MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVân Thâm Bất Tri QuyChương 2: THIẾU NIÊN HỒNG Y

Vân Thâm Bất Tri Quy

Chương 2: THIẾU NIÊN HỒNG Y

2,912 từ · ~15 phút đọc

Hơi lạnh từ lòng bàn tay Tạ Diễn thấm qua lớp áo mỏng, chạm vào da thịt Vân Niệm khiến y rùng mình một cái. Cảm giác đó không chỉ là cái lạnh của băng tuyết, mà là một loại áp lực tâm linh nặng nề, khiến hô hấp của y trở nên dồn dập. Trong không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tuyết rơi, tiếng tim đập của chính mình đối với Vân Niệm lại trở nên ồn ã một cách lạ thường.

“Thần quân... người buông ra đã.”

Vân Niệm dùng hết sức bình sinh đẩy nhẹ vào lồng ngực vững chãi của Tạ Diễn. Lần này, Tạ Diễn không cố chấp siết chặt y nữa. Hắn chậm rãi nới lỏng vòng tay, nhưng đôi mắt thâm trầm ấy vẫn khóa chặt lấy gương mặt thiếu niên, như thể chỉ cần hắn chớp mắt một cái, người trước mặt sẽ tan thành bọt tuyết mà biến mất.

Vân Niệm lùi lại vài bước, giữ một khoảng cách an toàn. Y hít một hơi thật sâu, cố gắng xua tan sự bàng hoàng trong tâm trí. Ánh mắt y lướt qua thanh kiếm Trần Hiêu đang cắm sâu xuống tuyết bên cạnh chân Tạ Diễn. Thanh kiếm kia phát ra những tia sáng bạc nhàn nhạt, hơi thở của nó sắc lẹm và u buồn, mang theo một cảm giác quen thuộc đến rợn người.

“Ta không biết người là ai, càng không biết ‘Vân Niệm’ trong miệng người là kẻ nào.” Vân Niệm cố lấy lại giọng điệu thong dong thường ngày, dù lòng bàn tay y đã rịn ra một tầng mồ hôi mỏng. “Ta chỉ là một đệ tử ngoại môn của phái Thanh Sơn, hôm nay theo sư huynh lên núi hái thuốc. Nếu có lỡ xâm phạm cấm địa của người, ta xin nhận lỗi. Nhưng xin Thần quân tự trọng, những lời nói vừa rồi... thật sự quá mức đường đột.”

Tạ Diễn nhìn bàn tay vừa trống trải của mình, những ngón tay khẽ co lại như muốn nắm giữ dư hương còn sót lại. Hắn nghe thấy sự xa cách trong lời nói của y, trái tim vốn đã nguội lạnh bỗng nhói lên một cơn đau âm ỉ. Hắn tiến thêm một bước, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy Vân Niệm.

“Ngươi nói mình tên là Vân Niệm?” Tạ Diễn trầm giọng hỏi, mỗi chữ phát ra đều như mang theo sức nặng của nghìn năm chờ đợi.

Vân Niệm gật đầu, y liếm môi, đôi mắt đào hoa hơi nheo lại: “Phải, sư phụ nhặt được ta dưới gốc cây liễu, lúc đó trên người ta chỉ có một miếng ngọc bội khắc chữ ‘Niệm’, nên người đặt tên ta là Vân Niệm. Cái tên này rất phổ biến, có lẽ người đã lầm ta với một cố nhân nào đó rồi.”

Tạ Diễn không đáp, hắn chỉ nhìn sâu vào đôi mắt y. Hắn thấy trong đó sự bướng bỉnh, sự tinh quái, và cả một chút sợ hãi đang được che giấu vụng về. Đúng là người này rồi. Linh hồn có thể luân hồi, ký ức có thể bị xóa nhòa, nhưng thần thái và cảm giác linh hồn tỏa ra thì không bao giờ thay đổi. Đặc biệt là nốt ruồi lệ nơi khóe mắt kia, nó đỏ thắm như một giọt máu đọng lại từ kiếp trước, chứng nhân cho mũi kiếm tuyệt tình năm ấy.

