MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Kiếp Nhất NhậtChương 5: MỘT NIỆM BẺ GÃY THẦN THIẾT, KIẾM MA XUẤT THẾ!

Vạn Kiếp Nhất Nhật

Chương 5: MỘT NIỆM BẺ GÃY THẦN THIẾT, KIẾM MA XUẤT THẾ!

1,177 từ · ~6 phút đọc

Sâu trong hang động của Táng Thần Uyên, không khí dường như đông cứng lại. Mặc Vô Đạo đứng đó, thân hình gầy gò nhưng mỗi tấc da thịt đều tỏa ra kiếm khí sắc lẹm, cắt nát những làn tử khí xám xịt xung quanh.

Lão cầm thanh kiếm gãy, ánh mắt nhìn xoáy vào khoảng không ngoài cửa hang.

Ở phía trên cao, một đạo hắc quang mang theo sát ý ngút trời đang lao xuống. Thất Nghiệp Ma Hoàng sau khi bị Lâm Cảnh Xuyên vạch trần bí mật thầm kín, đã hoàn toàn đánh mất lý trí. Đối với lão, Lâm Cảnh Xuyên không còn là một kẻ thù bình thường, mà là một "tâm ma" buộc phải tiêu diệt ngay lập tức để bịt đầu mối.

"Lâm Cảnh Xuyên! Táng Thần Uyên chính là mồ chôn của ngươi!"

Tiếng gầm thét của Ma Hoàng làm rung chuyển vách đá, khiến đá vụn rơi lả tả. Lão đáp xuống cửa hang, mang theo một vùng biển lửa đen kịt, định thiêu rụi tất cả. Thế nhưng, ngay khi chạm chân vào ranh giới hang động, bước chân của Ma Hoàng bỗng khựng lại.

Lão nhìn thấy Lâm Cảnh Xuyên đang nhàn nhã ngồi trên một phiến đá, tay cầm vò rượu, bên cạnh là Thánh nữ Tuyết Dao đang run rẩy. Và đứng chắn trước mặt họ... là một bóng ma tóc dài xõa xượi.

"Ngươi... ngươi là ai?" Ma Hoàng nheo mắt, cảm nhận được một luồng áp lực kinh người đang đè nặng lên linh hồn mình.

Mặc Vô Đạo không trả lời, lão quay sang nhìn Lâm Cảnh Xuyên, giọng khàn khàn:

"Tiểu tử, tên này tu vi Quân Hành Cảnh cửu đạo, nhưng tâm tính quá tạp, căn cơ bất ổn. Ngươi muốn hắn chết nhanh, hay chết từ từ?"

Lâm Cảnh Xuyên nhấp một ngụm rượu, thản nhiên đáp:

"Ma Hoàng dù sao cũng là chủ một phương, chết nhanh quá thì uổng phí cái danh hiệu của hắn. Huynh đệ, cứ chém đứt tu vi của hắn trước, ta còn có vài chuyện muốn hỏi."

"Được!"

Mặc Vô Đạo chỉ thốt ra một chữ, ngay lập tức, thanh kiếm gãy trong tay lão vung lên.

Không có chiêu thức rườm rà, không có linh lực hào nhoáng. Chỉ là một nhát chém đơn giản nhất, nhưng trong mắt Thất Nghiệp Ma Hoàng, nhát chém đó như thể mang theo cả bầu trời sụp đổ xuống đầu mình. Pháp tắc không gian xung quanh lão bị khóa chặt, khiến lão không thể nhúc nhích dù chỉ một đầu ngón tay.

"Cái gì? Pháp tắc chi lực? Ngươi là... Thánh Cảnh? Hay là... Thần Vương?" Ma Hoàng kinh hoàng hét lên, vội vàng tung ra toàn bộ linh lực của Quân Hành Cảnh, hóa thành một tấm khiên ma long hộ thân.

Răng rắc!

Tấm khiên ma rồng vốn được coi là bất khả xâm phạm dưới cấp độ Thánh Cảnh, vậy mà dưới lưỡi kiếm gãy của Mặc Vô Đạo, nó vỡ vụn như gương soi.

"Phụt!"

Ma Hoàng văng ngược ra ngoài, đập mạnh vào vách đá, một cánh tay bị kiếm khí chém đứt lìa, máu đen phun xối xả. Lão nhìn người nam nhân trước mặt bằng đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng. Lão rốt cuộc đã nhận ra người này là ai qua kiếm ý đặc thù kia.

