MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVân Thâm Bất Tri QuyChương 4: ĐƯA NGƯỜI VỀ ĐIỆN VÂN THÂM

Vân Thâm Bất Tri Quy

Chương 4: ĐƯA NGƯỜI VỀ ĐIỆN VÂN THÂM

2,567 từ · ~13 phút đọc

Sương mù ở Vân Đỉnh Chi Thành vào buổi sáng sớm thường đặc quánh như sữa, che khuất mọi lối mòn dẫn lên các tòa điện chính. Vân Niệm ngồi bên bậu cửa sổ của gian phòng phía Đông, tay cầm thanh đoản kiếm Hành Vân, ngón tay cái vô thức miết nhẹ lên lớp vỏ gỗ mịn màng. Y đã ở đây được bảy ngày. Bảy ngày không dài đối với một người tu tiên, nhưng với y, mỗi khắc trôi qua đều giống như một cuộc đối đầu thầm lặng giữa sự phản kháng và sự cam chịu.

Tạ Diễn rất ít khi xuất hiện vào buổi sáng. Nghe tiểu tiên nga nói, hắn thường phải đến Thiên Đài để duy trì kết giới của thành trì. Đó là khoảng thời gian duy nhất Vân Niệm cảm thấy mình được thở. Nhưng cái sự tự do ấy cũng thật giả tạo, vì chỉ cần y bước chân ra khỏi ngưỡng cửa điện Vân Thâm, lớp màn sáng nhàn nhạt của kết giới sẽ lập tức hiện ra, đẩy lùi y vào trong như một lời nhắc nhở lạnh lùng về thân phận tù nhân của mình.

"Vân công tử, Thần quân dặn người phải dùng hết bát canh linh dược này."

Tiểu tiên nga tên là Linh Nhi lại xuất hiện, trên tay bưng một chiếc bát ngọc tỏa khói nghi ngút. Mùi thuốc đắng nghét xộc vào mũi khiến Vân Niệm nhíu mày. Y liếc nhìn bát thuốc, giọng mỉa mai:

"Hắn sợ ta chết sớm, hay sợ ta không đủ sức để chịu đựng sự giam cầm của hắn?"

Linh Nhi cúi đầu, không dám đáp lời. Ở điện Vân Thâm, lời của Thần quân là thiên lệnh, mà thái độ của Vân công tử lại là điều mà chúng tiên nga không bao giờ dám hiểu. Họ chỉ thấy Thần quân vì người thiếu niên này mà tiêu hao linh lực, vì người này mà thức trắng đêm bên lư hương để luyện dược, vậy mà người nhận lại chỉ là những lời cay độc.

Vân Niệm cầm bát thuốc, uống cạn trong một hơi. Vị đắng chát đọng lại nơi cổ họng, nhưng ngay sau đó là một luồng nhiệt năng ấm áp lan tỏa khắp tứ chi. Y có thể cảm nhận rõ ràng kinh mạch của mình đang được nới rộng, những chỗ tắc nghẽn bấy lâu nay dần tan biến. Y ghét cảm giác nợ nần Tạ Diễn, nhưng y cũng hiểu rằng, nếu không có sức mạnh, y mãi mãi chỉ là một quân cờ bị người ta xoay vần.

Buổi chiều, khi nắng nhạt màu, Tạ Diễn trở về. Hắn không mặc chiến bào như mọi khi mà chỉ khoác một chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt bên ngoài y phục trắng. Trông hắn bớt đi vài phần uy nghiêm của một vị thần, nhưng lại thêm vài phần mệt mỏi của một kẻ phàm trần bị tình ái dày vò.

"Đi theo ta." Tạ Diễn đứng ở cửa, ngắn gọn nói.

Vân Niệm đặt thanh kiếm xuống, đứng dậy: "Đi đâu? Lại định diễn cảnh thầy hiền trò giỏi sao?"

Tạ Diễn không giận, ánh mắt hắn lướt qua bộ y phục trắng trên người Vân Niệm, dường như cảm thấy màu sắc này quá đơn điệu đối với tính cách của y. Hắn khẽ thở dài: "Đưa ngươi đi xem nơi ngươi thực sự thuộc về. Điện Vân Thâm không chỉ có căn phòng này."

Hắn dẫn Vân Niệm đi dọc theo hành lang dài hun hút, lát bằng những phiến đá vân mây sáng loáng. Qua khỏi chính điện uy nghi, họ đi về phía hậu viện, nơi sương mù dần tan biến, để lộ ra một cảnh tượng khiến Vân Niệm phải sững người.

