Cơn lốc xoáy của ánh sáng và âm thanh dần lắng xuống, thay vào đó là một sự im lặng tĩnh mịch đến đáng sợ. Cảm giác xé toạc cơ thể biến mất, thay vào đó là cái lạnh buốt của hơi sương buổi sớm. Lâm Thanh Diệp mở mắt, điều đầu tiên cô cảm nhận được không phải là sàn gỗ của căn hộ tại Thượng Hải, mà là lớp cỏ mềm đẫm sương đêm.
Cô bật dậy theo bản năng, tay đưa xuống hông tìm khẩu súng quen thuộc nhưng chỉ chạm vào lớp vải lụa mềm mại của một bộ y phục cổ xưa. Thanh Diệp bàng hoàng nhìn xuống bản thân. Cô không còn mặc bộ đồ cảnh sát hay chiếc áo khoác da thường ngày. Thay vào đó là một bộ váy xếp ly nhiều tầng màu xanh ngọc, đôi tay thon dài được bao bọc bởi lớp tay áo rộng lòe xòe.
Cách đó vài bước chân, Thẩm Vong Sát đang nằm bất động trên bãi cỏ. Vết thương do đạn bắn trên vai anh giờ đây đã biến mất, thay vào đó là một vết sẹo dài đã lành miệng từ lâu. Anh mặc một bộ võ phục màu đen tuyền, tóc không còn cắt ngắn hiện đại mà dài quá vai, được cố định bằng một chiếc trâm bạc đơn giản.
Thanh Diệp tiến lại gần, lay mạnh vai anh. Thẩm Vong Sát! Tỉnh lại đi!
Anh khẽ rên một tiếng rồi mở mắt. Phản ứng đầu tiên của anh là bật dậy, tay đặt lên chuôi thanh kiếm nằm ngay cạnh bên. Khi nhìn thấy Thanh Diệp, đôi mắt vốn đang tràn đầy sát khí của anh chợt dịu lại, nhưng ngay sau đó là một sự hoang mang tột độ. Anh nhìn quanh, rồi nhìn vào đôi bàn tay mình, những khớp xương dường như thô ráp hơn, mang theo dấu vết của nhiều năm cầm kiếm.
Đây không phải là Thượng Hải, Thẩm Vong Sát lẩm bẩm, giọng anh giờ đây mang âm hưởng trầm đục và cổ xưa hơn.
Thanh Diệp ngước nhìn lên. Trước mặt họ không còn là những tòa cao ốc chọc trời, mà là một kinh thành cổ kính với những mái ngói rêu phong ẩn hiện dưới làn sương mù. Tiếng chuông chùa từ xa vọng lại, thanh thoát nhưng u buồn. Không khí nồng đượm mùi trầm hương và mùi của khói bếp, một thứ mùi vị hoàn toàn khác xa với mùi khói bụi và xăng xe của thế kỷ 21.
Họ đang đứng trên một ngọn đồi nhỏ nhìn xuống thành Trường An thời kỳ cực thịnh. Những cờ xí bay phấp phới trên tường thành cao ngất ngưởng, lính canh mặc giáp đồng lấp lánh dưới ánh mặt trời vừa ló dạng. Mọi thứ chân thực đến mức không thể là một giấc mơ.
Chúng ta đã quay ngược thời gian? Hay đây là một thế giới khác? Thanh Diệp hỏi, giọng cô run rẩy. Cô cố gắng tìm kiếm một lời giải thích logic nhưng mọi kiến thức khoa học cô từng học đều trở nên vô dụng trước cảnh tượng này.
Thẩm Vong Sát đứng dậy, anh thu kiếm vào bao, ánh mắt nhìn về phía kinh thành xa xăm với vẻ phức tạp. Đây là Vũ trụ thứ hai. Tôi đã từng ở đây... nhưng lần trước tôi ở một vị trí khác. Anh quay sang nhìn cô, vẻ mặt nghiêm trọng. Thanh Diệp, ở thế giới này, chúng ta không phải là cảnh sát và tội phạm. Tôi có thể cảm nhận được ký ức của thân phận này đang tràn vào tâm trí.
Chưa kịp để anh nói hết câu, từ phía chân đồi, một toán quân mã rầm rộ lao tới. Dẫn đầu là một viên quan trẻ tuổi, khi nhìn thấy Thanh Diệp, ông ta lập tức xuống ngựa, quỳ rạp xuống đất: Quận chúa! Cuối cùng đã tìm thấy người! Vương gia đang vô cùng lo lắng, xin người mau theo chúng thần trở về phủ!
Thanh Diệp đứng sững lại. Quận chúa? Cô nhìn sang Vong Sát, thấy anh cũng đang bị một nhóm người mặc hắc y bao vây, nhưng họ không quỳ xuống mà rút kiếm chỉ thẳng vào mặt anh, miệng hô vang: Thẩm Vong Sát! Ngươi dám bắt cóc Quận chúa, hôm nay dù có chắp cánh cũng khó thoát khỏi kinh thành!
Định mệnh một lần nữa đã sắp đặt xong quân cờ của nó. Ở thế giới này, rào cản giữa họ không còn là luật pháp hiện đại, mà là địa vị nam nữ và huyết hải thâm thù của hai dòng tộc.