MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Kiếp Nhất NhậtChương 2: NGÀY THỨ MƯỜI VẠN LẺ MỘT: THỜI GIAN KHÔNG TRỞ LẠI

Vạn Kiếp Nhất Nhật

Chương 2: NGÀY THỨ MƯỜI VẠN LẺ MỘT: THỜI GIAN KHÔNG TRỞ LẠI

1,036 từ · ~6 phút đọc

Hồng Mông đại lục, Tam Hoàng kỷ nguyên, ngày hai mươi sáu tháng bảy.

Ánh trăng như bạc, rủ xuống bên trên lưng của một con Thiên Hỏa Phượng Hoàng đang sải cánh băng qua mây ngàn. Trên lưng linh thú, một thiếu niên áo vải thô sơ, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại mang vẻ tang thương tột cùng đang lười biếng nằm tựa vào mạn sườn phượng hoàng.

Trong vòng tay hắn là một tuyệt thế giai nhân. Nàng mặc bộ hỷ phục đỏ rực, gương mặt đẹp đến mức khiến hoa nhường nguyệt thẹn, nhưng lúc này đôi mắt nàng nhắm nghiền, hơi thở dồn dập, làn da trắng ngần dưới lớp áo lụa mỏng manh đang ửng hồng một cách bất thường.

Nàng là Tuyết Dao – Thánh nữ của Tuyết tộc, và cũng là vị hôn thê mà Thất Nghiệp Ma Hoàng vừa dùng mười vạn đại quân để ép cưới.

Lâm Cảnh Xuyên khẽ đưa ngón tay lướt qua gò má nóng hổi của nàng, miệng nở nụ cười nhàn nhạt:

"Tuyết Dao à Tuyết Dao, đây là lần thứ chín trăm tám mươi hai ta ngủ cùng nàng. Đêm nay, ta chơi hơi lớn, chặt đứt một tay của con trai Thái thượng trưởng lão Thanh Vân Tông, lại còn cướp nàng ngay trước mặt Ma Hoàng... Dù sao thì, sáng mai tất cả cũng sẽ tan biến thôi."

Hắn thở dài, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm.

Mười vạn năm. Một trăm nghìn năm bị giam cầm trong cái ngày hai mươi sáu tháng bảy chết tiệt này. Hắn đã từng là một thiếu niên Địa Cầu ngây thơ, từng sợ hãi đến phát điên, từng tu luyện đến mức kiệt sức, và cuối cùng... hắn chọn cách trở thành một kẻ điên. Hắn đã học hết mọi bí pháp của đại lục, ngủ với những nữ nhân quyền lực nhất, giết những kẻ mạnh nhất. Bởi vì hắn biết, cứ đúng 0 giờ, thế giới sẽ reset. Hắn không cần chịu trách nhiệm cho bất cứ hành động nào.

"Ưm..." – Tuyết Dao khẽ rên rỉ, dược lực của Phần Thiên Tình Độc khiến nàng không tự chủ được mà áp sát vào lồng ngực Lâm Cảnh Xuyên.

Hắn cúi xuống, nụ hôn nồng cháy rơi trên môi nàng. Đây là một đêm xuân mộng cuối cùng, hắn nghĩ thế. Hắn tận hưởng sự nồng nhiệt của nàng, sự run rẩy của một vị Thánh nữ cao ngạo nay trở thành một con mèo nhỏ trong tay mình.

...

Thời gian lặng lẽ trôi qua.

Theo thói quen, Lâm Cảnh Xuyên nhắm mắt lại, chờ đợi cảm giác không gian vặn xoắn quen thuộc khi kim đồng hồ Thiên Đạo chạm mức 0 giờ. Hắn đã sẵn sàng để tỉnh dậy trên chiếc giường gỗ mục nát của Thanh Vân Tông như mười vạn năm qua.

Một giây... Hai giây... Mười giây...

