MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Kiếp Tương SátChương 5

Vạn Kiếp Tương Sát

Chương 5

724 từ · ~4 phút đọc

Thẩm Vong Sát đứng trên sân thượng của tòa nhà đối diện căn hộ của Thanh Diệp, trong tay là khẩu súng bắn tỉa hạng nặng. Luồng gió lạnh rít qua khe hở của những khối bê tông, thổi bay những sợi tóc lòa xòa trước trán anh. Trong tai nghe, giọng nói của người đại diện Thiên Cơ Các vang lên lạnh lùng như tiếng lật giẻ của tử thần: Sự gặp gỡ của hai người đã vượt quá giới hạn chịu đựng của thời không. Ngươi biết quy luật rồi đấy, nếu ngươi không giết cô ta, cả hai sẽ bị nghiền nát trong hư vô. Hãy kết thúc vòng lặp này ngay bây giờ.

Vong Sát đặt ngón tay vào cò súng. Qua ống ngắm, anh nhìn thấy Thanh Diệp đang ngồi bên bàn làm việc, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt đầy vẻ mệt mỏi nhưng kiên nghị của cô. Cô đang cầm trên tay một bức ảnh cũ, có lẽ là bức ảnh hiện trường từ năm 1950 mà cô vừa tìm thấy. Trái tim vốn dĩ đã hóa đá của vị sát thủ bỗng chốc thắt lại. Hàng ngàn năm qua, anh đã thấy cô chết quá nhiều lần, nhưng mỗi lần anh đều không thể ngăn cản. Thiên đạo luôn tìm cách ép họ vào thế phải tiêu diệt lẫn nhau.

Đúng lúc anh định siết cò để giải thoát cho cả hai, một tia sáng đỏ lạnh lẽo quét qua cửa kính căn hộ của Thanh Diệp. Không phải là tia laser từ súng của anh.

Có kẻ thứ ba. Một nhóm sát thủ khác, có lẽ là những kẻ được thuê để đảm bảo nhiệm vụ này không thất bại, đã nổ súng trước. Viên đạn xuyên qua lớp kính, xé toạc không khí lao thẳng về phía trái tim Thanh Diệp.

Không!

Vong Sát gầm lên một tiếng, anh không suy nghĩ, không tính toán, bản năng từ sâu trong linh hồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả mệnh lệnh của Thiên Cơ Các. Anh lao mình khỏi sân thượng, cơ thể như một tia chớp đen xuyên qua màn đêm, phá tan cửa kính căn hộ của cô ngay khoảnh khắc viên đạn sắp chạm đích.

Một tiếng "pực" khô khốc vang lên. Viên đạn không găm vào ngực Thanh Diệp mà cắm sâu vào vai trái của Vong Sát khi anh ôm trọn cô vào lòng, dùng lưng mình làm tấm lá chắn. Cả hai ngã nhào xuống sàn nhà, những mảnh kính vỡ vụn văng tung tóe như những hạt kim cương dưới ánh đèn neon.

Thanh Diệp bàng hoàng ngước lên, thấy gương mặt Vong Sát tái nhợt vì đau đớn ngay sát gần mình. Máu từ vai anh tuôn ra, nóng hổi, thấm đẫm vai áo của cô. Cùng lúc đó, mảnh kính vỡ cũng đã làm xước một vết dài trên cánh tay Thanh Diệp. Máu của cả hai – dòng máu của Sinh và Diệt, của Trật tự và Hỗn mang – bắt đầu hòa quyện vào nhau trên sàn gỗ.

Ngay lập tức, một luồng áp suất cực đại nổ ra từ điểm chạm giữa hai dòng máu. Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển dữ dội, các đồ vật trong phòng bị cuốn vào một vòng xoáy vô hình. Sàn nhà dưới chân họ biến mất, thay vào đó là một khoảng không vô tận rực rỡ những dải sáng đa sắc.

Vòng xoáy thời không đã bị kích hoạt bởi sự giao thoa cấm kỵ.

Thẩm Vong Sát cố gắng dùng chút sức tàn cuối cùng để nắm chặt lấy tay Thanh Diệp. Anh nhìn cô, ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng mà là sự khẩn cầu thiết tha. Đừng buông tay, dù chuyện gì xảy ra, cũng đừng buông tay.

Thanh Diệp cảm thấy cơ thể mình như bị xé rách ra thành hàng tỷ mảnh nhỏ, thực tại của Thượng Hải tan biến thành những hạt bụi sáng. Tiếng gió gào thét bên tai cô dần chuyển thành tiếng trống trận và tiếng vó ngựa dồn dập từ một thời đại xa xăm nào đó vọng về. Họ đang rơi, rơi xuyên qua các tầng của định mệnh, lao vào một vũ trụ mà ở đó, bi kịch của họ sẽ lại được viết tiếp bằng một màu sắc khác.