Cánh hoa đào đỏ thắm trong lòng bàn tay Thanh Diệp bỗng rực cháy, tỏa ra hơi nóng khiến cô giật mình đánh rơi. Thay vì tàn lụi, những đốm lửa từ cánh hoa ấy không tắt đi mà xoay tròn, tạo thành một chỉ dấu mỏng manh dẫn lối về phía đường hầm tàu điện ngầm đang thi công dở dang phía sau tòa cao ốc. Không chút chần chừ, cô lao theo bóng tối, trực giác của một người cảnh sát và sự thúc giục vô hình trong máu khiến cô không thể dừng lại.
Không gian bên trong đường hầm âm u và đặc quánh mùi vôi vữa. Ở phía cuối đoạn đường cụt, Thẩm Vong Sát đang đứng đó, dựa lưng vào bức tường bê tông như thể đang chờ đợi một điều tất yếu. Khi ánh đèn pin từ tay Thanh Diệp rọi thẳng vào gương mặt hắn, vị sát thủ không hề lẩn tránh. Hắn tháo bỏ chiếc khẩu trang, để lộ một gương mặt góc cạnh, đẹp đến mức tàn nhẫn nhưng lại mang khí chất của một người đã bước ra từ những trang cổ sử.
Cô không nên đuổi theo tôi, giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian kín như tiếng chuông ngân nơi cổ tự. Thanh Diệp không trả lời bằng lời nói, cô tiến lại gần, khẩu súng trong tay vẫn vững vàng nhắm vào ngực hắn. Cô muốn bắt hắn, nhưng sâu thẳm trong thâm tâm, cô muốn chạm vào hắn để xác thực cảm giác thân thuộc đến điên rồ này.
Khi khoảng cách chỉ còn vài bước chân, một sự cố kỳ quái xảy ra. Không gian xung quanh họ bắt đầu vặn xoắn lại như những thấu kính bị bẻ cong. Những bức tường bê tông kiên cố bỗng chốc trở nên mờ ảo, nhường chỗ cho những vệt sáng lấp lánh như lân quang. Thẩm Vong Sát biến sắc, hắn vươn tay ra định đẩy cô ra xa nhưng đã quá muộn. Thanh Diệp lao tới, bàn tay cô nắm chặt lấy cổ tay hắn để khống chế.
Ngay khoảnh khắc da thịt chạm nhau, một luồng điện cực mạnh chạy dọc cơ thể cả hai. Thế giới hiện đại của Thượng Hải tan biến hoàn toàn.
Thanh Diệp thấy mình không còn đứng trong đường hầm tối tăm, mà đang đứng giữa một chiến trường rực lửa khói. Tiếng gươm đao va chạm và tiếng hò hét rung trời át cả tâm trí cô. Trọng lượng trên tay cô thay đổi, không còn là khẩu súng lục lạnh lẽo, mà là chuôi của một thanh thanh kiếm cổ dài rỉ máu. Kinh hoàng hơn, mũi kiếm ấy đang cắm sâu vào lồng ngực của người đàn ông đối diện.
Người đó có gương mặt của Thẩm Vong Sát, nhưng tóc dài búi cao, khoác trên mình bộ chiến giáp nát bươm. Máu từ tim anh chảy ra, nhuộm đỏ cả bàn tay nàng. Trong ảo ảnh ấy, Thanh Diệp thấy mắt mình nhòe đi vì nước mắt, nàng nghe thấy chính giọng nói của mình vang lên, nghẹn ngào và tuyệt vọng: Tại sao chàng không tránh?
Người đàn ông ấy chỉ mỉm cười, một nụ cười bao dung đến đau đớn, rồi gục xuống dưới chân nàng. Hình ảnh đó nhanh chóng vỡ vụn, thay thế bằng một phân cảnh khác: Nàng là một nữ tu tiên cao lãnh, đang đứng trên đỉnh núi tuyết, tay cầm pháp bảo đâm xuyên qua linh thể của một ma đầu mang gương mặt hắn. Rồi lại là một kiếp khác, nàng là vị hoàng hậu trẻ tuổi, run rẩy cầm chén rượu độc đưa tới môi vị tướng quân phản nghịch chính là anh.
Hàng vạn mảnh ký ức vụt qua như một thước phim quay nhanh với tốc độ chóng mặt, và điểm chung duy nhất của mọi thước phim ấy đều là sự chết chóc. Luôn là cô, bằng cách này hay cách khác, tự tay kết liễu mạng sống của người đàn ông này. Nỗi đau khổ tích tụ từ hàng ngàn kiếp đời bất chợt đổ ập vào đại não khiến Thanh Diệp thét lên một tiếng kinh hoàng.
Khi thực tại trở lại, họ vẫn đang ở trong đường hầm tại Thượng Hải, nhưng cả hai đều đã ngã gục xuống sàn. Thanh Diệp thở gấp, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, đôi mắt cô nhìn Thẩm Vong Sát giờ đây không còn là nhìn một tội phạm, mà là nhìn một người tình, một kẻ thù, và một nạn nhân của chính mình qua thiên niên kỷ.
Thẩm Vong Sát quỳ trên mặt đất, một tay ôm ngực nơi vết thương trong ký ức vừa hiện về, ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy sự bi thương và định mệnh. Anh thầm thì, giọng nói chứa đựng sự mệt mỏi của một linh hồn đã đi qua quá nhiều luân hồi: Cô cuối cùng cũng nhìn thấy rồi. Chúng ta, vốn dĩ không được phép chạm vào nhau.