“Ngọc bội đâu?” Tạ Diễn đột ngột hỏi.

Vân Niệm ngẩn ra, vô thức đưa tay lên chạm vào lồng ngực, nơi miếng ngọc bội thô sơ vẫn luôn nằm yên vị bên trong lớp áo. Y có chút cảnh giác: “Người hỏi cái đó làm gì?”

“Đưa ta xem.” Lời của Tạ Diễn không phải là yêu cầu, mà là một mệnh lệnh không thể khước từ.

Vân Niệm chần chừ một chút, nhưng trước áp lực khủng khiếp từ vị Thần quân này, y biết mình không có quyền lựa chọn. Y chậm rãi rút miếng ngọc từ trong ngực áo ra. Đó là một miếng ngọc màu trắng đục, không phải loại ngọc quý giá gì, bề mặt còn có vài vết nứt nhỏ, bên trên khắc một chữ “Niệm” bằng lối viết cổ sần sùi.

Ngay khi nhìn thấy miếng ngọc, đồng tử của Tạ Diễn co rụt lại. Hắn vung tay, miếng ngọc bay khỏi tay Vân Niệm, rơi vào lòng bàn tay hắn. Hắn vuốt ve mặt ngọc, hơi ấm từ cơ thể Vân Niệm vẫn còn vương lại trên đó. Đây không phải là ngọc bình thường, đây là một mảnh linh thạch từng được hắn dùng chính tu vi của mình để mài giũa, dành tặng cho người ấy vào ngày sinh thần năm đó. Không ngờ, sau trận đại chiến kinh hoàng ấy, nó vẫn còn tồn tại, lại còn theo y qua muôn vàn kiếp luân hồi.

“Đây là đồ của ta!” Vân Niệm thấy miếng ngọc bị lấy mất, lòng nôn nóng bước tới muốn đòi lại. “Người là Thần quân, sao có thể tùy tiện lấy đồ của tiểu bối?”

Tạ Diễn ngước mắt lên, ánh nhìn dịu đi đôi chút nhưng vẫn mang theo sự cố chấp điên cuồng: “Thứ này... vốn dĩ không thuộc về ngươi. Nó là của hắn. Và giờ, ngươi cũng là của ta.”

Vân Niệm tức đến bật cười: “Vị tiên nhân này, người có phải tu luyện đến mức tẩu hỏa nhập ma rồi không? Ta là người, không phải vật sở hữu của ai cả. Trả ngọc lại cho ta, ta còn phải về báo danh với sư huynh.”

Vừa nói dứt lời, từ phía xa tiếng gọi của các đệ tử phái Thanh Sơn vang lên, phá vỡ bầu không khí căng thẳng giữa hai người.

“Vân Niệm! Đệ ở đâu? Mau ra đây, sương mù dày đặc lắm rồi, chúng ta phải xuống núi ngay!”

Vân Niệm nghe tiếng gọi như bắt được vàng, y lập tức xoay người định chạy về hướng tiếng nói. Nhưng y chưa kịp bước quá ba bước, một dải lụa trắng từ tay áo Tạ Diễn bay ra, quấn chặt lấy eo y, kéo ngược y trở lại.

Vân Niệm mất đà, ngã thẳng vào lòng Tạ Diễn một lần nữa. Lần này, Tạ Diễn ôm chặt lấy y từ phía sau, cằm tựa lên vai y, hơi thở nóng hổi phả vào bên tai Vân Niệm khiến y sởn gai ốc.

“Bọn họ không tìm thấy ngươi đâu.” Tạ Diễn thì thầm, giọng nói mang theo một chút tà mị không thuộc về một vị Thần quân chính thống. “Nơi này đã bị ta phong tỏa bằng trận pháp. Trong mắt họ, đây chỉ là một vách đá trống rỗng.”

Vân Niệm vùng vẫy: “Người định làm gì? Giết người diệt khẩu sao? Ta chỉ là một kẻ vô danh, mạng của ta không đáng để người làm bẩn tay đâu!”

