MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVân Thâm Bất Tri QuyChương 1: TUYẾT RƠI TRÊN VÂN ĐỈNH

Vân Thâm Bất Tri Quy

Chương 1: TUYẾT RƠI TRÊN VÂN ĐỈNH

2,420 từ · ~13 phút đọc

Vân Đỉnh Chi Thành vạn năm vẫn vậy, quanh năm chìm trong sương mù và những bông tuyết lạnh lẽo tựa như vụn băng nghiền nát. Ở nơi cao nhất của thành trì ấy, điện Vân Thâm sừng sững giữa biển mây, cô độc và uy nghiêm như chính chủ nhân của nó.

Thần quân Tạ Diễn đứng bên rìa đình hóng gió, tà áo trắng tinh khôi không vướng chút bụi trần khẽ bay trong gió lạnh. Hắn đã đứng đó rất lâu, đôi mắt nhạt màu như chứa đựng cả một mặt hồ đóng băng, nhìn đăm đăm vào khoảng không vô định phía dưới chân núi. Nghìn năm trôi qua, đối với chúng tiên, đó là một hành trình tu hành dài đằng đẵng, nhưng đối với Tạ Diễn, đó chỉ là một vòng lặp vô vị của những ngày tuyết rơi và những đêm dài tịch mịch.

“Thần quân, sương muối nặng hạt, người nên vào trong nghỉ ngơi.”

Thanh âm của tiểu tiên đồng rụt rè vang lên sau lưng. Tạ Diễn không quay đầu, giọng nói hắn trầm thấp và lạnh lẽo hơn cả không khí xung quanh:

“Ngươi lui xuống đi.”

Tiểu tiên đồng không dám nói thêm, chỉ cúi đầu đặt chén trà nóng xuống bàn đá rồi vội vã rời khỏi. Tiếng bước chân nhỏ dần, trả lại cho điện Vân Thâm sự tĩnh lặng đáng sợ. Tạ Diễn đưa tay ra, một bông tuyết rơi vào lòng bàn tay hắn, chưa kịp tan chảy đã bị hơi lạnh từ cơ thể hắn làm cho đông cứng lại.

Hắn là vị thần thủ hộ của nơi này, là người nắm giữ sinh sát trong tay, nhưng ít ai biết rằng, sâu trong lồng ngực trái của hắn, nơi đáng lẽ phải đập nhịp nhàng theo thiên đạo, lại là một khoảng không trống rỗng. Trái tim ấy đã hóa đá kể từ ngày thanh kiếm Trần Hiêu của hắn xuyên qua lồng ngực kẻ đó – người duy nhất từng khiến hắn biết thế nào là hơi ấm của nhân gian.

“Vân Niệm...”

Cái tên ấy thoát ra từ kẽ môi hắn, mỏng manh như sương khói, nhưng lại nặng nề như một lời nguyền cổ xưa.

Cùng lúc đó, tại chân núi Vân Đỉnh, trái ngược với vẻ tĩnh mịch của tiên giới, không khí lại mang theo sự hỗn tạp của hồng trần. Hôm nay là ngày các tông môn nhỏ gửi đệ tử đến chân núi để tìm kiếm tiên thảo. Giữa đám đệ tử mặc đồng phục xanh nhạt của phái Thanh Sơn, có một thiếu niên trông vô cùng lạc quẻ.

Y mặc một bộ hồng y cũ kỹ nhưng sạch sẽ, thắt lưng buộc hờ hững, dáng vẻ lười biếng, trên môi lúc nào cũng ngậm một cành cỏ khô. Đôi mắt y cong cong như vầng trăng khuyết, nhưng nếu nhìn kỹ, sâu trong con ngươi ấy lại chẳng có lấy một tia ấm áp.

“Vân Niệm, đệ lại lười biếng rồi! Sư tôn bảo chúng ta đến đây để tìm Tuyết Liên, nếu không tìm được, tối nay đệ đừng mong có cơm ăn.”

