MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVân Thâm Bất Tri QuyChương 3: HƠI THỞ CŨ TRONG HÌNH HÀI MỚI

Vân Thâm Bất Tri Quy

Chương 3: HƠI THỞ CŨ TRONG HÌNH HÀI MỚI

2,632 từ · ~14 phút đọc

Ánh nắng ban mai của Vân Đỉnh Chi Thành không mang theo hơi ấm, nó chỉ là những tia sáng bạc nhạt nhẽo xuyên qua lớp sương mù dày đặc, hắt lên những bức tường đá lạnh lẽo của điện Vân Thâm. Vân Niệm tỉnh dậy sau một giấc ngủ chập chờn, đầy rẫy những mộng mị về máu và lửa. Y ngồi thẫn thờ trên giường, nhìn đôi bàn tay mình – đôi bàn tay thon dài, sạch sẽ, không chút vết chai sạn của kẻ cầm kiếm, nhưng tại sao trong thâm tâm y lại luôn cảm thấy chúng từng nhuốm đầy huyết sắc?

Y bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt ngọc thạch khiến y rùng mình. Y phục trắng muốt mà Tạ Diễn chuẩn bị cho y quá đỗi mềm mại, nhưng y cảm thấy nó như một cái kén tằm, đang từng chút một siết chặt lấy sự tự do của mình. Vân Niệm tiến về phía gương đồng, nhìn bóng hình mình phản chiếu trong đó. Vẫn là khuôn mặt ấy, vẫn là nốt ruồi lệ như một dấu ấn của định mệnh, nhưng khí chất đã khác xưa. Y không còn là một đệ tử ngoại môn vô lo vô nghĩ của phái Thanh Sơn nữa.

"Cạch."

Tiếng cửa mở nhẹ nhàng cắt đứt dòng suy nghĩ của y. Một vị tiên nga trẻ tuổi, gương mặt thanh tú nhưng thiếu đi sự linh động, bưng một khay thức ăn đi vào. Cô ta cúi đầu rất thấp, không dám nhìn thẳng vào Vân Niệm, giọng nói nhỏ nhẹ như muỗi kêu:

"Vân公子 (Vân công tử), Thần quân truyền lời, mời người dùng bữa sáng rồi sau đó đến điện Tiên Cơ gặp người."

Vân Niệm nhướng mày, vẻ bất cần đời lại hiện lên trên khuôn mặt: "Tiên Cơ điện? Đó là nơi nào? Ta không đi đấy thì sao?"

Tiên nga nọ run lên một chút, dường như cái tên "Thần quân" đối với nàng ta là một sự tồn tại cực kỳ đáng sợ: "Thần quân nói... nếu người không đi, người sẽ tự mình đến đây đưa người đi."

Vân Niệm hừ lạnh một tiếng, cầm lấy một chiếc bánh quế trên khay, cắn một miếng. Vị ngọt thanh lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng lòng y lại đắng ngắt. Y biết Tạ Diễn nói được làm được. Với bản tính chiếm hữu điên cuồng mà hắn đã thể hiện hôm qua, việc hắn xông vào đây lôi y đi là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra. Để giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng, Vân Niệm đành miễn cưỡng gật đầu.

Điện Tiên Cơ nằm ở phía Tây của cung điện, là nơi chứa đựng hàng vạn cuốn sách cổ và những ghi chép từ thời viễn cổ. Khi Vân Niệm bước chân vào, y bị choáng ngợp bởi những kệ sách cao chót vót chạm tận trần nhà. Mùi giấy cũ và hương trầm quyện lại tạo nên một không gian trang nghiêm, u tịch.

Tạ Diễn đang đứng quay lưng về phía cửa, tay hắn lướt qua những gáy sách cũ kỹ. Khi nghe thấy tiếng bước chân của Vân Niệm, hắn không quay lại ngay, mà trầm giọng hỏi:

"Đêm qua ngủ có ngon không?"

Vân Niệm khoanh tay trước ngực, đứng cách hắn một khoảng xa: "Trong lồng vàng của Thần quân, sao có thể ngủ ngon được? Ta cứ ngỡ mình đang nằm trong quan tài ngọc đấy chứ."

Tạ Diễn khựng lại, đôi vai hắn khẽ run. Hắn xoay người lại, ánh mắt nhìn Vân Niệm vẫn thâm trầm như thế, nhưng có một chút gì đó mệt mỏi mà y không nhận ra. Hắn không tranh cãi với y, chỉ chỉ vào một chiếc bàn đá đặt ở giữa phòng, trên đó có một chiếc hộp gỗ màu đen tuyền.

