Bên trong nội các của Vạn Bảo Thương Hội, không khí đặc quánh mùi dược hương thanh nhã. Tô Yên Nhi dẫn Lâm Cảnh Xuyên đến một mật thất luyện đan được xây dựng bằng Vạn Niên Hàn Thiết, nơi có địa hỏa thượng hạng dẫn từ lòng đất lên.
"Lâm đại nhân, đây là lò luyện đan tốt nhất của thương hội chúng ta – 'Cửu Long Đỉnh', cùng với các loại linh dược hỏa hệ quý hiếm nhất mà ngài yêu cầu." Tô Yên Nhi cung kính nói, ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi chiếc trâm gỗ đào đang cài trên tóc.
Lâm Cảnh Xuyên nhìn cái lò luyện đan đồ sộ trước mặt, khẽ lắc đầu, khóe môi hiện lên một tia cười nhạt:
"Lò tốt, hỏa tốt, nhưng người dùng lại quá kém. Yên Nhi, nàng có biết tại sao bao nhiêu năm qua, những vị Đan vương danh tiếng nhất cũng không chữa được hàn độc cho nàng không?"
Tô Yên Nhi ngẩn người: "Họ nói... hàn độc của ta là do bẩm sinh, ăn mòn vào tận linh hồn, chỉ có thể dùng linh dược chí dương để ức chế, không thể tận gốc."
"Sai lầm." Lâm Cảnh Xuyên bước tới, đưa tay chạm vào ngọn địa hỏa đang cháy hừng hực. "Hàn độc của nàng không phải bẩm sinh, mà là do nàng sở hữu 'Cửu Âm Tuyệt Mạch'. Những kẻ đó dùng thuốc chí dương để áp chế, chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, khiến âm dương trong người nàng xung đột dữ dội hơn. Muốn cứu nàng, phải dùng 'Dĩ độc trị độc', lấy âm dẫn âm."
Hắn quay sang nhìn Tuyết Dao đang đứng một bên:
"Dao nhi, cho ta một chút hơi thở Tuyết Thần mà nàng vừa thức tỉnh."
Tuyết Dao không ngần ngại, nàng phất tay, một luồng khí lạnh tinh khiết như sương sớm bay ra. Lâm Cảnh Xuyên đón lấy luồng khí đó, cùng lúc ấy, hắn ném vài loại linh dược "tầm thường" vào trong lò.
Hắn không dùng thủ pháp kết ấn phức tạp của các Đan sư thông thường. Đôi bàn tay hắn chuyển động nhịp nhàng như đang múa, mỗi lần phất tay là một lần pháp tắc không gian bị lay động.
Mười vạn năm luân hồi, Lâm Cảnh Xuyên đã từng giả dạng thành Đan Đế để lừa gạt cả thiên hạ, đã từng dùng cỏ rác để luyện ra thần đan. Đối với hắn, luyện đan không phải là nấu thuốc, mà là "Sắp xếp lại trật tự của vạn vật".
Chỉ sau nửa nén hương, "Cửu Long Đỉnh" bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Một luồng hào quang màu tím xám, mang theo hơi lạnh thấu xương nhưng lại chứa đựng sinh mệnh lực dồi dào bùng phát ra ngoài.
"Thành đan nhanh vậy sao?" Tô Yên Nhi kinh hãi. Nàng chưa từng thấy ai luyện đan cấp cao mà không cần đến vài ngày đêm.
Lâm Cảnh Xuyên phất tay, một viên đan dược tròn trịa, xám xịt như một viên đá cuội bay vào lòng bàn tay hắn. Hắn đưa viên đan đó đến trước mặt Tô Yên Nhi, nhàn nhạt nói:
"Viên 'Cửu U Minh Hoàng Đan' này, nếu đem ra ngoài, có thể đổi được mười tòa thành trì cấp một. Nhưng hôm nay, ta dùng viên thuốc rách này để đổi lấy sự trung thành tuyệt đối của nàng và toàn bộ Vạn Bảo Thương Hội, nàng... có đồng ý không?"
