Thanh Diệp dùng danh nghĩa Quận chúa để yêu cầu được vào ngục tối thẩm vấn kẻ thủ ác đã bắt cóc mình. Những người lính gác Đại Lý Tự không dám trái lệnh, cung kính dẫn nàng đi qua những dãy hành lang ẩm thấp, sặc s mùi rêu mốc và rỉ sắt. Khi cánh cửa sắt nặng nề rít lên một hồi dài rồi mở ra, ánh đuốc chập chờn rọi lên dáng hình nam nhân đang bị xiềng xích giữa căn phòng đá lạnh lẽo.
Vong Sát ngước lên, ánh mắt anh chạm vào nàng. Không còn sự truy đuổi của súng đạn, chỉ có hơi lạnh của sắt thép và sự tĩnh lặng của quá khứ. Ngay khoảnh khắc đó, một luồng ký ức khác lại ùa về trong tâm trí cả hai như những mảnh gương vỡ ghép lại. Họ thấy hình ảnh hai đứa trẻ chạy nhảy trên cánh đồng hoa cải vàng rực bên ngoài thành Trường An. Cậu bé Vong Sát khi ấy đã tự tay kết một chiếc nhẫn bằng cỏ trao cho cô bé Thanh Diệp, hứa rằng sau này khi lớn lên sẽ mang kiệu hoa đến rước nàng.
Họ đã từng là thanh mai trúc mã, là hai mảnh linh hồn thuần khiết nhất trước khi bị thực tại băm vằn.
Nhưng rồi, những thước phim ký ức chuyển màu máu. Thanh Diệp nhìn thấy phụ thân mình – phủ Vương gia – cầm bản chiếu chỉ buộc tội gia tộc họ Thẩm mưu phản. Nàng thấy cảnh lửa cháy ngút trời tại Thẩm phủ, tiếng gào khóc xé lòng và bóng dáng thiếu niên Vong Sát ôm lấy xác cha, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía vương phủ với sự hận thù tột cùng. Mối thù ấy không chỉ là sự ngăn cách của giai cấp, mà là nợ máu chồng chất nợ máu, là sự phản bội của tình thân và lời hứa năm xưa.
Thanh Diệp đứng lặng, hai hàng lệ nóng hổi lăn dài trên má. Cô giờ đây không chỉ mang tâm hồn của một nữ cảnh sát hiện đại, mà còn mang cả nỗi đau xé tâm can của vị Quận chúa này. Hóa ra ở vũ trụ này, định mệnh còn tàn nhẫn hơn. Nó cho họ bắt đầu bằng tình yêu thuần khiết nhất để rồi kết thúc bằng sự thù hận sâu sắc nhất.
Thẩm Vong Sát khẽ cử động, tiếng xiềng xích va vào nhau nghe chói tai. Anh nhìn nàng, giọng nói khàn đặc vì nhiều ngày không uống nước: Cô đã nhớ ra chưa? Cha cô đã giết cả nhà tôi. Người mà cô luôn kính trọng chính là kẻ đã bóp nát tuổi thơ của chúng ta.
Thanh Diệp tiến lại gần, bất chấp mùi ẩm mốc và sự nguy hiểm, cô đưa bàn tay run rẩy chạm vào gương mặt anh. Vong Sát né tránh theo bản năng, nhưng rồi anh dừng lại, để mặc hơi ấm từ bàn tay nàng sưởi ấm làn da lạnh lẽo của mình.
Tôi đã nhớ rồi, Thanh Diệp thì thầm, giọng cô nghẹn lại. Nhưng đó không phải là tôi, và đây cũng không phải là anh của hiện tại. Vong Sát, chúng ta bị mắc kẹt trong một vòng lặp đau đớn. Ở Thượng Hải tôi đuổi bắt anh, ở đây tôi nợ anh một mạng sống của cả gia tộc. Tại sao lúc nào chúng ta cũng phải đứng giữa sự sống và cái chết như thế này?
Vong Sát nhắm mắt lại, một giọt nước mắt hiếm hoi lăn xuống. Vì chúng ta là một sai lầm của tạo hóa, Thanh Diệp ạ. Sự hiện diện của tôi là nỗi nhục nhã của cha cô, và sự tồn tại của cô là lời nhắc nhở về sự yếu đuối của tôi. Thiên đạo muốn chúng ta giết nhau để kết thúc sự hỗn loạn này.
Bên ngoài, tiếng trống báo canh vang lên khô khốc. Thanh Diệp hiểu rằng thời gian của họ không còn nhiều. Phụ thân nàng đã hạ lệnh hành quyết Vong Sát vào ba ngày tới để nhổ cỏ tận gốc. Nếu cô không thể cứu anh ở thế giới này, vòng lặp sẽ lại tiếp tục đẩy họ vào một vũ trụ khác, nơi sự đau khổ có lẽ còn tàn khốc hơn.