Một đệ tử lớn tuổi hơn lên tiếng cằn nhằn. Vân Niệm nhổ cành cỏ ra khỏi miệng, cười hì hì, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió:

“Sư huynh, Tuyết Liên mọc ở nơi vách đá cheo leo, có phải bắp cải ngoài chợ đâu mà nói tìm là thấy. Với lại, leo cao như vậy lỡ trượt chân một cái, đệ mạng nhỏ không sao, chỉ sợ làm bẩn mất mảnh đất thanh tịnh của vị Thần quân trên kia thôi.”

Vân Niệm vừa nói vừa chỉ tay lên đỉnh núi cao vút khuất sau mây trắng. Khi nhắc đến “vị Thần quân trên kia”, trong lòng y chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ, một cơn đau nhói thoáng qua nơi ngực trái nhanh đến mức y tưởng đó là ảo giác do cái lạnh gây ra.

Sư huynh y hừ lạnh một tiếng: “Đừng có nhắc đến Thần quân một cách bất kính như vậy. Người là vị thần tối cao, nếu người nghe thấy, một ngón tay cũng đủ khiến đệ hồn phi phách tán.”

Vân Niệm nhún vai, không đáp lại. Y tách khỏi đám đông, lững thững đi về phía một khe núi hẻo lánh. Y không thích đám đông, cũng không thích cái không khí nghiêm trang của tiên môn. Y cảm thấy mình không thuộc về nơi này, hoặc có lẽ, y không thuộc về bất cứ nơi nào cả.

Càng đi sâu vào trong, tuyết rơi càng dày. Vân Niệm cảm thấy có gì đó đang dẫn dắt mình. Một mùi hương thanh khiết, thoang thoảng giống như mùi gỗ đàn hương hòa quyện với hơi lạnh của băng tuyết, phảng phất trong gió. Y vô thức bước theo mùi hương ấy, đôi chân dẫm lên lớp tuyết dày phát ra những tiếng “lạo xạo” khô khốc.

Đi đến cuối khe núi, hiện ra trước mắt y không phải là Tuyết Liên, mà là một trận pháp cổ xưa đang phát ra ánh sáng nhạt. Trận pháp này dường như đã tồn tại hàng nghìn năm, bị lớp tuyết dày che phủ, nếu không phải do sự biến động của linh khí gần đây, có lẽ nó sẽ vĩnh viễn ngủ yên.

Vân Niệm tò mò tiến lại gần. Ngay khi y vừa chạm tay vào rìa của trận pháp, một luồng sức mạnh kinh khủng đột ngột bộc phát. Đất đá dưới chân rung chuyển, những cột sáng từ lòng đất lao thẳng lên trời xanh, xé toạc màn mây mù của Vân Đỉnh Chi Thành.

Trên đỉnh núi, Tạ Diễn đang nhắm mắt tĩnh tọa chợt mở bừng mắt. Thanh kiếm Trần Hiêu đặt bên cạnh rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu ong ong như đang gặp lại người quen cũ.

“Hơi thở này...”

Sắc mặt Tạ Diễn thay đổi trong nháy mắt. Hắn không kịp suy nghĩ, biến thành một luồng ánh sáng trắng lao xuống chân núi với tốc độ kinh hồn. Tim hắn, vốn đã tĩnh lặng nghìn năm, nay lại đập loạn nhịp. Cảm giác này, sự rung động này, chỉ có một người duy nhất có thể mang lại.

Tại khe núi, Vân Niệm bị sức mạnh của trận pháp hất văng ra xa. Y ngã nhào trên tuyết, lồng ngực đau nhói như bị ai đó dùng dao đâm vào. Những hình ảnh vụn vỡ bắt đầu hiện lên trong đầu y: tiếng gươm đao va chạm, màu máu đỏ tươi nhuộm trắng cả một vùng trời, và một khuôn mặt lạnh lùng, tuyệt mỹ đang nhìn y với ánh mắt tan nát.

“Ngươi... là ai?” Vân Niệm lầm bầm, tay siết chặt lấy áo nơi lồng ngực.

Khi luồng sáng tan đi, một bóng dáng cao lớn dần dần hiện ra giữa màn sương tuyết. Tạ Diễn đáp xuống đất nhẹ nhàng như một chiếc lá, nhưng áp lực từ người hắn khiến vạn vật xung quanh như ngừng thở.