"Lại đây."

Vân Niệm cảnh giác tiến lại gần. Tạ Diễn mở hộp gỗ ra. Bên trong là một thanh đoản kiếm dài khoảng một thước, vỏ kiếm bằng gỗ đen không có hoa văn cầu kỳ, nhưng từ nó tỏa ra một luồng linh khí vô cùng thuần khiết, dịu nhẹ như làn nước mùa thu.

"Đây là..." Vân Niệm vô thức đưa tay định chạm vào, nhưng rồi lại rụt lại.

"Hành Vân." Tạ Diễn nói, giọng hắn nhẹ đi vài phần. "Nó là một thanh kiếm có linh tính. Kiếp trước... ngươi đã dùng nó để luyện kiếm dưới bóng cây liễu. Sau khi ngươi đi, nó cũng tự phong ấn mình lại. Hôm nay, ta thấy nó rung động, có lẽ nó đã cảm nhận được chủ nhân của mình trở về."

Vân Niệm cười nhạt, ánh mắt đầy sự mỉa mai: "Thần quân, ta nhắc lại một lần nữa, ta không phải người đó. Thanh kiếm này tên Hành Vân, còn ta là Vân Niệm. Chúng ta chẳng có liên quan gì cả."

"Cứ thử cầm nó xem." Tạ Diễn kiên trì, ánh mắt hắn chứa đựng một sự khích lệ khó hiểu.

Vân Niệm thở dài, để chứng minh Tạ Diễn đã sai, y đưa tay nắm lấy chuôi kiếm. Ngay giây phút các ngón tay y khép lại, một luồng điện ấm áp từ thanh kiếm lao thẳng vào kinh mạch của y. Cảm giác ấy không hề đau đớn, ngược lại, nó giống như một người bạn cũ lâu ngày gặp lại, đang vỗ về linh hồn y.

Thanh kiếm đột ngột phát ra tiếng ngân nga trầm bổng, lớp vỏ đen tuyền rụng xuống, để lộ ra lưỡi kiếm mỏng như cánh ve, trong suốt như pha lê. Ánh sáng từ thanh kiếm phản chiếu vào đôi mắt của Vân Niệm, khiến y đứng hình tại chỗ. Trong đầu y, một đoạn ký ức mờ nhạt lại hiện lên: dưới gốc cây liễu rủ bóng bên hồ, một thiếu niên hồng y đang múa kiếm, thanh kiếm trong tay y uyển chuyển như rồng bay phượng múa, và bên cạnh là một nam tử áo trắng đang đứng nhìn với nụ cười dịu dàng.

Vân Niệm giật mình buông tay ra. Thanh kiếm "Hành Vân" rơi xuống bàn đá, tiếng "cạch" khô khốc làm y tỉnh giấc mộng. Y thở dốc, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.

"Không... không thể nào..."

Tạ Diễn bước tới, đôi mắt hắn sáng rực lên một niềm hy vọng mãnh liệt: "Ngươi thấy rồi đúng không? Hành Vân nhận chủ. Ngươi chính là y, Vân Niệm. Dù thân xác có thay đổi, linh hồn ngươi vẫn nhớ rõ mọi thứ."

Vân Niệm lùi lại, nhìn Tạ Diễn như nhìn một con quái vật: "Ngươi rốt cuộc đã làm gì ta? Có phải ngươi đã dùng tà thuật gì để cấy những ký ức giả này vào đầu ta không? Ta chỉ là một người bình thường, ta muốn về nhà!"

"Nhà của ngươi ở đây!" Tạ Diễn đột ngột cao giọng, hắn nắm lấy vai Vân Niệm, ép y phải đối diện với thực tế. "Phái Thanh Sơn kia chỉ là nơi tạm bợ. Những kẻ đó chưa bao giờ trân trọng ngươi. Ngươi có biết vì sao ngươi lại sinh ra với một thân thể yếu ớt, kinh mạch bế tắc không? Đó là vì linh hồn ngươi đã chịu tổn thương quá lớn từ kiếp trước!"

Vân Niệm sững sờ. Đúng vậy, từ khi còn nhỏ, y đã luôn đau ốm triền miên. Sư phụ nói y là kẻ phế vật, không có căn cơ tu luyện. Y vẫn luôn thắc mắc vì sao mình lại khác biệt với mọi người, hóa ra tất cả đều có nguồn cơn từ vị Thần quân này sao?

"Tổn thương? Do ai gây ra?" Vân Niệm nghiến răng hỏi, dù trong lòng y đã có câu trả lời.

