắc hẳn cả tông môn đang lùng sục ngươi."
Lâm Cảnh Xuyên đứng chắp tay ở đầu chim phượng, mái tóc đen bay ngược trong gió, gương mặt bình thản đến lạ lùng:
"Thanh Vân Tông đối với ta chẳng qua chỉ là một trạm dừng chân buồn tẻ. Nhưng dưới lòng đất của Thanh Vân Tông có một thứ vốn thuộc về ta. Mười vạn năm qua, ngày nào ta cũng dùng một giọt tinh huyết để tưới nhuần nó. Bây giờ, đã đến lúc thu hoạch rồi."
Tô Yên Nhi ngồi bên cạnh, khẽ cau mày:
"Chủ nhân, một tông môn hạng ba như vậy thì có thể có bảo vật gì khiến ngài phải bận tâm?"
Lâm Cảnh Xuyên cười mà không nói. Hắn biết, ngay cả Tông chủ Thanh Vân Tông cũng không biết dưới chân mình đang trấn giữ thứ gì.
...
Tại quảng trường Thanh Vân Tông, không khí đang cực kỳ căng thẳng. Thái thượng trưởng lão – Triệu Thiên Phục, một cường giả Cửu Dương Siêu Thoát Cảnh, đang gầm thét trước đám đệ tử. Đứa con trai yêu quý của lão, Triệu Phi, đang nằm trên cáng với cánh tay bị chém đứt tận gốc, sắc mặt tái nhợt.
"Lâm Cảnh Xuyên! Tên tạp dịch súc sinh đó! Ta đã phát lệnh truy sát toàn cõi, kẻ nào mang đầu nó về đây, ta sẽ trọng thưởng!"
Đúng lúc đó, một tiếng phượng gầm vang dội thiên địa. Một vệt lửa đỏ rực xé toạc tầng mây, hạ cánh ngay giữa quảng trường, tạo ra một cơn lốc hỏa diễm thổi bay hàng loạt đệ tử đang đứng đó.
Lâm Cảnh Xuyên thong dong bước xuống từ lưng phượng. Theo sau hắn là hai nữ tử tuyệt thế giai nhân và một lão giả mang kiếm gãy với khí thế thâm trầm.
"Triệu trưởng lão, không cần truy sát đâu, ta tự mình dẫn xác đến đây rồi." Lâm Cảnh Xuyên lười biếng nói, ánh mắt lướt qua Triệu Phi đang run rẩy trên cáng.
"Súc sinh! Ngươi còn dám vác mặt về đây?" Triệu Thiên Phục mắt đỏ rực, lập tức vận chuyển linh lực, một bàn tay khổng lồ mang theo uy áp của Cửu Dương Cảnh chộp về phía Lâm Cảnh Xuyên.
Lâm Cảnh Xuyên không thèm nhúc nhích. Mặc Vô Đạo đứng phía sau khẽ hừ lạnh một tiếng. Một luồng kiếm ý vô hình bắn ra, trực tiếp nghiền nát bàn tay linh lực của Triệu Thiên Phục thành hư vô.
"Phụt!" Triệu Thiên Phục bị phản phệ, lùi lại mấy bước, máu tươi trào ra. Lão bàng hoàng nhìn Mặc Vô Đạo: "Ngươi... ngươi là ai?"
Lâm Cảnh Xuyên bước tới, giẫm nhẹ chân lên mặt đất quảng trường. Một vòng tròn trận pháp cổ xưa bỗng rực sáng dưới chân hắn.
"Hôm nay ta đến không phải để giết người, mà để lấy lại đồ của mình. Triệu trưởng lão, ngươi nên cảm thấy may mắn vì mười vạn năm qua ta đã dùng phòng của ngươi để ngủ trưa không ít lần, nên ta nể tình không diệt môn Thanh Vân Tông."