Vân Niệm nheo mắt nhìn người vừa xuất hiện. Người đó mặc trường bào trắng như tuyết, mái tóc đen dài được cố định bằng một chiếc trâm ngọc đơn giản. Khuôn mặt ấy hoàn mỹ đến mức không thật, nhưng điều khiến Vân Niệm chú ý nhất chính là đôi mắt. Đôi mắt ấy nhìn y, chứa đựng sự ngỡ ngàng, đau đớn, và một sự khao khát đến điên cuồng.

Tạ Diễn đứng lặng người. Hắn nhìn thiếu niên hồng y đang nằm trên tuyết, khuôn mặt kia dù có chút khác lạ do chuyển thế, nhưng đôi mắt đào hoa và nốt ruồi lệ nơi khóe mắt thì không thể nhầm lẫn vào đâu được.

“Vân... Niệm?”

Giọng nói của Tạ Diễn run rẩy, điều mà nghìn năm qua chưa từng xảy ra. Hắn bước tới một bước, bàn tay run run muốn chạm vào khuôn mặt thiếu niên, nhưng lại sợ hãi rằng đây chỉ là một giấc mộng phù hoa, chạm vào sẽ tan biến.

Vân Niệm thấy người kia gọi tên mình, y cố gắng đứng dậy, phủi phủi tuyết trên áo, lấy lại vẻ bất cần đời thường ngày dù trong lòng đang dậy sóng. Y nhướng mày, nở một nụ cười nhạt:

“Vị tiên nhân này, người nhận nhầm người rồi sao? Ta là đệ tử của phái Thanh Sơn, tên đúng là Vân Niệm, nhưng chắc chắn chưa từng gặp người bao giờ.”

Câu nói của y như dội một gáo nước lạnh vào tâm hồn đang bùng cháy của Tạ Diễn. Ánh mắt Tạ Diễn dần trở nên sắc lạnh, nhưng sâu bên trong vẫn là sự thâm tình không cách nào giấu giếm. Hắn nhận ra, linh khí của Vân Niệm hiện tại rất yếu ớt, hoàn toàn là một con người bình thường, không có chút ký ức nào của kiếp trước.

Nhưng quan trọng gì chứ? Người đã quay lại rồi. Kẻ mà hắn đã tự tay giết chết, kẻ mà hắn đã nợ một mạng sống và cả một đời yêu hận, cuối cùng cũng đã đứng trước mặt hắn.

Tạ Diễn tiến lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn chưa đầy một sải tay. Vân Niệm cảm thấy áp lực từ người này quá lớn, y muốn lùi lại nhưng đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ.

“Ngươi không nhớ ta, không sao cả.” Tạ Diễn khẽ nói, tay hắn đưa lên, ngón tay thon dài lướt qua lọn tóc mai của Vân Niệm. Cảm giác ấm áp từ làn da thiếu niên truyền đến khiến trái tim hóa đá của hắn đau đớn một cách chân thực.

Vân Niệm rùng mình, y cảm nhận được sự nguy hiểm tỏa ra từ người đàn ông này. Đó không phải là sự nguy hiểm của một kẻ thù, mà là sự chiếm hữu đến ngạt thở. Y cười gượng:

“Thần quân đại nhân, người cao quý như vậy, tiểu dân như ta không dám trèo cao. Nếu không có việc gì, ta xin phép cáo lui trước.”

Y vừa định quay người chạy trốn, thì một bàn tay lạnh lẽo đã nắm chặt lấy cổ tay y. Lực nắm không mạnh nhưng khiến Vân Niệm hoàn toàn không thể cử động.

“Ngươi nghĩ mình có thể đi đâu?” Tạ Diễn nhìn thẳng vào mắt y, ánh mắt hắn lúc này không còn vẻ thanh cao của một vị thần, mà giống như một kẻ đã rơi vào ma đạo vì chấp niệm. “Kiếp trước ngươi nợ ta một lời hứa chưa thực hiện, kiếp này, ta sẽ không để ngươi chạy thoát nữa.”

