Thiên Hỏa Phượng Hoàng không bay thẳng về phía Tuyết Tộc ở phương Bắc lạnh giá, mà lại chuyển hướng về phía Tây Nam, nơi có Thiên Đô Thành – trung tâm giao thương sầm uất nhất Hồng Mông đại lục.
Tuyết Dao khẽ nhíu mày, nàng tựa vào vai Lâm Cảnh Xuyên, giọng tò mò:
"Chúng ta không về Tuyết Tộc sao? Đây là đường đến Thiên Đô mà."
Lâm Cảnh Xuyên vỗ nhẹ vào mu bàn tay nàng, ánh mắt nhìn về phía tòa thành khổng lồ đang hiện ra dưới làn mây:
"Muốn đánh một trận ra hồn, không thể thiếu tiền và đan dược. Hơn nữa, ta có một món nợ cũ cần phải thu hồi ở đây. Một món nợ mười vạn năm."
Mặc Vô Đạo lúc này đang nhắm mắt điều hòa dược lực của Cửu Chuyển Hồn Đan, nghe vậy liền hé mắt cười khà khà:
"Lại là nợ tình sao? Tiểu tử, ta thật tò mò trong mười vạn năm qua, ngươi đã gieo rắc bao nhiêu nhân quả cho các nữ nhân trên đời này?"
Lâm Cảnh Xuyên chỉ mỉm cười không đáp. Trong ký ức của hắn, tại Thiên Đô Thành này có một tòa lầu cao chín tầng, treo tấm biển vàng ròng: "Vạn Bảo Thương Hội". Chủ nhân của nó là Tô Yên Nhi, một nữ cường nhân nổi danh lạnh lùng, sắt đá, kẻ từng thề sẽ không bao giờ để bất cứ nam nhân nào bước vào nội các của mình.
Nhưng đó là "thực tại" của người khác. Trong mười vạn năm luân hồi của Lâm Cảnh Xuyên, hắn đã từng vào đó không dưới mười ngàn lần.
...
Tại tổng bộ Vạn Bảo Thương Hội.
Tô Yên Nhi đang ngồi sau bức màn trướng bằng lụa mỏng, đôi mày liễu hơi nhíu lại khi nhìn vào sổ sách. Nàng mặc một bộ sườn xám màu tím than, tôn lên những đường cong mê người nhưng lại tỏa ra khí chất khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Bỗng nhiên, một hộ vệ vội vàng chạy vào, quỳ rạp xuống đất:
"Hội trưởng! Bên ngoài có một thiếu niên tự xưng là 'Lâm Cảnh Xuyên', nói là... nói là đến để đưa thuốc giải cho chứng hàn độc trăng tròn của ngài."
Xoảng!
Chén trà trong tay Tô Yên Nhi rơi xuống sàn, vỡ tan tành. Nàng đứng phắt dậy, gương mặt vốn dĩ bình thản bỗng chốc tràn đầy vẻ kinh hoàng. Chứng hàn độc trong cơ thể nàng là bí mật tuyệt mật, ngoài nàng và một vị dược sư đã chết từ lâu, không một ai biết được. Cứ mỗi đêm trăng tròn, nàng lại bị cái lạnh thấu xương hành hạ đến mức muốn chết đi sống lại.
"Hắn... hắn còn nói gì nữa?" Tô Yên Nhi giọng run rẩy.
"Hắn nói... chiếc trâm cài tóc bằng gỗ đào mà ngài đánh mất mười vạn năm trước, hắn đang cầm trong tay."
Tô Yên Nhi lùi lại một bước, hơi thở dồn dập. Chiếc trâm gỗ đào? Đó là di vật duy nhất của mẫu thân nàng, nàng đã đánh mất nó từ khi còn nhỏ và luôn coi đó là nỗi đau lớn nhất đời mình. Làm sao một thiếu niên lại có thể biết được? Và cái gì mà "mười vạn năm trước"?
"Mau! Mời hắn vào... không, ta đích thân đi đón!"
Khi Tô Yên Nhi chạy ra đến đại sảnh, nàng nhìn thấy một thiếu niên áo vải đang thong dong ngồi nhấp trà, bên cạnh là một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần và một lão già lôi thôi lếch thếch.