Tạ Diễn xoay người y lại, đối diện với mình. Hắn đưa tay bóp nhẹ cằm y, bắt y phải nhìn thẳng vào mắt mình.

“Giết ngươi? Nghìn năm qua, ta hối hận nhất chính là đã để ngươi chết. Kiếp này, dù ngươi có hận ta, có muốn giết ta, ta cũng sẽ giữ ngươi lại bên cạnh. Vân Đỉnh Chi Thành rộng lớn như vậy, thiếu một đệ tử ngoại môn của phái Thanh Sơn, sẽ chẳng ai bận tâm đâu.”

Vân Niệm nhìn thấy trong mắt Tạ Diễn một sự điên rồ tiềm ẩn. Y nhận ra, người đàn ông này không hề nói đùa. Hắn thực sự định giam cầm y. Nỗi sợ hãi thực sự bắt đầu len lỏi vào tâm trí Vân Niệm. Y không phải là kẻ yếu đuối, nhưng trước sức mạnh của một vị thần, mọi sự phản kháng đều trở nên nực cười.

“Thần quân, người rốt cuộc muốn gì ở ta?” Vân Niệm hạ giọng, cố gắng dùng lý trí để đàm phán. “Nếu là vì nợ cũ, ta không nhớ gì cả. Ép một kẻ không có ký ức trả nợ, người thấy có công bằng không?”

Tạ Diễn khẽ vuốt ve gò má của y, ngón tay hắn lạnh lẽo nhưng động tác lại vô cùng nâng niu: “Công bằng? Trên thế gian này chưa bao giờ có công bằng. Ta chỉ biết rằng, ngươi đã quay lại. Và lần này, ta sẽ không để ngươi có cơ hội quay lưng bước đi lần nữa.”

Dứt lời, Tạ Diễn phất tay áo. Một luồng sáng trắng bao phủ lấy cả hai. Vân Niệm cảm thấy trời đất quay cuồng, một cơn buồn ngủ ập đến không cách nào cưỡng lại. Trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, y thấy khuôn mặt của Tạ Diễn dần mờ đi trong làn sương tuyết, chỉ còn lại câu nói cuối cùng văng vẳng bên tai:

“Ngủ đi, khi tỉnh dậy, ngươi sẽ thấy mình ở nơi mình thuộc về.”

Khi Vân Niệm tỉnh lại, y thấy mình đang nằm trên một chiếc giường lớn làm bằng gỗ đàn hương thơm ngát. Xung quanh là những bức rèm lụa trắng mỏng manh rủ xuống, nhẹ nhàng bay trong gió. Căn phòng vô cùng rộng lớn, trang trí đơn giản nhưng cực kỳ tinh tế và xa hoa. Sàn nhà được lát bằng ngọc thạch lạnh lẽo, trên tường treo vài bức tranh thủy mặc vẽ cảnh núi non mờ ảo.

Vân Niệm ngồi dậy, cảm thấy đầu óc vẫn còn hơi choáng váng. Y nhìn xuống bản thân, bộ hồng y cũ kỹ của y đã được thay bằng một bộ y phục bằng lụa mềm mại màu trắng tuyết, viền cổ áo thêu những họa tiết mây bay tinh xảo.

“Tỉnh rồi sao?”

Tiếng nói phát ra từ phía cửa sổ. Vân Niệm giật mình nhìn sang. Tạ Diễn đang ngồi đó, trên tay cầm một cuốn sách cổ, bên cạnh là một lư hương nhỏ đang tỏa ra mùi trầm trầm mặc. Hắn trông vẫn thanh cao và xa cách như lần đầu gặp mặt, nhưng ánh mắt nhìn y lại chứa đựng một loại áp lực vô hình.

Vân Niệm nhảy xuống giường, chân trần chạm lên mặt ngọc lạnh buốt khiến y tỉnh táo hơn hẳn. Y chạy về phía cửa phòng, nhưng vừa chạm vào cánh cửa gỗ, một luồng điện nhẹ đánh vào tay y khiến y phải rụt lại.

