MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Kiếp Nhất NhậtChương 6: BÍ MẬT CỦA TUYẾT DAO, KÝ ỨC BỊ ĐÁNH CẮP

Vạn Kiếp Nhất Nhật

Chương 6: BÍ MẬT CỦA TUYẾT DAO, KÝ ỨC BỊ ĐÁNH CẮP

1,229 từ · ~7 phút đọc

Bên ngoài Táng Thần Uyên, bầu trời không còn rực cháy bởi hắc hỏa của Ma Hoàng. Sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá nhọn hoắt.

Lâm Cảnh Xuyên đứng bên mép vực, nhìn xác thân của con phượng hoàng đang từ từ hồi phục linh lực sau trận chiến. Hắn không nhìn cái xác không đầu của Ma Hoàng lấy một lần. Đối với hắn, kẻ thù đã chết là kẻ thù vô giá trị. Hắn quay lại nhìn Tuyết Dao, nàng lúc này đang đứng ngây dại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không, dường như vẫn chưa thể tin rằng xiềng xích của đời mình đã bị chặt đứt một cách chóng vánh như vậy.

"Dao nhi." Lâm Cảnh Xuyên khẽ gọi.

Tuyết Dao giật mình, bờ vai thon nhỏ khẽ run lên. Nàng nhìn hắn, trong ánh mắt là sự hỗn loạn của lòng biết ơn, sự sợ hãi và cả một nỗi niềm u uất khó tả.

"Ma Hoàng chết rồi... nhưng Tuyết Tộc của ta... ta không còn nhà để về nữa." Nàng nghẹn ngào. "Hắn đã nói, nếu ta bỏ trốn hoặc hắn chết đi, các vị lão tổ trong tộc sẽ không tha cho ta. Họ đã bán ta cho hắn để đổi lấy mười vạn năm bình yên cho tộc địa."

Mặc Vô Đạo khịt mũi một cái đầy khinh bỉ, lão đang ngồi xếp bằng trên một phiến đá để điều hòa luồng kiếm khí hỗn loạn trong cơ thể:

"Một lũ hèn nhát dùng nữ nhân để cầu vinh. Tiểu tử, hay là lão phu đi cùng ngươi, một kiếm san phẳng cái Tuyết Tộc đó cho rồi?"

Lâm Cảnh Xuyên lắc đầu, hắn đi tới trước mặt Tuyết Dao, đưa bàn tay nâng cằm nàng lên. Ánh mắt hắn như muốn xuyên thấu vào linh hồn nàng.

"San phẳng thì dễ, nhưng điều đó không giải quyết được vấn đề của nàng. Dao nhi, nàng có bao giờ tự hỏi, tại sao nàng là Thánh nữ, nhưng mỗi lần tu luyện công pháp của Tuyết Tộc, nàng lại cảm thấy linh hồn mình bị xé rách? Tại sao cứ mỗi đêm trăng tròn, nàng lại mơ thấy một vùng cung điện băng giá vĩnh cửu mà nàng chưa từng đặt chân tới?"

Tuyết Dao trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập:

"Làm sao... làm sao ngươi biết? Đó là bí mật lớn nhất của ta, ngay cả Ma Hoàng cũng không biết!"

Lâm Cảnh Xuyên cười nhạt, nụ cười mang theo chút thâm trầm của kẻ đứng ngoài thời gian:

"Mười vạn năm qua, ta không chỉ ngủ với nàng. Ta đã dùng thần thức đi dạo trong thức hải của nàng hàng nghìn lần. Ta thấy một cái khóa bằng xích sắt thần hồn phong ấn sâu trong ký ức của nàng. Những kẻ gọi là 'lão tổ' của Tuyết Tộc không phải bảo vệ nàng, mà là đang giam cầm nàng. Họ đã đánh cắp ký ức thật sự của nàng để nàng trở thành một công cụ đổi chác."

Hắn buông tay ra, nhìn về hướng Đông Bắc – nơi tọa lạc của Tuyết Tộc.

"Nàng không phải là Thánh nữ của cái Tuyết Tộc mục nát kia. Nàng là hậu duệ trực hệ của Tuyết Thần thời kỳ Thái Cổ. Ký ức bị đánh cắp của nàng chính là chìa khóa mở ra 'Tuyết Thần Ấn' – thứ có thể khiến toàn bộ Hồng Mông đại lục này phải đóng băng."

Tuyết Dao lùi lại một bước, đầu óc nàng quay cuồng. Những lời của Lâm Cảnh Xuyên quá mức chấn động, nó đạp đổ hoàn toàn thế giới quan mà nàng đã sống suốt mấy trăm năm qua.