Vân Niệm sững sờ, sự bướng bỉnh trong y trỗi dậy. Y không sợ hãi mà nhìn thẳng lại Tạ Diễn: “Tạ Thần quân, ta nói lại lần nữa, ta không phải là kẻ mà người tìm. Nếu kiếp trước ta nợ người mạng sống, thì kiếp này định trả bằng thứ gì đây? Một đệ tử vô danh tiểu tốt như ta, có gì để người bận tâm?”

Tạ Diễn nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo mà tàn nhẫn. Hắn kéo mạnh Vân Niệm vào lòng, ép y đối diện với hơi thở của mình. Một tay hắn trụ chặt eo y, tay kia chạm nhẹ vào vị trí trái tim của thiếu niên.

“Trả bằng cả trái tim này, và sự giam cầm đời đời kiếp kiếp, ngươi có chịu chăng?”

Vân Niệm sững sờ. Y nhìn thấy trong mắt Tạ Diễn không chỉ có sự thâm tình, mà còn có cả một vực sâu tăm tối. Y nhận ra, cuộc gặp gỡ này không phải là một sự tình cờ, mà là bắt đầu của một vòng xoáy định mệnh mới, nơi yêu và hận sẽ lại một lần nữa đan xen không dứt.

Tuyết vẫn rơi, phủ trắng cả khe núi. Giữa màn tuyết trắng xóa, một người trắng như sương, một người đỏ như máu, đứng cạnh nhau tạo nên một bức tranh vừa diễm lệ vừa bi thương.

Vân Niệm cảm thấy đầu óc choáng váng, những mảnh ký ức vụn vỡ lại ùa về. Y thấy mình đứng trên đỉnh núi, máu chảy dọc theo lưỡi kiếm, và người đối diện y chính là khuôn mặt này. Y đã từng yêu hắn, và cũng từng hận hắn đến xương tủy.

“Tạ Diễn...”

Cái tên này vô thức thốt ra từ miệng Vân Niệm. Tạ Diễn nghe thấy, cơ thể run lên một hồi. Hắn ôm chặt lấy y, như muốn khảm thiếu niên vào da thịt mình.

“Ta ở đây. Lần này, dù là thiên đạo cũng không thể mang ngươi đi khỏi ta.”

Dưới chân núi Vân Đỉnh, những đệ tử khác vẫn đang mải mê tìm kiếm tiên thảo, không ai biết rằng, một vị Thần quân đã vì một thiếu niên mà phá vỡ đạo hạnh nghìn năm, và một thiếu niên đã vì một cái tên mà bắt đầu hành trình tìm lại bản thân giữa những âm mưu trùng điệp.

Trận pháp cổ xưa dưới chân họ dần tắt lịm ánh sáng, nhưng sợi tơ hồng vô hình đã quấn chặt lấy hai người từ kiếp trước, kiếp này lại một lần nữa thắt chặt. Tuyết vẫn rơi, che lấp đi những dấu chân trên mặt đất, nhưng không thể che lấp đi một đoạn nhân duyên đẫm máu sắp sửa bắt đầu.

Vân Niệm bị ôm chặt đến mức khó thở, y định đẩy Tạ Diễn ra nhưng sức lực hoàn toàn chênh lệch. Y chỉ có thể nghiến răng nói: “Người điên rồi, Tạ Diễn, người thực sự điên rồi.”

Tạ Diễn vùi đầu vào cổ y, hít hà mùi hương quen thuộc đã biến mất nghìn năm, giọng nói khàn đặc: “Đúng, ta điên rồi. Vì ngươi mà điên, vì ngươi mà chờ đợi nghìn năm. Vân Niệm, chào mừng ngươi trở lại.”

Gió nổi lên, thổi bay những bông tuyết vào không trung. Mây trắng bắt đầu bao phủ lấy khe núi, che khuất bóng dáng của hai người. Giữa cõi hồng trần hư ảo này, mây trắng liệu có tìm được lối về, hay sẽ mãi mãi lạc lối trong sự giam cầm của tình yêu và thù hận?

Câu trả lời, có lẽ đã nằm trong chính sự cố chấp của vị Thần quân kia, và trong ánh mắt đầy u uất của thiếu niên hồng y ấy. Chương đầu tiên của một thiên tiểu thuyết bi tráng đã mở ra, ngay tại nơi tuyết rơi lạnh lẽo nhất của Vân Đỉnh Chi Thành.