“Không cần phí công.” Tạ Diễn không ngẩng đầu lên, giọng nói bình thản. “Điện Vân Thâm này đã được ta thiết lập kết giới. Trừ khi ta cho phép, không ai có thể ra vào.”

Vân Niệm quay lại, tức giận hét lên: “Tạ Diễn! Ngươi thực sự coi ta là thú cưng mà nhốt lại sao? Ta có sư phụ, có đồng môn, họ sẽ tìm ta!”

Tạ Diễn buông cuốn sách xuống, đứng dậy bước về phía y. Mỗi bước đi của hắn đều như dẫm lên dây thần kinh của Vân Niệm.

“Ta đã gửi tin đến phái Thanh Sơn, nói rằng ngươi có duyên với tiên đạo, được ta nhận làm đệ tử thân truyền. Sư phụ của ngươi... ông ta đã quỳ lạy cảm tạ trời đất khi nghe tin đó.”

Vân Niệm ngẩn người. Y không ngờ Tạ Diễn lại hành động nhanh và dứt khoát đến thế. Y biết sư phụ mình là một người hám danh lợi, nếu thực sự có vị Thần quân ở Vân Đỉnh Chi Thành để mắt tới y, sư phụ chắc chắn sẽ không ngần ngại mà “bán” y đi ngay lập tức.

“Ngươi... đồ khốn khiếp!” Vân Niệm nghiến răng, đôi mắt đỏ hoe vì tức giận.

Tạ Diễn đi đến trước mặt y, không giận mà lại khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy thoáng qua nhanh như tia chớp, nhưng đủ để khiến Vân Niệm sững sờ. Vị Thần quân lạnh lùng này, khi cười lên lại mang theo một vẻ đẹp mị hoặc đến đáng sợ.

“Phải, ta khốn khiếp.” Tạ Diễn thừa nhận một cách thản nhiên. “Nhưng chỉ cần giữ được ngươi, dù có phải gánh chịu mọi tiếng xấu trên đời, ta cũng cam lòng.”

Hắn đưa tay lên định chạm vào tóc y, nhưng Vân Niệm né tránh. Bàn tay Tạ Diễn khựng lại giữa không trung, ánh mắt hắn tối sầm lại trong chốc lát, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.

“Đừng cố gắng bỏ trốn. Ở đây, ngươi sẽ được cung cấp mọi thứ tốt nhất để tu luyện. Ta sẽ giúp ngươi khôi phục lại... những gì ngươi đã mất.”

Vân Niệm cười nhạt: “Khôi phục cái gì? Tu vi? Hay là ký ức về việc ngươi đã đâm ta một kiếm?”

Câu nói này hoàn toàn là một sự bột phát của cảm xúc, nhưng nó lại khiến sắc mặt Tạ Diễn trắng bệch trong nháy mắt. Hắn lùi lại một bước, đôi mắt chứa đầy sự kinh hoàng và đau đớn.

“Ngươi... ngươi nhớ ra rồi sao?” Giọng hắn run rẩy.

Vân Niệm cũng giật mình vì những gì mình vừa nói. Y không thực sự nhớ, nhưng trong khoảnh khắc đó, một hình ảnh hiện lên trong đầu y rõ mồn một: một thanh kiếm bạc xuyên qua ngực, máu đỏ nhuộm trắng y phục, và khuôn mặt của Tạ Diễn lúc đó còn lạnh lùng hơn bây giờ gấp vạn lần.

“Ta không nhớ.” Vân Niệm nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói trở nên lạnh lẽo. “Nhưng linh hồn ta nói cho ta biết, ngươi là người ta không bao giờ nên gặp lại.”

Tạ Diễn đứng lặng giữa căn phòng rộng lớn. Gió từ cửa sổ thổi vào, làm tà áo trắng của hắn lay động. Hắn trông cô độc đến đáng thương, nhưng Vân Niệm không cảm thấy mảy may thương hại. Y chỉ cảm thấy mệt mỏi và một sự phản kháng mãnh liệt đối với định mệnh đang bủa vây mình.

“Ra ngoài đi.” Vân Niệm quay lưng lại với hắn, giọng nói mệt mỏi. “Ta muốn ở một mình.”

