Không gian trong đường hầm vẫn còn vặn xoắn, những tia sáng tím mờ ảo chưa kịp tan hết thì một luồng áp lực nặng nề đột ngột giáng xuống. Từ trong bóng tối của những cột bê tông cốt thép, bốn bóng người mặc trường bào xám tro bước ra. Họ di chuyển không phát ra tiếng động, gương mặt ẩn sau những chiếc mặt nạ đồng khắc họa hình đồ án bát quái. Khí chất của những người này hoàn toàn lạc lõng với thế giới hiện đại, giống như những bóng ma bước ra từ một viện bảo tàng cổ xưa.
Thẩm Vong Sát gượng dậy, chắn trước mặt Thanh Diệp, đôi mắt anh nheo lại đầy cảnh giác. Anh lầm bầm trong cổ họng, giọng nói lạnh thấu xương: Thiên Cơ Các. Các người vẫn bám dai như đỉa.
Một người trong nhóm mặc áo xám bước lên phía trước. Lão ta không rút vũ khí, chỉ chắp tay sau lưng, giọng nói khàn đục vang lên như được truyền từ một cõi xa xăm nào đó. Chúng ta không bám đuôi, chúng ta canh giữ. Thẩm công tử, Lâm đội trưởng, sự va chạm vừa rồi của hai người đã làm rách một tầng không gian. Nếu không ngăn chặn, sự tồn vong của thực tại này sẽ bị đe dọa.
Thanh Diệp vẫn chưa thoát khỏi cơn chấn động từ những ảo ảnh giết chóc, cô chống tay xuống nền đất lạnh, gằn giọng hỏi: Thiên Cơ Các là cái gì? Tại sao các người lại biết tên tôi? Và những thứ tôi vừa thấy... nó là cái gì?
Lão già mặt nạ đồng khẽ nghiêng đầu, nhìn cô bằng ánh mắt thương hại. Thiên Cơ Các là những kẻ canh giữ sự cân bằng của dòng thời gian. Còn những gì cô thấy, Lâm tiểu thư, đó không phải là ảo ảnh. Đó là sự thật. Cô và người đàn ông này vốn là hai mảnh linh hồn mang cực tính đối nghịch hoàn toàn: Một bên là Sinh, một bên là Diệt. Một bên là Trật tự, một bên là Hỗn mang.
Lão ta bước chậm rãi quanh hai người, tạo thành một vòng tròn vô hình. Theo quy luật của vũ trụ, hai cực đối nghịch không bao giờ được phép giao thoa. Khi hai mảnh linh hồn này gặp nhau trong cùng một không gian và thời gian, một phản ứng bài trừ mãnh liệt sẽ xảy ra. Để vũ trụ đạt được trạng thái cân bằng, một trong hai bắt buộc phải biến mất. Đó là lý do tại sao trong hàng ngàn kiếp qua, dù ở bất kỳ thân phận nào, các người cũng kết thúc bằng việc tương sát.
Thanh Diệp bàng hoàng nhìn bàn tay mình, đôi bàn tay mà trong ký ức vừa rồi đã nhuốm đầy máu của người trước mặt. Cô không tin vào những điều hoang đường này, nhưng cảm giác đau đớn nơi lồng ngực là quá thật. Cô nhìn sang Thẩm Vong Sát, thấy anh vẫn im lặng, một sự im lặng thừa nhận.
Lão già tiếp tục, giọng điệu mỗi lúc một nghiêm trọng hơn: Các người giống như nước và lửa, như sáng và tối. Nếu cô sống, anh ta phải chết. Nếu anh ta muốn sống, cô phải là người ngã xuống. Sự gặp gỡ của hai người tại Thượng Hải lần này là một sai số của thiên mệnh. Chúng ta ở đây để đảm bảo rằng sai số này được sửa chữa trước khi các người tự tay hủy diệt lẫn nhau và kéo theo cả thế giới này sụp đổ.
Thẩm Vong Sát đột ngột cười nhạt, nụ cười mang theo sự khinh bỉ tột cùng. Sửa chữa? Ý ông là bắt một trong hai chúng tôi phải chết ngay bây giờ để thế giới của các ông được yên ổn?
Ánh mắt của lão già Thiên Cơ Các trở nên sắc lạnh. Thiên đạo không có tình người. Chúng ta chỉ thực thi ý trời. Nếu hai người không tự tách ra, chúng ta sẽ giúp hai người kết thúc kiếp này tại đây.
Vừa dứt lời, bốn người mặc áo xám đồng loạt kết ấn. Những sợi dây xích ánh sáng từ hư không hiện ra, quấn chặt lấy không gian xung quanh Thanh Diệp và Vong Sát. Không gian một lần nữa rung chuyển dữ dội, dường như sự hiện diện của Thiên Cơ Các đã kích hoạt một cơ chế phòng vệ nào đó của đa vũ trụ, khiến ranh giới giữa thực tại và hư ảo bắt đầu vỡ vụn dưới chân họ.