MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Kiếp Nhất NhậtChương 3: MA HOÀNG PHẪN NỘ, TRUY SÁT VẠN DẶM

Vạn Kiếp Nhất Nhật

Chương 3: MA HOÀNG PHẪN NỘ, TRUY SÁT VẠN DẶM

1,144 từ · ~6 phút đọc

Bầu trời phía sau lưng Thiên Hỏa Phượng Hoàng vốn dĩ đang hửng sáng, bỗng chốc bị một luồng hắc khí cuồn cuộn che lấp. Áp lực nặng nề như thái sơn đè nặng xuống vạn dặm sơn hà, khiến những yêu thú bậc thấp bên dưới mặt đất đều phủ phục, run rẩy không dám ngẩng đầu.

"Lâm - Cảnh - Xuyên! Ngươi có chạy đến chân trời góc biển, bổn tọa cũng sẽ lột da rút xương, ném linh hồn ngươi vào vĩnh hằng ma hỏa!"

Tiếng gầm thét như sấm sét nổ vang giữa tầng không, khiến không gian xung quanh Thiên Hỏa Phượng Hoàng rung chấn dữ dội.

Tuyết Dao sắc mặt trắng bệch, nàng run rẩy nhìn về phía sau. Giữa làn mây đen kịt kia, một chiếc chiến xa khổng lồ được kéo bởi chín con Ma Long đang lao đến với tốc độ kinh hồn. Trên chiến xa, một nam nhân cao lớn, khoác ma bào thêu hình chín con rồng đen, đôi mắt đỏ rực sát khí đang đứng sừng sững.

Đó chính là Thất Nghiệp Ma Hoàng – kẻ đứng đầu Ma vực, một vị cường giả đã chạm đến Quân Hành Cảnh (Đại Đế).

"Hắn... hắn đuổi tới rồi!" Tuyết Dao vô thức nắm chặt lấy vạt áo của Lâm Cảnh Xuyên, giọng nói lạc đi vì sợ hãi. "Lâm Cảnh Xuyên, ngươi mau chạy đi! Hắn là Đại Đế, chỉ cần một ý niệm là có thể khiến chúng ta tan thành mây khói. Ngươi không đối phó nổi đâu!"

Lâm Cảnh Xuyên vẫn đứng đó, tà áo tung bay trong gió dữ. Hắn không hề quay đầu lại, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong đầy ngạo nghễ.

"Đại Đế sao?" Lâm Cảnh Xuyên nhàn nhạt thốt ra ba chữ. "Trong mười vạn năm qua, ta đã thấy hắn uống say đến mức nôn mửa, thấy hắn quỳ lạy trước mộ tổ tiên để cầu xin sức mạnh, thậm chí thấy hắn lén lút luyện sai Ma công đến mức suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma vào mỗi đêm trăng khuyết... Một vị Đại Đế đầy rẫy sơ hở như vậy, có gì phải sợ?"

Tuyết Dao sững sờ. Nàng nhìn thiếu niên trước mặt, rõ ràng tu vi của hắn chỉ là Phổ Độ Cảnh nhỏ bé, nhưng khí độ lúc này lại giống như một vị Chí Tôn đang nhìn xuống một đứa trẻ đang làm loạn.

"Ngươi... ngươi bị điên rồi!" Nàng lẩm bẩm.

Lúc này, Thất Nghiệp Ma Hoàng đã tiến gần đến mức có thể nhìn rõ gương mặt. Lão vung tay ra, một bàn tay khổng lồ bằng hắc hỏa, che lấp cả mặt trời, từ trên cao chộp xuống.

"Chết đi cho ta!"

Không gian bị bóp méo, sức nóng của hắc hỏa khiến bộ lông đỏ rực của Thiên Hỏa Phượng Hoàng bắt đầu xém lại. Tuyết Dao tuyệt vọng nhắm mắt. Nàng không hiểu tại sao mình lại rơi vào hoàn cảnh này, nhưng nàng biết, cái chết đã cận kề.

Thế nhưng, Lâm Cảnh Xuyên không hề lùi bước. Hắn bước lên một bước, đứng ngay trên đỉnh đầu Phượng Hoàng, hai ngón tay khép lại thành kiếm, chậm rãi chỉ về phía hư không bên trái bàn tay hắc hỏa.