Đó là một khu vườn rộng lớn, nhưng không trồng những loài kỳ hoa dị thảo của tiên giới. Ở chính giữa vườn là một cây liễu cổ thụ khổng lồ, những cành liễu dài rủ xuống chạm sát mặt đất, đung đưa nhẹ nhàng dù không có gió. Dưới gốc liễu là một chiếc xích đu bằng gỗ đã cũ, và cạnh đó là một hồ nước nhỏ trồng đầy hoa sen đỏ – loài hoa vốn chỉ nở ở chốn nhân gian rực rỡ, chứ không phải nơi quanh năm tuyết phủ này.

Cảnh tượng này quá đỗi quen thuộc, đến mức trái tim Vân Niệm nhói lên một nhịp đau đớn. Những ký ức vụn vỡ lại ùa về như thác đổ. Y thấy mình của ngày xưa, cũng mặc hồng y, ngồi trên xích đu kia cười nói, còn người đàn ông bên cạnh đang ân cần lau mồ hôi trên trán y.

"Nơi này..." Vân Niệm lầm bầm, bước chân run rẩy tiến về phía gốc liễu.

"Ta đã giữ gìn nó nghìn năm qua." Giọng Tạ Diễn vang lên sau lưng y, trầm thấp và chứa đựng một nỗi buồn vô tận. "Mỗi nhành cây, ngọn cỏ ở đây đều được ta dùng linh lực bảo vệ khỏi băng tuyết. Ta vẫn luôn chờ đợi ngày ngươi trở về, ngồi lại trên chiếc xích đu đó, gọi tên ta như trước đây."

Vân Niệm quay phắt lại, đôi mắt đào hoa đỏ rực: "Tạ Diễn, ngươi làm tất cả những điều này để làm gì? Để tự an ủi bản thân sau khi đã tự tay hủy hoại tất cả sao? Ngươi nghĩ một khu vườn có thể xóa nhòa đi vết kiếm năm ấy sao?"

Tạ Diễn tiến lại gần, bàn tay hắn run run muốn chạm vào má y nhưng rồi lại thu về, nắm chặt lấy tà áo.

"Ta không mong ngươi tha thứ ngay lập tức. Ta chỉ muốn ngươi biết, điện Vân Thâm không phải là lồng giam của ngươi. Nó là nhà của ngươi. Mọi thứ ở đây đều thuộc về ngươi."

Vân Niệm cười ra nước mắt, nụ cười đầy vẻ đau thương: "Nhà? Nhà là nơi người ta thấy bình yên, chứ không phải nơi khiến người ta mỗi đêm đều mơ thấy mình bị đâm xuyên tim bởi người mình tin tưởng nhất. Tạ Diễn, ngươi càng đối tốt với ta, ta càng thấy ghê sợ sự giả dối của ngươi."

Tạ Diễn im lặng, sắc mặt hắn tái nhợt dưới ánh nắng chiều. Hắn đột ngột bước tới, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Vân Niệm, kéo y đi về phía gian điện chính của hậu viện.

"Ngươi muốn thấy sự thật sao? Vậy thì nhìn cho kỹ."

Hắn đẩy cánh cửa điện Tiên Cơ ra, nhưng lần này không phải là tầng dưới đầy sách cổ, mà là tầng trên cùng – nơi được coi là cấm địa của cấm địa. Ở giữa căn phòng trống trải là một khối băng thạch khổng lồ, bên trong khối băng đó, lơ lửng một bộ hồng y rách nát, thấm đẫm máu đã khô đen từ nghìn năm trước. Và bên cạnh bộ y phục đó, là một linh hồn nhỏ nhoi, nhợt nhạt đang thoi thóp trong ánh sáng vàng nhạt.

Vân Niệm sững sờ. Y cảm nhận được một sự liên kết kỳ lạ với linh hồn ấy. Đó chính là phần hồn phách bị khuyết thiếu của y, phần hồn chứa đựng tất cả tình yêu và sự thuần khiết nhất mà y đã đánh mất sau trận chiến diệt thế.

"Sau khi ngươi chết, linh hồn ngươi tan vỡ." Tạ Diễn nhìn khối băng, giọng nói nghẹn ngào. "Ta đã đi khắp tam giới, gom nhặt từng mảnh hồn vụn vỡ của ngươi suốt năm trăm năm. Ta dùng tu vi của chính mình để nuôi dưỡng mảnh hồn chủ này, chờ đợi ngày nó đủ mạnh để đầu thai trở lại. Vân Niệm... ngươi nghĩ rằng ta giết ngươi là vì ta hận ngươi sao?"