Dứt lời, Lâm Cảnh Xuyên lẩm nhẩm một đoạn khẩu quyết thái cổ. Mặt đất quảng trường bỗng chốc nứt toác, một đạo hào quang màu xanh biếc từ sâu trong lòng đất bay vọt lên, rơi gọn vào tay hắn.
Đó là một viên hạt giống nhỏ bé, xung quanh bao bọc bởi những sợi tơ quy luật vặn xoắn. "Thanh Đế Trường Sinh Chủng".
Mặc Vô Đạo nhìn viên hạt giống, đồng tử co rụt lại: "Tiểu tử... đây chẳng lẽ là thứ trong truyền thuyết, có thể cải tử hoàn sinh, đắp nặn lại nhục thân thần thánh?"
Lâm Cảnh Xuyên gật đầu, cất viên hạt giống vào thức hải:
"Phải. Mười vạn năm trước, khi ta vừa xuyên không tới, ta đã phát hiện ra hơi thở của nó ở đây. Suốt mười vạn năm luân hồi, mỗi một ngày 26 tháng 7, ta đều dùng bí pháp nuôi dưỡng nó bằng linh khí của cả ngọn núi này. Hôm nay thời gian trôi tiếp, nó mới chính thức thành hình."
Hắn quay sang nhìn toàn bộ người của Thanh Vân Tông đang đứng chết lặng vì kinh hãi. Triệu Thiên Phục nhìn thấy vị cường giả đi theo Lâm Cảnh Xuyên mạnh đến mức lão không thể cảm thụ nổi, liền sợ đến mức nhũn cả chân.
"Đi thôi." Lâm Cảnh Xuyên quay lưng, không thèm nhìn lại Thanh Vân Tông lấy một lần. "Món nợ ở đây đã xong. Mục tiêu tiếp theo: Tuyết Tộc."
Trên lưng phượng hoàng, Tuyết Dao nhìn viên hạt giống đang tỏa ra sinh mệnh lực dồi dào trong tay Lâm Cảnh Xuyên, nàng khẽ hỏi:
"Ngươi nuôi nó mười vạn năm... là để dành cho ai?"
Lâm Cảnh Xuyên nhìn nàng, ánh mắt mang theo một chút ôn nhu hiếm thấy:
"Để dành cho một kẻ ngốc đã bị người ta đánh cắp linh hồn và ký ức. Sau khi lấy lại ký ức cho nàng ở Tuyết Tộc, nhục thân hiện tại của nàng sẽ không chịu tải nổi sức mạnh của Tuyết Thần. Lúc đó, viên hạt giống này sẽ giúp nàng tái sinh."
Tuyết Dao sững sờ. Nàng không ngờ rằng, ngay từ mười vạn năm trước, khi nàng còn chưa hề biết hắn là ai, hắn đã bắt đầu chuẩn bị con đường sống cho nàng. Một nỗi cảm động không tên trào dâng trong lòng vị Thánh nữ lạnh lùng.
Tô Yên Nhi nhìn cảnh này, khẽ mỉm cười nhưng trong mắt có chút hâm mộ. Nàng biết, vị chủ nhân này của nàng, tuy ngoài miệng phong lưu, hành sự bá đạo, nhưng bên trong lại là một kẻ nặng tình đến đáng sợ.
Thiên Hỏa Phượng Hoàng lại một lần nữa vỗ cánh, bỏ lại sau lưng Thanh Vân Tông đang chìm trong đống đổ nát của niềm tin. Một tên tạp dịch, chỉ trong một ngày, đã trở thành tồn tại mà họ cả đời không thể ngước nhìn.
Nhưng lúc này, ở biên giới phía Bắc, một đạo hào quang lạnh lẽo đang từ trên trời giáng xuống Tuyết Tộc địa giới. Một vị sứ giả của Thượng giới với tu vi Thần Vương Cảnh đã xuất hiện.
"Ai đã giết Thất Nghiệp Ma Hoàng? Ai dám chạm vào quân cờ của Thiên Đạo?"
Giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp vùng tuyết trắng.