"Cửu... Cửu U Kiếm Ma? Mặc Vô Đạo? Ngươi chẳng phải đã bị trấn áp mười vạn năm rồi sao? Tại sao... tại sao lại thoát ra được?"

Mặc Vô Đạo bước tới, mũi kiếm gãy chỉ thẳng vào cổ họng Ma Hoàng, lạnh lùng nói:

"Bởi vì ta có một vị hảo huynh đệ mà ngay cả Thiên Đạo cũng không nhốt được. Ngươi dám đụng đến hắn, chính là chạm vào tử thần."

Tuyết Dao đứng phía sau Lâm Cảnh Xuyên, hơi thở nàng dường như ngừng lại. Nàng nhìn Ma Hoàng – vị hôn phu uy phong lẫm liệt, kẻ từng khiến nàng cảm thấy tuyệt vọng – giờ đây đang quỳ sụp dưới chân một phế nhân, run rẩy như một con chó nhỏ.

Nàng nhìn sang Lâm Cảnh Xuyên. Hắn vẫn ngồi đó, bình thản như thể mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay.

"Thất Nghiệp." Lâm Cảnh Xuyên chậm rãi đứng dậy, bước đến trước mặt Ma Hoàng. "Mười vạn năm qua, ta đã ngủ với vị hôn thê của ngươi chín trăm tám mươi hai lần. Ngươi có biết tại sao không?"

Ma Hoàng nghiến răng, mắt đỏ lựng vì nhục nhã nhưng không dám cử động.

"Bởi vì nàng ấy vốn không thuộc về ngươi. Nàng ấy là huyết mạch của Tuyết Tộc thượng cổ, là chìa khóa để mở ra 'Tuyết Thần Cung'. Ngươi giam giữ nàng, chẳng qua là vì tham vọng của ngươi mà thôi."

Lâm Cảnh Xuyên cúi xuống, ghé sát tai Ma Hoàng nói nhỏ:

"Và hôm nay, ta không chỉ lấy đi người phụ nữ của ngươi, mà còn lấy đi cái mạng của ngươi để trả nợ cho những người nàng ấy đã mất. Ma Hoàng, kết thúc rồi."

Hắn khẽ ra hiệu cho Mặc Vô Đạo.

"Chờ đã! Lâm Cảnh Xuyên! Ta có bí mật... ta biết ai đã tạo ra vòng lặp..." Ma Hoàng hoảng sợ hét lên.

Lâm Cảnh Xuyên khựng lại một chút, ánh mắt lóe lên một tia sắc lẹm, nhưng rồi lại cười nhạt:

"Ngươi không biết đâu. Kẻ đứng sau vòng lặp đó, ngay cả ta còn chưa tìm thấy, một con tép riu như ngươi sao có thể biết? Ngươi chỉ đang muốn kéo dài hơi tàn thôi."

Mặc Vô Đạo không do dự, kiếm quang lóe lên.

Đầu của Thất Nghiệp Ma Hoàng rơi xuống, linh hồn bị kiếm ý nghiền nát ngay lập tức, vĩnh viễn không thể siêu sinh. Một vị Đại Đế ngang dọc Ma vực một thời, cứ như thế kết thúc cuộc đời tại một hang động tối tăm, dưới tay một kẻ mà lão từng coi là kiến hôi.

Tuyết Dao nhìn xác chết của Ma Hoàng, trong lòng không có khoái cảm, chỉ có một sự trống rỗng cùng cực. Nàng nhìn về phía Lâm Cảnh Xuyên, giọng run run:

"Lâm... Lâm đại nhân, giờ chúng ta làm gì?"

Cách xưng hô của nàng đã thay đổi. Nàng nhận ra, nam nhân này không phải là người nàng có thể nhìn thấu.

Lâm Cảnh Xuyên nhìn Mặc Vô Đạo đang thu kiếm, rồi lại nhìn ra cửa hang, nơi sương mù đang bắt đầu tản đi.

"Huynh đệ, tu vi của ngươi mới khôi phục được một phần mười, chúng ta cần tìm nơi yên tĩnh để ngươi chữa thương. Còn Dao nhi, ta sẽ đưa nàng về Tuyết Tộc, lấy lại những gì thuộc về nàng."

Hắn quay người, tà áo phất phơ:

"Thế gian này đã yên bình quá lâu rồi. Mười vạn năm tích lũy, hôm nay... ta muốn cả Hồng Mông đại lục này phải mang họ Lâm!"

Mặc Vô Đạo cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp vực thẳm:

"Được! Ta đi cùng ngươi! Để xem lũ nhóc thời đại này có chịu được một kiếm của lão phu không!"