Lâm Cảnh Xuyên đặt chén trà xuống, ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt thâm thúy như chứa cả đại dương thời gian. Hắn giơ tay ra, trong lòng bàn tay là một chiếc trâm gỗ đào cũ kỹ nhưng sạch sẽ lạ thường.
"Yên Nhi, đã lâu không gặp. Đêm qua trăng tròn, nàng lại thức trắng vì lạnh phải không?"
Giọng nói của hắn nhẹ nhàng nhưng lại như một quả bom nổ tung trong tâm trí Tô Yên Nhi. Nàng nhìn chiếc trâm, rồi nhìn vào mắt hắn. Một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ dâng trào, như thể nàng đã chờ đợi người này từ rất nhiều kiếp trước.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?" Tô Yên Nhi hỏi, nhưng nước mắt đã bắt đầu lăn dài trên má.
Lâm Cảnh Xuyên đứng dậy, bước đến gần nàng. Hắn không ngần ngại cầm lấy bàn tay lạnh giá của nàng, một luồng dương khí ấm áp từ bàn tay hắn truyền qua, khiến cơn đau âm ỉ trong tủy xương của nàng lập tức tan biến.
"Ta là người đã ôm nàng suốt một vạn đêm trăng tròn trong giấc mộng mà nàng đã quên." Lâm Cảnh Xuyên ghé sát tai nàng, thì thầm. "Bây giờ, ta không chỉ mang thuốc giải đến, mà còn mang đến cho nàng một cơ hội: Đưa Vạn Bảo Thương Hội trở thành chủ nhân thực sự của Hồng Mông kinh tế. Nàng có dám đánh cược với ta không?"
Tô Yên Nhi nhìn hắn, trong lòng nàng lúc này không còn sự lạnh lùng của một hội trưởng thương hội, mà chỉ còn là một nữ nhi đang tìm thấy chỗ dựa. Nàng nhận ra luồng linh lực trong người hắn chỉ là Phổ Độ Cảnh, nhưng khí thế ấy... ngay cả những vị khách là cường giả Hoàng Cảnh cũng chưa bao giờ cho nàng cảm giác áp đảo đến thế.
"Nếu ngươi thực sự giải được hàn độc cho ta... Vạn Bảo Thương Hội này, kể cả mạng của Tô Yên Nhi, đều là của ngươi." Nàng kiên định đáp.
Tuyết Dao đứng phía sau, nhìn cảnh tượng này mà lòng dâng lên một chút chua xót lạ lùng. Nàng nhận ra, nam nhân này có quá nhiều bí mật, và dường như ở bất cứ đâu, hắn cũng có những "cố nhân" xinh đẹp chờ đợi.
Mặc Vô Đạo thì cười khoái trá, lão cầm một viên ngọc quý trên bàn lên ngắm nghía:
"Thú vị! Tiểu tử, ngươi đúng là một kẻ lừa đảo đẳng cấp thiên hà. Nhưng ta thích!"
Lâm Cảnh Xuyên quay lại nhìn Tuyết Dao và Mặc Vô Đạo, rồi quay sang Tô Yên Nhi:
"Sắp xếp cho ta một phòng luyện đan tĩnh mịch. Ta cần luyện 'Thiên Dương Đan' cho nàng. Sau đó, ta cần thương hội chuẩn bị cho ta ba món thần binh cấp bậc Thánh Cảnh. Chúng ta sắp đi san phẳng Tuyết Tộc."
Tô Yên Nhi lau nước mắt, lấy lại phong thái của một nữ cường nhân, nàng gật đầu:
"Chỉ cần là thứ Hồng Mông có, Vạn Bảo Thương Hội sẽ mang đến cho ngài."
Lâm Cảnh Xuyên nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng về phía Bắc. Hắn biết, tin tức Thất Nghiệp Ma Hoàng ngã xuống chắc chắn đã bắt đầu lan truyền. Tuyết Tộc lúc này hẳn đang hỗn loạn. Nhưng hắn không vội. Hắn muốn khi hắn đặt chân đến đó, mỗi bước chân của hắn sẽ là một nốt nhạc của tử thần.
Mười vạn năm luân hồi, hắn đã học được một điều: Muốn trả thù, phải chuẩn bị thật chu đáo để kẻ thù không có lấy một cơ hội hối hận.