Vân Niệm nhìn vào bộ hồng y đẫm máu, đầu y đau như búa bổ. Những hình ảnh cuối cùng hiện ra: một bầu trời đổ sụp, ma khí tràn lan, và Tạ Diễn – với đôi mắt đẫm lệ – đã đâm kiếm vào ngực y để ngăn chặn một nguồn sức mạnh tà ác đang mượn thân xác y để hủy diệt thế gian.

"Không... không phải như thế này..." Vân Niệm lùi lại, tay ôm đầu.

Y đã luôn hận Tạ Diễn, y đã luôn dùng nỗi hận đó làm động lực để tồn tại trong những ngày qua. Nhưng nếu sự thật là Tạ Diễn đã buộc phải giết y để cứu thế gian, và rồi dành nghìn năm để cứu lại linh hồn y, thì nỗi hận của y trở thành cái gì?

Tạ Diễn bước tới, ôm lấy đôi vai đang run rẩy của Vân Niệm: "Lỗi là ở ta. Ta đã không đủ mạnh để bảo vệ ngươi khỏi sự kiểm soát của Ma thần. Ta đã chọn thế gian, và ta đã mất ngươi. Nghìn năm qua, mỗi một ngày đối với ta đều là sự trừng phạt. Ta giam cầm ngươi ở đây, là vì ta sợ... ta sợ nếu ngươi lại ra đi, ta sẽ không còn đủ sức để đi tìm ngươi thêm một lần nào nữa."

Vân Niệm ngước mắt lên nhìn hắn, lần đầu tiên y thấy vị Thần quân cao cao tại thượng này khóc. Những giọt nước mắt trong suốt lăn dài trên khuôn mặt hoàn mỹ nhưng u sầu của hắn.

Trong khoảnh khắc đó, trái tim hóa đá của Vân Niệm dường như nứt ra một khe hở. Y không đẩy hắn ra, nhưng cũng không ôm lại. Y chỉ đứng đó, giữa căn phòng chứa đầy những mảnh vỡ của quá khứ, cảm thấy lòng mình trống rỗng đến cực hạn.

"Tạ Diễn... ngươi đã cứu ta, hay là đang giết ta thêm một lần nữa?" Vân Niệm thì thầm, giọng nói mang theo sự mệt mỏi thấu xương. "Ký ức này quá nặng nề. Ta thà làm một Vân Niệm phế vật ở phái Thanh Sơn, còn hơn là làm kẻ mang theo nợ máu nghìn năm của ngươi."

Tạ Diễn siết chặt vòng tay, vùi mặt vào hõm vai y, hơi thở dồn dập: "Đừng nói vậy. Ta sẽ giúp ngươi gánh vác. Kiếp này, ta không cần thế gian này nữa. Ta chỉ cần ngươi."

Vân Niệm nhắm mắt lại, một giọt lệ nóng hổi rơi xuống vai áo trắng của Tạ Diễn. Màu trắng và màu hồng, yêu và hận, quá khứ và hiện tại... tất cả hòa quyện vào nhau trong một không gian u tịch của điện Vân Thâm.

Đêm đó, Vân Đỉnh Chi Thành đón một trận tuyết lớn chưa từng có. Vân Niệm nằm trên giường, nhưng không thể chợp mắt. Y nhìn lên trần nhà, nơi những hoa văn cổ xưa đang mờ ảo trong ánh nến. Câu chuyện mà Tạ Diễn kể đã làm đảo lộn mọi thứ y hằng tin tưởng.

Y nhận ra mình không còn có thể hận Tạ Diễn một cách thuần túy nữa, nhưng y cũng không thể yêu hắn. Sự hy sinh của Tạ Diễn quá lớn, nó giống như một gông cùm bằng vàng, vừa khiến người ta cảm động, vừa khiến người ta ngạt thở.

Y ngồi dậy, bước xuống sàn ngọc lạnh lẽo. Y đi về phía cửa sổ, nhìn ra ngoài vườn liễu. Dưới ánh trăng mờ, Tạ Diễn đang đứng một mình dưới gốc cây liễu, tay hắn không cầm kiếm mà cầm một vò rượu. Hắn không uống, chỉ đứng đó nhìn lên tầng mây che khuất vầng trăng, như thể đang đối thoại với một ai đó ở quá khứ.

