Thanh Diệp bị đưa trở về Vương phủ trong một trạng thái bàng hoàng tột độ. Cô ngồi trước tấm gương đồng mờ ảo, nhìn bóng hình mình phản chiếu trong đó: một thiếu nữ đài các với xiêm y lộng lẫy, mái tóc cài trâm ngọc quý giá, nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ sắc sảo, lạnh lùng của một nữ cảnh sát hình sự từ tương lai. Xung quanh cô, các nô tì liên tục ra vào, miệng không ngớt gọi Quận chúa, dâng lên trà thơm và khăn ấm, nhưng tất cả đối với cô đều như một vở kịch vô thực.
Cô cố gắng lục tìm trong trí não những kiến thức lịch sử ít ỏi, nhưng thực tại này dường như không khớp với bất kỳ triều đại nào cô từng biết. Mọi thứ ở đây quá sống động, từ mùi gỗ đàn hương nồng đượm đến cảm giác nặng nề của những quy tắc lễ giáo đang bủa vây lấy mình. Cô không biết lạy chào sao cho đúng, không biết danh tính của những người đang lo lắng quanh mình, và hơn hết, cô không biết làm thế nào để cứu Thẩm Vong Sát.
Ở một góc khác của kinh thành, trong ngục tối lạnh lẽo của Đại Lý Tự, Thẩm Vong Sát đang bị xiềng xích sắt quấn chặt lấy tứ chi. Anh không hề kháng cự khi bị bắt, bởi trong khoảnh khắc chạm vào không gian này, một luồng ký ức xa lạ nhưng mãnh liệt đã tràn vào đại não anh. Tại vũ trụ này, anh là con trai của một vị tướng quân bị khép tội mưu phản, cả gia tộc bị tru di, chỉ mình anh sống sót và trở thành thủ lĩnh của một nhóm nghĩa quân chống lại triều đình. Và cay đắng thay, kẻ đứng đầu cuộc đàn áp gia tộc anh năm xưa chính là phụ thân của Quận chúa Thanh Diệp.
Vong Sát tựa đầu vào bức tường đá ẩm mốc, khẽ nhắm mắt lại. Anh cảm thấy nực cười cho trò đùa của số phận. Ở Thượng Hải, anh là kẻ sát nhân lẩn trốn sự truy đuổi của cô. Ở đây, anh lại là kẻ mang nợ máu với gia đình cô, là "nghịch tặc" mà cô – với tư cách là Quận chúa – buộc phải căm ghét. Sự hoang mang về danh tính khiến anh mệt mỏi, nhưng điều làm anh lo sợ nhất chính là sự an toàn của Thanh Diệp. Cô vốn là một phụ nữ hiện đại, làm sao có thể sinh tồn trong một vương phủ đầy rẫy những âm mưu tranh quyền đoạt vị và những quy tắc khắc nghiệt có thể giết người không cần dao?
Đêm đó, Thanh Diệp không ngủ. Cô lẻn ra khỏi phòng, đứng bên hiên cửa nhìn ánh trăng bạc soi sáng những dãy hành lang hun hút của Vương phủ. Cô cảm thấy mình như một con chim bị nhốt trong lồng vàng, mà chiếc lồng này lại mang tên "Định mệnh". Cô nhớ về Thượng Hải, nhớ về những vụ án và những đồng nghiệp, nhưng tất cả dường như đã trở thành một giấc mơ xa xôi.
Cô nhận ra rằng, dù ở bất kỳ đâu, cô và Vong Sát vẫn luôn bị đặt ở hai đầu chiến tuyến. Sự hoang mang ban đầu dần được thay thế bằng một quyết tâm sắc lạnh. Nếu đây là một trò chơi của thiên đạo, cô sẽ không ngồi yên chờ nó kết thúc bằng cái chết của một trong hai. Cô cần phải gặp anh, cần phải xác nhận rằng anh vẫn ổn, và cùng nhau tìm cách thoát khỏi cái hố đen thời gian này.
Thanh Diệp siết chặt nắm tay, đôi mắt cô rực sáng giữa bóng tối của vương phủ cổ kính. Cô không còn là một cảnh sát đang thi hành công vụ, cô là một người phụ nữ đang đấu tranh để giành lại quyền kiểm soát cuộc đời mình từ tay định mệnh.