Tô Yên Nhi nhìn viên đan dược "xám xịt" kia, nàng cảm nhận được một sự kêu gọi mãnh liệt từ huyết mạch của mình. Không một chút do dự, nàng quỳ sụp xuống, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy:
"Chỉ cần giải được nỗi khổ mười vạn năm, mạng của Yên Nhi đã là của ngài, thương hội cũng là của ngài."
Nàng nhận lấy viên đan và nuốt vào. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh kinh người bùng nổ trong người nàng, nhưng lần này, nó không hành hạ nàng mà lại như những dòng suối nhỏ, len lỏi vào từng kinh mạch, nuốt chửng những tạp chất và hàn độc tích tụ bấy lâu.
Tu vi của Tô Yên Nhi bắt đầu tăng vọt: Cửu Nhiên Chuyển Luân... Cửu Dương Siêu Thoát... và dừng lại ở Cửu Âm Vô Kiên (Đế Chủ Cảnh) đỉnh phong!
Ánh mắt nàng bừng sáng, khí chất lạnh lùng trước kia giờ đây thêm phần huyền bí và uy nghiêm. Nàng cảm thấy mình như vừa được sinh ra một lần nữa.
"Cảm ơn chủ nhân đã tái tạo ơn đức!" Tô Yên Nhi dập đầu, cách xưng hô đã thay đổi hoàn toàn.
Tuyết Dao đứng bên cạnh, chứng kiến cảnh tượng này mà lòng tràn đầy chấn động. Nàng nhận ra Lâm Cảnh Xuyên không chỉ mạnh, mà hắn còn có khả năng "tạo ra cường giả" chỉ trong một cái chớp mắt.
Lâm Cảnh Xuyên lười biếng ngồi xuống ghế, xoay xoay chén trà không:
"Đứng lên đi. Ta không cần nô lệ, ta cần người có thể giúp ta quản lý thiên hạ này. Yên Nhi, ba món thần binh ta yêu cầu đâu?"
Tô Yên Nhi đứng dậy, gương mặt rạng rỡ hẳn lên. Nàng vỗ tay một cái, ba hộp gấm bằng gỗ ngọc hiện ra trên bàn:
"Chủ nhân, đây là ba món báu vật trấn hội của chúng ta: 'Tuyết Ảnh Kiếm' cấp Thánh cho Thánh nữ, 'Hỗn Độn Trùng Thước' cho vị tiền bối kia, và... đây là 'Vô Hình Thần Khải' dành cho ngài."
Lâm Cảnh Xuyên nhìn qua, gật đầu hài lòng. Hắn biết, với đống trang bị này và sự hỗ trợ của Mặc Vô Đạo, việc tiến vào Tuyết Tộc đã không còn là vấn đề.
Lúc này, Mặc Vô Đạo từ bên ngoài bước vào, trên người lão kiếm khí đã thu liễm hơn nhiều nhưng ánh mắt lại sắc sảo vô cùng. Lão nhìn Tô Yên Nhi, gật đầu:
"Tiểu nữ tử căn cơ khá đấy. Tiểu tử, chúng ta khi nào xuất phát? Lão phu đã ngứa tay lắm rồi."
Lâm Cảnh Xuyên đứng dậy, ánh mắt hướng về phương Bắc, nơi những bông tuyết đầu tiên của mùa đông đang bắt đầu rơi xuống Thiên Đô Thành.
"Ngay bây giờ. Tuyết Tộc nợ Dao nhi bao nhiêu, lần này ta sẽ bắt họ trả bằng máu và cả linh hồn."
Hắn bước ra khỏi mật thất, Tuyết Dao và Tô Yên Nhi đi hai bên, Mặc Vô Đạo đi phía sau. Một đội hình kỳ quái nhưng đầy uy lực bắt đầu rời khỏi Thiên Đô.
Tuy nhiên, Lâm Cảnh Xuyên không biết rằng, tin tức Thất Nghiệp Ma Hoàng chết đã lan tới tai một thế lực đáng sợ hơn ở Thượng giới – những kẻ thực sự đứng sau việc giam giữ Tuyết Dao và phong ấn vòng lặp.