"Ma Hoàng, ngươi vẫn tự phụ như vậy. 'Thiên Ma Thủ' của ngươi mạnh thật đấy, nhưng tiếc là... ngươi luôn thói quen vận hành ma lực qua huyệt Thiên Đột trước khi xuất chiêu. Đó là thói quen mười vạn năm không đổi của ngươi, và cũng chính là tử huyệt của chiêu này."

Hắn khẽ quát một tiếng:

"Phá!"

Một luồng linh lực mỏng manh từ đầu ngón tay hắn bắn ra. Nếu so với bàn tay khổng lồ của Ma Hoàng, luồng linh lực này chỉ như một hạt cát trước sa mạc. Thế nhưng, khi hạt cát ấy chạm vào một điểm hư vô trong không gian, một tiếng "rắc" giòn tan vang lên.

Bùm!

Bàn tay hắc hỏa đang uy phong lẫm liệt bỗng chốc run rẩy, rồi như một tòa lầu gạch bị rút đi viên gạch trụ, nó sụp đổ tan tành, hóa thành những đốm lửa đen rơi rụng khắp bầu trời.

Dư chấn của vụ nổ khiến chiến xa Cửu Long của Ma Hoàng phải khựng lại.

Không gian bỗng chốc tĩnh lặng đến đáng sợ.

Thất Nghiệp Ma Hoàng đứng trên chiến xa, gương mặt đầy vẻ kinh hãi không thể tin nổi. Lão nhìn bàn tay mình, rồi nhìn thiếu niên áo vải phía xa. Chiêu vừa rồi là tuyệt học trấn phái của lão, dù là kẻ cùng cấp cũng khó lòng hóa giải dễ dàng như vậy, huống chi là một tên nhóc chưa ráo máu đầu?

"Ngươi... làm sao ngươi biết?" Ma Hoàng gầm lên, trong giọng nói đã có một tia run rẩy mà chính lão cũng không nhận ra.

Lâm Cảnh Xuyên lười biếng ngoáy tai, ra hiệu cho Phượng Hoàng tiếp tục bay đi.

"Ta biết nhiều hơn ngươi tưởng đấy. Ví dụ như... mười vạn năm trước, kẻ đã hạ độc chết phụ thân ngươi không phải là kẻ thù của Ma vực, mà chính là vị 'Nghĩa phụ' mà ngươi hằng tôn kính bấy lâu nay."

Lâm Cảnh Xuyên cười lạnh:

"Đừng đuổi theo nữa, nếu không ta sẽ kể nốt chuyện ngươi giấu giếm việc mình bị 'bất lực' suốt ba nghìn năm qua cho toàn bộ Hồng Mông đại lục biết đấy."

"Ngươi... phụt!"

Thất Nghiệp Ma Hoàng tức đến mức lồng ngực phập phồng, một ngụm nghịch huyết phun ra ngoài. Lão vừa kinh, vừa sợ, vừa nhục nhã. Những bí mật đó... ngay cả những người thân cận nhất cũng không biết, tại sao tên nhóc này lại nắm rõ như lòng bàn tay?

Tuyết Dao ngồi bên cạnh Lâm Cảnh Xuyên, đôi mắt đẹp mở to trân trối. Nàng nhìn bóng lưng của nam tử này, cảm thấy hắn không phải là một thiếu niên mười mấy tuổi, mà là một con quái vật cổ xưa đội lốt người thường.

"Chúng ta đi đâu?" Nàng khẽ hỏi, giọng điệu đã bớt đi phần lạnh lùng, thêm vào đó là sự tò mò và một chút... kính sợ.

Lâm Cảnh Xuyên nhìn về phía chân trời, nơi có một vùng sương mù xám xịt, tử khí quanh năm bao phủ không tan.

"Táng Thần Uyên. Đã đến lúc đánh thức một người bạn cũ rồi."

Ánh mắt hắn chợt trở nên thâm thúy. Ở nơi đó, có một kẻ điên đang bị xích, một kẻ mà trong mười vạn năm luân hồi, là người duy nhất đủ tư cách uống rượu cùng hắn.

Mười vạn năm trôi qua, thế giới đã quên mất cái tên đó, nhưng Lâm Cảnh Xuyên thì không. Hắn biết, muốn đứng vững ở cái thực tại không còn reset này, hắn cần một thanh kiếm sắc nhất.

Và thanh kiếm đó, đang nằm dưới đáy vực sâu.