Thiên Hỏa Phượng Hoàng lướt đi trong không trung, càng tiến về phía Bắc, không khí càng trở nên đặc quánh và lạnh lẽo. Trước mặt họ, mặt đất như bị một nhát rìu khổng lồ của thiên địa chém đôi, tạo thành một vực thẳm sâu hun hút, từ dưới đáy bốc lên những làn sương mù màu xám tro, đậm đặc tử khí.
Đây chính là Táng Thần Uyên – một trong "Thập Đại Cấm Địa" của Hồng Mông đại lục. Người đời truyền tai nhau rằng, ngay cả cường giả Thần Vương Cảnh rơi xuống đây cũng khó lòng toàn mạng, bởi nơi này không chỉ có sát trận thái cổ mà còn có hơi thở của những vị thần đã ngã xuống từ kỷ nguyên trước.
"Ngươi điên rồi sao? Vào đó là chết chắc!" Tuyết Dao run giọng, đôi mắt tràn đầy vẻ hoảng loạn.
Nàng vốn là Thánh nữ Tuyết tộc, hiểu biết về các cấm địa nhiều hơn người thường. Táng Thần Uyên đối với nàng không khác gì cửa tử.
Lâm Cảnh Xuyên khẽ vuốt ve bờ vai đang run rẩy của nàng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy an tâm:
"Với người khác, đây là mồ chôn. Với ta, đây là nhà. Dao nhi, hãy nhìn kỹ xem thế giới này vận hành như thế nào."
Hắn không điều khiển Phượng Hoàng hạ cánh từ từ mà ra lệnh cho nó lao thẳng xuống vực thẳm.
"Lâm Cảnh Xuyên!" Tuyết Dao hét lên một tiếng, nhắm nghiền mắt lại.
Gió rít gào bên tai, tử khí như những con rắn độc muốn bò vào lỗ chân lông để gặm nhấm sinh mệnh lực. Thế nhưng, Lâm Cảnh Xuyên vẫn đứng vững, đôi mắt hắn lấp lánh như sao trời. Cứ mỗi khi một sát trận chuẩn bị kích hoạt, hắn lại khẽ phất tay, hoặc là di chuyển Phượng Hoàng sang trái ba tấc, hoặc là ném ra một viên linh thạch rẻ tiền vào một điểm hư vô.
Mười vạn năm qua, ngày nào hắn chẳng xuống đây? Hắn biết rõ từng cái khe đá, từng kẽ hở của trận pháp còn hơn cả những kẻ đã tạo ra chúng.
Sau một hồi lao dốc, Thiên Hỏa Phượng Hoàng đáp xuống một mỏm đá nhô ra giữa lưng chừng vực. Nơi này yên tĩnh đến lạ thường, xung quanh là những sợi xích đen lớn bằng vòng người, khắc đầy những phù văn đỏ rực như máu, kéo dài vào sâu trong một hang động tối tăm.
Lâm Cảnh Xuyên nhảy xuống, bước đi thong dong. Tuyết Dao dù sợ hãi nhưng không còn cách nào khác, đành líu ríu chạy theo sau, tay nắm chặt lấy vạt áo hắn không rời.
Đi vào sâu trong hang động, mùi rượu nồng nàn bất ngờ xộc vào mũi. Giữa hang đá rộng lớn, một nam nhân tóc tai bù xù, đôi mắt nhắm nghiền, tứ chi bị bốn sợi "Hỗn Độn Thần Thiết" xuyên thấu, găm chặt vào vách đá. Trên người lão đầy những vết sẹo do lôi đình để lại, nhưng khí thế tỏa ra vẫn khiến không gian xung quanh run rẩy.
Đó chính là Cửu U Kiếm Ma – Mặc Vô Đạo.
Lâm Cảnh Xuyên dừng bước, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một vò rượu lâu năm, khẽ cười:
"Mặc lão tam, mười vạn năm qua ngày nào ta cũng mang rượu cho ngươi, nhưng đây là lần đầu tiên ta mang theo 'vợ' đến diện kiến. Ngươi còn không mau mở mắt ra?"
Người nam nhân đang bị xiềng xích bỗng rung động. Đôi mắt lão từ từ mở ra, một luồng kiếm ý sắc lẹm xé toạc sương mù, khiến Tuyết Dao lùi lại mấy bước, suýt chút nữa thì ngã xuống.
Mặc Vô Đạo nhìn Lâm Cảnh Xuyên, giọng nói khàn khàn như hai miếng sắt cọ vào nhau:
"Tiểu tử... hôm qua ngươi nói nếu thời gian trôi tiếp, ngươi sẽ đến cứu ta. Ta tưởng ngươi chỉ đang sảng ngôn sau khi uống say. Không ngờ... mặt trời hôm nay thực sự đã mọc rồi."