"Ngươi... ngươi nói ta là hậu duệ của Tuyết Thần?"

"Phải." Lâm Cảnh Xuyên gật đầu chắc nịch. "Và hôm nay, ta sẽ đưa nàng về đó. Không phải để cầu xin sự tha thứ, mà để nàng lấy lại những gì thuộc về mình. Kẻ nào đánh cắp ký ức của nàng, ta sẽ khiến kẻ đó phải nôn ra toàn bộ."

Mặc Vô Đạo đứng dậy, thanh kiếm gãy đeo sau lưng rung lên bần bật như đang hưởng ứng:

"Thú vị đấy! Lão phu cũng muốn xem xem, sau mười vạn năm, những kẻ tự xưng là lão tổ hiện nay có chịu nổi một cái tát của ta không."

Lâm Cảnh Xuyên vẫy tay, Thiên Hỏa Phượng Hoàng gầm lên một tiếng, lửa đỏ lại rực cháy, xua tan tử khí của Táng Thần Uyên. Hắn nắm lấy tay Tuyết Dao, kéo nàng lên lưng phượng.

Lần này, khi ngồi trong lòng Lâm Cảnh Xuyên, Tuyết Dao không còn chống cự. Nàng tựa đầu vào lồng ngực hắn, lắng nghe nhịp tim đều đặn của người nam nhân này. Nàng nhận ra, dù hắn là một kẻ "điên" đã cướp đoạt nàng, nhưng hắn cũng là người duy nhất trên thế giới này nhìn thấy con người thật của nàng dưới lớp mặt nạ Thánh nữ.

"Lâm Cảnh Xuyên..." Nàng khẽ gọi.

"Hửm?"

"Tại sao ngươi lại giúp ta? Mười vạn năm đó... ngươi cứu ta hàng vạn lần, chẳng lẽ chỉ vì muốn có một con bù nhìn sao?"

Lâm Cảnh Xuyên nhìn mây trôi dưới chân, ánh mắt hắn thoáng qua một tia cô độc mà không ai hiểu được:

"Trong mười vạn năm bị giam cầm trong một ngày, cả thế giới đều là giả, chỉ có nỗi đau và sự cô đơn là thật. Lúc đó, nàng là người duy nhất không thay đổi thái độ với ta mỗi khi bắt đầu một vòng lặp mới. Ta giúp nàng, cũng chính là đang giúp chính ta tìm lại một chút 'nhân tính' đã mất."

Phượng hoàng tung cánh, lao thẳng về phía chân trời.

Trên đường đi, Lâm Cảnh Xuyên không lãng phí thời gian. Hắn lấy ra một viên đan dược xanh thẫm, ném cho Mặc Vô Đạo:

"Mặc đại ca, đây là 'Cửu Chuyển Hồn Đan' ta luyện từ mười vạn năm trước bằng thảo dược trong cấm địa. Nó sẽ giúp huynh khôi phục tu vi lên đến Vạn Hồn Cảnh trong vòng ba ngày. Chúng ta đến Tuyết Tộc, không thể chỉ dựa vào uy danh cũ của huynh."

Mặc Vô Đạo nhận lấy đan dược, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc:

"Đan dược cấp bậc này... ngươi rốt cuộc là yêu nghiệt phương nào? Ngay cả Đan Thần thời đại ta cũng chưa chắc luyện được thứ này."

Lâm Cảnh Xuyên chỉ mỉm cười không đáp. Hắn quay sang nhìn Tuyết Dao, đặt tay lên trán nàng, một luồng ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa:

"Bây giờ, ta sẽ giúp nàng phá bỏ tầng phong ấn đầu tiên. Nó sẽ rất đau, nhưng sau khi qua khỏi, nàng sẽ biết mình thực sự là ai."

Tuyết Dao cắn chặt môi, gật đầu mạnh mẽ. Nàng không muốn làm một con cờ nữa. Nàng muốn trở thành một quân cờ trong tay Lâm Cảnh Xuyên, hoặc ít nhất, là người đứng cạnh hắn để nhìn ngắm thế giới rực rỡ này.

Ánh mặt trời ngày hai mươi bảy tháng bảy chiếu rọi lên ba bóng người. Một kẻ điên nắm giữ bí mật, một Kiếm Ma vừa thoát khỏi xiềng xích, và một nàng công chúa bị lãng quên.

Vở kịch lớn của Hồng Mông đại lục, giờ mới thực sự bắt đầu màn dạo đầu kịch tính nhất.