Lâm Cảnh Xuyên bỗng mở bừng mắt. Hắn không cảm thấy linh hồn mình bị kéo giật lại. Ngược lại, tiếng vỗ cánh của Thiên Hỏa Phượng Hoàng vẫn đều đặn, tiếng gió rít qua tai vẫn buốt lạnh.

Và quan trọng nhất, ánh bình minh của ngày hai mươi bảy tháng bảy đang từ từ ló rạng phía chân trời.

Lâm Cảnh Xuyên bật dậy, sắc mặt vốn dĩ bình thản như nước bỗng chốc trở nên cực kỳ khó coi. Hắn run rẩy đưa tay lên, cảm nhận linh lực trong cơ thể vẫn giữ nguyên ở mức Phổ Độ Cảnh mà hắn vừa cưỡng ép thăng cấp đêm qua.

"Không reset? Thời gian... trôi tiếp rồi?"

Đúng lúc này, Tuyết Dao cũng từ từ tỉnh lại. Dược lực đã tan, nàng nhìn thấy mình đang nằm trong vòng tay một nam tử xa lạ, áo quần xộc xệch, bên dưới là vùng trời bát ngát. Ký ức về đêm qua như thủy triều ập đến khiến nàng mặt cắt không còn giọt máu.

"Ngươi... ngươi là ai? Ngươi đã làm gì ta?" – Nàng kinh hoàng đẩy hắn ra, bàn tay trắng muốt run rẩy định kết ấn thi triển pháp thuật.

Lâm Cảnh Xuyên nhìn nàng, rồi lại nhìn xuống bàn tay mình. Hắn không hề sợ hãi, mà ngược lại, một luồng hưng phấn điên cuồng trào dâng trong lồng ngực. Hắn cười, nụ cười vang động cả mây xanh:

"Ha ha ha! Mười vạn năm! Thiên đạo rốt cuộc cũng mở mắt rồi sao?"

Hắn quay sang nhìn Tuyết Dao, đôi mắt thâm trầm như chứa cả vạn cổ:

"Thánh nữ, ta đã nói rồi, nếu ngày mai trôi tới, cô sẽ là người phụ nữ của ta. Bây giờ, cô không cần phải hỏi ta là ai, cô chỉ cần biết... từ hôm nay, mạng của cô, vinh quang của cô, đều do ta định đoạt."

"Càn rỡ!" – Tuyết Dao hét lên, nhưng khi nàng định vận chuyển linh lực, một cảm giác ấm áp và thuần khiết từ đan điền lan tỏa ra khắp cơ thể. Nàng sững sờ nhận ra, công pháp vốn dĩ bị tắc nghẽn bấy lâu nay của nàng, sau một đêm xuân mộng với thiếu niên này, lại đột phá đến Cửu Dương Siêu Thoát Cảnh!

"Tại sao có thể..." – Nàng bàng hoàng.

Lâm Cảnh Xuyên không giải thích. Hắn đứng dậy trên lưng phượng, đứng chắp tay sau lưng, phong thái như một vị thần linh cai quản vạn vật. Hắn biết, lúc này ở phía sau, Thất Nghiệp Ma Hoàng chắc chắn đang dẫn theo mười vạn ma binh truy đuổi vạn dặm. Hắn cũng biết, con trai Thái thượng trưởng lão bị hắn phế bỏ đang gào thét đòi mạng hắn.

Nhưng hắn không sợ. 10 vạn năm luân hồi đã biến hắn thành một con quái vật về tri thức và kinh nghiệm chiến đấu.

"Lão Cửu, ngươi chờ ta ở Táng Thần Uyên mười vạn năm rồi. Hôm nay, ta đến đón ngươi đây!"

Lâm Cảnh Xuyên quát lớn một tiếng, Thiên Hỏa Phượng Hoàng dường như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, sải cánh dài hơn nghìn trượng, lao thẳng về phía vùng đất cấm kỵ nhất của Hồng Mông đại lục.

Hành trình của kẻ nắm giữ mọi bí mật thiên hạ, chính thức bắt đầu.