MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Kiếp Tương SátChương 1

Vạn Kiếp Tương Sát

Chương 1

767 từ · ~4 phút đọc

Mưa mùa hạ ở Thượng Hải trút xuống như muốn tẩy rửa mọi dấu vết của sự xô bồ, nhưng mùi máu tanh nồng trong căn hộ số 404 cao ốc Minh Châu vẫn không thể bị át đi. Lâm Thanh Diệp bước qua hàng rào phong tỏa, tiếng giày cao cổ của cô nện xuống sàn gỗ tạo nên những âm thanh khô khốc. Là đội trưởng đội trọng án, cô đã đối mặt với hàng trăm hiện trường kinh dị, nhưng vụ án lần này mang một màu sắc dị biệt. Nạn nhân là một gã trùm buôn lậu khét tiếng, bị hạ sát chỉ bằng một vết cắt duy nhất ở cổ họng, gọn gàng đến mức không có một giọt máu nào bắn lên tường.

Ánh đèn flash từ máy ảnh của nhân viên pháp y thỉnh thoảng lóe lên, soi rõ gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng của Thanh Diệp. Cô cúi xuống nhìn vết thương, lông mày khẽ nhíu lại. Vết cắt này không giống bất kỳ loại dao găm hay kiếm hiện đại nào, nó để lại một vết cháy sém li ti ở rìa da thịt, tựa như được tạo ra từ một nguồn năng lượng cực lớn tích tụ vào một điểm mỏng manh.

Bất chợt, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khiến Thanh Diệp rùng mình. Cô quay phắt người lại, hướng nòng súng về phía ban công đang bị màn mưa che khuất. Ở đó, đứng giữa ranh giới của ánh sáng lờ mờ và bóng tối mịt mù, là một bóng người cao lớn. Hắn mặc chiếc măng tô đen dài, gương mặt ẩn sau lớp khẩu trang và chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp. Nhưng đôi mắt hắn thì không gì che giấu được. Đó là đôi mắt sâu thẳm, lạnh lẽo như băng ngàn năm, nhưng lại ẩn chứa một nỗi u uất đến mức khiến người đối diện phải nghẹt thở.

Hắn chính là Thẩm Vong Sát, kẻ mà giới xã hội đen gọi là "Lưỡi hái tử thần".

Đứng im đi! Lâm Thanh Diệp hét lên, giọng cô đanh lại nhưng trong lòng bỗng dâng lên một cơn sóng dữ dội. Trái tim cô đập loạn nhịp, một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ ập tới, mạnh mẽ như một cơn lũ quét qua trí nhớ. Cô cam đoan rằng mình chưa từng gặp người đàn ông này trong hồ sơ tội phạm hay ngoài đời thực, nhưng tại sao từng đường nét trong đôi mắt kia lại khiến lồng ngực cô đau nhói? Đó là nỗi đau của sự mất mát, của việc đã từng chứng kiến bóng hình này tan biến hàng ngàn lần trước mắt mình.

Thẩm Vong Sát không bỏ chạy, hắn chỉ đứng đó nhìn cô. Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt Thanh Diệp lâu hơn một giây so với mức cần thiết của một kẻ sát nhân nhìn con mồi. Một tia dao động cực ngắn đi ngang qua đôi mắt lạnh lùng ấy. Hắn khẽ mấp máy môi, tiếng nói rất nhỏ bị tiếng sấm át đi, nhưng Thanh Diệp dường như nghe thấy bằng tâm thức chứ không phải bằng tai: Lại là cô sao?

Chưa kịp để cô định thần, Thẩm Vong Sát lùi lại một bước, gieo mình từ tầng 40 của tòa nhà vào không trung. Thanh Diệp lao đến lan can, tim cô như ngừng đập. Nhưng thay vì nhìn thấy một thi thể rơi xuống, cô chỉ thấy một luồng sáng tím nhạt lóe lên rồi biến mất trong màn mưa. Trên ban công, nơi hắn vừa đứng, chỉ còn lại một cánh hoa đào rực đỏ, lạc lõng giữa thành phố bê tông cốt thép và lạc lõng với cả mùa hạ của Thượng Hải. Cô cầm cánh hoa lên, tay run rẩy, cảm giác đau lòng vừa rồi không hề biến mất mà càng lúc càng rõ rệt, như thể một vết thương cũ từ tiền kiếp vừa bị xé toạc ra một lần nữa.

Lâm Thanh Diệp biết, đây không đơn thuần là một vụ án sát nhân. Sự xuất hiện của Thẩm Vong Sát và cảm giác đau đớn vô lý này là khởi đầu cho một thứ gì đó vượt ra ngoài tầm kiểm soát của luật pháp và logic thông thường. Cô đứng lặng trong mưa, bóng dáng cô độc in trên nền kính của tòa cao ốc, bắt đầu dấn thân vào một hành trình mà chính cô cũng không biết rằng mình đã lặp lại nó suốt hàng ngàn năm qua.