Tạ Diễn im lặng hồi lâu. Hắn nhìn bóng lưng của thiếu niên, trong lòng dâng lên một sự hối hận vô bờ bến. Hắn biết mình đang làm sai, hắn biết ép buộc y sẽ chỉ khiến y càng xa cách. Nhưng hắn sợ. Hắn sợ nếu hắn buông tay, y sẽ lại biến mất vào hư không, để lại hắn với nghìn năm cô độc tiếp theo.

“Được, ngươi nghỉ ngơi đi.” Tạ Diễn khẽ nói. “Chén trà trên bàn có tác dụng an thần, hãy uống nó.”

Tiếng bước chân của Tạ Diễn nhỏ dần, sau đó là tiếng cửa khép lại. Vân Niệm đứng chôn chân tại chỗ, y nhìn ra cửa sổ, nơi mây trắng đang trôi lững lờ. Vân Đỉnh Chi Thành, nơi mà ai ai cũng khao khát được đặt chân tới để tu tiên, giờ đây đối với y chẳng khác nào một chiếc lồng giam lộng lẫy.

Y đưa tay chạm vào nốt ruồi lệ dưới khóe mắt, cảm thấy một giọt nước nóng hổi lăn dài. Tại sao y lại khóc? Y không biết. Y chỉ thấy lòng mình trống rỗng, và một nỗi buồn thiên thu cứ thế cuộn trào trong huyết quản.

Bên ngoài điện Vân Thâm, Tạ Diễn đứng dưới gốc cây cổ thụ đã héo úa từ lâu. Hắn đặt tay lên thân cây, nhắm mắt lại. Một luồng linh lực mạnh mẽ từ tay hắn truyền vào gốc cây. Trong phút chốc, những cành khô bắt đầu đâm chồi nảy lộc, những nụ hoa trắng muốt bắt đầu hé nở giữa mùa đông lạnh giá.

“Ta sẽ không để lịch sử lặp lại.” Tạ Diễn tự nhủ với chính mình, ánh mắt hắn kiên định mà tàn nhẫn. “Dù ngươi hận ta, ta cũng sẽ giữ ngươi lại, cho đến khi mây trắng tìm được lối về.”

Dưới chân núi, sương mù vẫn bao phủ, che giấu đi sự hiện diện của một vị thần đã lạc lối và một thiếu niên mang theo quá khứ đầy vết sẹo. Trò chơi của định mệnh chỉ mới bắt đầu, và cái giá phải trả cho một lời hứa nghìn năm, có lẽ còn đắt hơn cả mạng sống của chính họ.

Vân Niệm nhìn ra ngoài cửa sổ, y thấy cây cổ thụ đột ngột nở hoa. Y không cảm thấy vui mừng, chỉ thấy sự giả dối của cảnh sắc nơi đây. Y nắm chặt nắm đấm, trong lòng thầm thề: Tạ Diễn, nếu ngươi muốn giam cầm ta, vậy thì hãy chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận sự báo thù của ta. Kiếp trước ngươi nợ ta mạng sống, kiếp này, ta sẽ khiến ngươi phải trả giá bằng thứ quý giá nhất của ngươi.

Một cơn gió mạnh thổi qua, làm những cánh hoa trắng rơi rụng, bay vào trong phòng, vương lên tóc của thiếu niên hồng y nay đã khoác lên mình màu trắng của kẻ thù. Tuyết lại bắt đầu rơi, che lấp đi màu đỏ của sự oán hận, nhưng không thể xóa nhòa đi những vết thương sâu thẳm trong linh hồn.

Cuộc sống tại Vân Đỉnh Chi Thành của Vân Niệm chính thức bắt đầu, không phải với tư cách một đệ tử, mà là một tù nhân trong lồng vàng của một vị Thần quân điên cuồng vì tình. Liệu sự dịu dàng giả tạo kia có thể che lấp được nỗi đau quá khứ, hay nó chỉ là chất xúc tác khiến hận thù bùng cháy mạnh mẽ hơn?