Tạ Diễn im lặng. Bàn tay hắn đang nắm vai y khẽ nới lỏng ra. Ánh mắt hắn lảng tránh, mang theo một nỗi hối hận sâu thẳm. Sự im lặng ấy đối với Vân Niệm chính là sự thừa nhận rõ ràng nhất.

"Là ngươi." Vân Niệm cười khẩy, nước mắt chực trào nhưng y cố kìm nén. "Ngươi là người đã khiến ta trở nên như thế này, vậy mà bây giờ ngươi lại đóng vai kẻ thù tình sâu nghĩa nặng, muốn cứu rỗi ta? Tạ Diễn, ngươi không thấy mình quá nực cười sao?"

Tạ Diễn nhắm mắt lại, hơi thở hắn trở nên nặng nề: "Ta biết mình có lỗi. Cho nên kiếp này, ta sẽ dùng tất cả những gì mình có để bù đắp cho ngươi. Ta sẽ giúp ngươi nối lại kinh mạch, giúp ngươi khôi phục tu vi, bảo vệ ngươi dưới đôi cánh của ta."

"Ta không cần!" Vân Niệm hét lên. "Ta thà làm một kẻ phế vật chết già ở dưới chân núi, còn hơn là làm một món đồ chơi trong tay ngươi. Sự bảo vệ của ngươi... khiến ta cảm thấy ghê tởm."

Hai chữ "ghê tởm" như một nhát dao đâm thẳng vào tim Tạ Diễn. Hắn mở mắt ra, sự dịu dàng trong đó đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn là thần, hắn đã cúi đầu thấp đến mức này, nhưng người trước mặt vẫn không ngừng chà đạp lên lòng thành của hắn.

"Ghê tởm sao?" Tạ Diễn lầm bầm, hắn đột nhiên áp sát Vân Niệm, dồn y vào kệ sách phía sau. Một tay hắn chống lên kệ, tay kia nâng cằm y lên, hơi thở hai người giao nhau giữa không trung. "Vậy thì ngươi cứ việc ghê tởm đi. Nhưng nhớ cho kỹ, từ nay về sau, hơi thở này, thân thể này, ngay cả từng sợi tóc của ngươi, đều thuộc về ta. Ngươi muốn tu luyện, ta dạy ngươi. Ngươi muốn báo thù, ta đưa kiếm cho ngươi. Nhưng ngươi muốn rời đi... thì đừng bao giờ mơ tưởng."

Vân Niệm cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Y nhìn thấy một ngọn lửa đen tối đang bùng cháy trong mắt Tạ Diễn. Đó không phải là yêu, đó là một loại chấp niệm đã hóa ma. Y nhận ra, càng phản kháng quyết liệt, Tạ Diễn sẽ càng trở nên điên cuồng hơn.

Y đột ngột thả lỏng cơ thể, không vùng vẫy nữa. Y nhìn thẳng vào mắt Tạ Diễn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích:

"Được thôi, Thần quân đại nhân. Nếu người đã muốn giữ ta lại như vậy, ta sẽ ở lại. Nhưng người nên cẩn thận, nuôi một con sói bên cạnh, sớm muộn gì cũng có ngày bị nó cắn đứt cổ đấy."

Tạ Diễn thấy sự thay đổi đột ngột của y, trái tim hắn khẽ thắt lại. Hắn thích sự phục tùng này, nhưng lại sợ hãi cái nhìn sắc lạnh trong mắt y. Tuy nhiên, hắn vẫn không buông tay, ngược lại còn cúi thấp đầu xuống, môi hắn gần như chạm vào môi Vân Niệm.

"Nếu có thể chết trong tay ngươi, đó chính là sự cứu rỗi lớn nhất đối với ta."

Vân Niệm quay đầu đi, tránh né nụ hôn ấy. Tạ Diễn cũng không ép buộc, hắn buông y ra, lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày.

"Từ hôm nay, buổi sáng ngươi đến đây đọc sách cổ, buổi chiều ta sẽ giúp ngươi dẫn linh khí vào người. Thanh kiếm Hành Vân này, ngươi phải luôn mang theo bên mình."

Tạ Diễn đưa thanh đoản kiếm cho y. Vân Niệm lần này không từ chối, y thản nhiên nhận lấy và giắt vào thắt lưng. Y hiểu rằng, muốn thoát khỏi đây, y cần phải mạnh lên. Nếu Tạ Diễn muốn giúp y khôi phục tu vi, vậy thì y cứ nhận. Sức mạnh là thứ duy nhất không lừa dối y lúc này.