Tuyết Dao sững sờ: "Hôm qua? Hai người họ... quen nhau sao?"
Nàng hoàn toàn không biết rằng, trong mười vạn năm lặp đi lặp lại kia, Lâm Cảnh Xuyên đã trải qua hàng vạn lần say sưa cùng Mặc Vô Đạo. Đối với thế giới, đây là ngày mới đầu tiên. Nhưng đối với hai người họ, đây là cuộc hẹn của mười vạn năm.
"Ta đã nói là làm." Lâm Cảnh Xuyên ném vò rượu về phía Mặc Vô Đạo.
Lão há miệng đón lấy dòng rượu cay nồng, cười sảng khoái, nhưng rồi ánh mắt lão trầm xuống, nhìn vào bốn sợi xích thần:
"Nhưng tiểu tử, đây là Hỗn Độn Thần Thiết, do mười vị cường giả Tổ Cảnh của thượng giới liên thủ phong ấn. Ngươi hiện tại chỉ là Phổ Độ Cảnh, làm sao cứu được ta?"
Lâm Cảnh Xuyên tiến lại gần, bàn tay chạm vào sợi xích đang rực cháy phù văn. Hắn không hề bị tổn thương, ngược lại, những phù văn đó dường như đang run rẩy dưới bàn tay hắn.
"Trong mười vạn năm qua, ta đã thử ba triệu bốn trăm ngàn cách để phá bỏ sợi xích này. Ta đã quan sát tần số rung động của nó mỗi khi lôi đình giáng xuống. Mặc lão tam, hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi một đạo lý: Sức mạnh không nằm ở tu vi, mà nằm ở việc ngươi hiểu đối thủ đến mức nào."
Lâm Cảnh Xuyên quay sang nhìn Tuyết Dao:
"Dao nhi, mượn một giọt máu của nàng."
Tuyết Dao ngơ ngác, nhưng vẫn cắn đầu ngón tay, một giọt máu đỏ tươi bay ra. Lâm Cảnh Xuyên dùng linh lực bao bọc lấy giọt máu, rồi vẽ lên không trung một đồ hình kỳ quái.
"Thái Sơ Chi Ấn, Nhân Quả Nghịch Chuyển!"
Hắn ấn mạnh vào điểm giao nhau của bốn sợi xích.
Răng rắc!
Một tiếng động kinh thiên động địa vang lên. Những phù văn đỏ rực bỗng chốc hóa thành tro bụi. Bốn sợi xích thần vốn bất khả xâm phạm bỗng chốc đứt đoạn như những sợi dây thừng mục nát.
Mặc Vô Đạo rơi xuống mặt đất, bụi mù mịt. Lão đứng dậy, mái tóc dài tung bay, một luồng sát khí ngút trời bùng nổ, khiến cả Táng Thần Uyên rung chuyển dữ dội.
Lâm Cảnh Xuyên phủi tay, thản nhiên nói:
"Chào mừng trở lại thực tại, đại ca của ta."
Mặc Vô Đạo nhìn Lâm Cảnh Xuyên bằng ánh mắt cực kỳ phức tạp. Lão là Kiếm Ma, là kẻ từng khiến cả đại lục khiếp sợ, vậy mà lúc này, trước mặt thiếu niên này, lão lại cảm thấy mình nhỏ bé như một kẻ hậu bối.
"Tiểu tử, ơn này của ngươi, Mặc Vô Đạo ta dùng cả đời cũng không trả hết. Nói đi, ngươi muốn ta giết ai trước?"
Lâm Cảnh Xuyên cười nhạt, ánh mắt hướng về phía cửa hang, nơi mà cảm quan của hắn đã thấy một đạo hắc khí đang điên cuồng lao xuống vực.
"Thất Nghiệp Ma Hoàng sắp tới rồi. Hắn dám đòi lột da ta, ngươi thấy nên xử lý thế nào?"
Mặc Vô Đạo liếm môi, một thanh kiếm gãy bỗng nhiên từ dưới đáy vực bay vào tay lão, tỏa ra hào quang u minh lạnh lẽo:
"Một tên tiểu bối Quân Hành Cảnh mà cũng dám xưng Ma Hoàng trước mặt lão phu sao? Để ta cho hắn biết, thế nào mới thực sự là Ma!"
Tuyết Dao đứng đó, hoàn toàn chết lặng. Nàng vừa chứng kiến một huyền thoại tái sinh, và người điều khiển huyền thoại đó, lại chính là nam nhân đã cướp đi đời con gái của nàng đêm qua.
Trong lòng nàng, một hạt giống mang tên "tin tưởng" bắt đầu nảy mầm, xen lẫn với một nỗi tò mò vô hạn về quá khứ mười vạn năm mà Lâm Cảnh Xuyên vừa nhắc tới.