Những ngày sau đó, cuộc sống của Vân Niệm tại điện Vân Thâm trôi qua trong một sự tĩnh lặng đầy áp lực. Tạ Diễn thực sự làm đúng như lời hắn nói. Mỗi buổi chiều, hắn đều ngồi sau lưng Vân Niệm, đặt lòng bàn tay lên lưng y, truyền từng luồng linh lực ấm áp để khai thông những kinh mạch đã bị tổn thương từ lâu.

Mỗi lần tiếp xúc da thịt như vậy là một sự tra tấn đối với Vân Niệm. Y có thể cảm nhận được tình cảm nồng cháy mà Tạ Diễn truyền qua linh lực, nhưng y chỉ đáp lại bằng sự lạnh lùng băng giá. Y cố tình lờ đi những lúc Tạ Diễn nhìn y bằng ánh mắt thâm tình, cố tình lờ đi những cử chỉ chăm sóc nhỏ nhặt của hắn.

Trong một buổi chiều tuyết rơi dày đặc, khi Tạ Diễn vừa kết thúc việc dẫn linh khí, hắn dường như bị kiệt sức, trán lấm tấm mồ hôi. Vân Niệm đứng dậy, không một lời hỏi han, định bước ra ngoài.

"Vân Niệm..." Tạ Diễn khàn giọng gọi tên y.

Vân Niệm khựng lại nhưng không quay đầu.

"Ngươi... có từng yêu ta không? Dù chỉ là một chút trong kiếp trước?"

Câu hỏi của Tạ Diễn chứa đựng sự yếu đuối hiếm thấy của một vị thần. Vân Niệm siết chặt chuôi kiếm Hành Vân, ký ức về thiếu niên hồng y múa kiếm lại hiện về, mang theo một nỗi đau thấu tim gan mà y không thể giải thích.

"Kiếp trước ta có yêu người hay không, điều đó không còn quan trọng nữa." Vân Niệm bình thản nói, giọng nói lạnh lùng như tuyết ngoài trời. "Quan trọng là kiếp này, mỗi lần nhìn thấy người, ta chỉ thấy một kẻ giết người đang cố gắng chuộc lỗi bằng cách giam cầm nạn nhân của mình."

Nói xong, Vân Niệm bước thẳng ra ngoài, để lại Tạ Diễn ngồi cô độc giữa gian phòng rộng lớn.

Tạ Diễn nhìn theo bóng dáng hồng y đang dần khuất sau màn tuyết. Hắn khẽ ho một tiếng, một ngụm máu tươi bắn lên lòng bàn tay trắng bệch. Hắn đã dùng tu vi gốc của mình để chữa trị cho Vân Niệm, điều này đối với một vị thần đã bị tổn thương đạo hạnh như hắn là một sự tự sát từ từ. Nhưng hắn không hối hận.

"Dù ngươi có hận ta đến xương tủy, ít nhất... ngươi vẫn đang ở đây, trong tầm mắt của ta."

Hắn lẩm bẩm, rồi nhìn xuống lòng bàn tay nhuốm máu. Máu của hắn màu đỏ, máu của Vân Niệm năm xưa cũng màu đỏ. Màu đỏ ấy dường như đã trở thành định mệnh gắn kết hai người, một định mệnh được viết bằng yêu thương và bôi xóa bằng thù hận.

Giữa biển mây vô tận của Vân Đỉnh Chi Thành, một vị Thần quân đang héo mòn vì tình, và một thiếu niên đang âm thầm mài giũa nanh vuốt của mình. Mây trắng vẫn trôi, tuyết vẫn rơi, che lấp đi những âm mưu và cả những tiếng lòng đau đớn không ai thấu. Liệu mây có tìm được lối về, hay sẽ tan biến trong cơn bão của sự chiếm hữu điên cuồng?

Vân Niệm đứng dưới gốc cây cổ thụ vừa nở hoa, y đưa tay hái một cánh hoa trắng. Cánh hoa mong manh tan nát trong tay y. Y nhìn về phía đỉnh núi cao nhất, nơi trú ngụ của thiên đạo, lòng thầm nhủ:

"Tạ Diễn, trò chơi này, chúng ta hãy xem ai là người gục ngã trước."

Mạch truyện cứ thế tiếp diễn, âm thầm và dữ dội như một dòng sông ngầm dưới lớp băng tuyết nghìn năm. Sự thật về kiếp trước vẫn còn là một ẩn số, và cái giá của "sự giam cầm đời đời kiếp kiếp" đang dần lộ diện, nặng nề và tàn khốc hơn bất kỳ lời nguyền nào.