Vân Niệm khoác thêm áo, đẩy cửa bước ra ngoài. Tiếng cửa mở nhỏ nhưng đủ để Tạ Diễn quay lại. Hắn ngạc nhiên nhìn thiếu niên đang đi về phía mình giữa trời tuyết.

"Sao ngươi chưa ngủ?" Hắn vội vã cởi chiếc áo choàng lông cáo của mình, bước tới định choàng lên người y.

Vân Niệm né tránh, tự mình đứng dưới tán liễu: "Ta không ngủ được. Tạ Diễn, ta có một câu hỏi."

"Ngươi nói đi."

"Nếu kiếp này, ta vẫn chọn đi vào con đường ma đạo, nếu ta vẫn là mối nguy cho thế gian này, ngươi có lại đâm ta một kiếm nữa không?"

Câu hỏi của y sắc lẹm như lưỡi kiếm, rạch nát bầu không khí tĩnh lặng. Tạ Diễn sững sờ, vò rượu trên tay hắn rơi xuống tuyết, vỡ tan tành. Mùi rượu nồng nàn lan tỏa. Hắn nhìn Vân Niệm, ánh mắt chứa đựng một sự kiên định đến đáng sợ.

"Sẽ không bao giờ có lần thứ hai." Tạ Diễn nói, từng chữ như đóng đinh vào không gian. "Nếu cả thế gian này muốn ngươi chết, ta sẽ diệt sạch thế gian này. Nếu thiên đạo muốn ngươi diệt vong, ta sẽ nghịch thiên mà đi. Vân Niệm, ta đã chết một lần cùng ngươi vào nghìn năm trước rồi. Kẻ đang đứng trước mặt ngươi bây giờ, chỉ là một cái xác không hồn sống vì ngươi mà thôi."

Vân Niệm nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Y thấy sợ hãi sự điên cuồng này, nhưng cũng thấy một sự rung động mà y cố gắng chôn giấu. Y quay người, bước đi trong tuyết, giọng nói nhẹ bẫng để lại phía sau:

"Tạ Diễn, ngươi điên rồi. Nhưng có lẽ, cả hai chúng ta đều đã điên từ nghìn năm trước."

Tạ Diễn đứng lặng giữa trời tuyết rơi, nhìn bóng dáng hồng y (giờ đã mặc áo trắng của hắn) dần xa khuất. Hắn không theo sau, vì hắn biết, ít nhất đêm nay, Vân Niệm đã bắt đầu chấp nhận sự hiện diện của hắn trong cuộc đời y một lần nữa.

Ở một góc khuất của điện Vân Thâm, mảnh linh hồn nhỏ bé trong khối băng thạch chợt lóe lên một tia sáng đỏ rực. Một lời nguyền cổ xưa bắt đầu thức tỉnh, và âm mưu từ những kẻ đứng sau trận chiến nghìn năm trước lại một lần nữa bắt đầu rục rịch trong bóng tối.

Vân Niệm trở về phòng, y nhìn thanh kiếm Hành Vân đặt trên bàn. Thanh kiếm rung lên nhẹ nhàng như đang chia sẻ nỗi lòng với chủ nhân. Y đưa tay nắm lấy chuôi kiếm, lần này y không thấy sợ hãi nữa. Y sẽ mạnh lên, không phải để làm vật sở hữu của Tạ Diễn, mà để tìm ra sự thật về chính mình, và để một ngày nào đó, y có thể tự tay định đoạt vận mệnh của cả hai.

Duyên định thiên thu, yêu hận đan xen. Mây trắng đã tìm thấy lối về điện Vân Thâm, nhưng lối về trong trái tim mỗi người, liệu có bao giờ thực sự tồn tại?

Trận tuyết đêm nay vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, phủ trắng mọi dấu vết của quá khứ, nhưng lại mở ra một tương lai đầy bão tố và máu lệ. Vân Niệm nhắm mắt lại, trong đầu y vang lên tiếng cười của thiếu niên hồng y năm xưa, một tiếng cười thanh thản mà kiếp này y không biết liệu mình còn có thể tìm lại được hay không.

Điện Vân Thâm, đêm nay lạnh hơn bao giờ hết, nhưng trong cái lạnh ấy, dường như đã nảy mầm một tia hy vọng mỏng manh như cánh hoa sen đỏ giữa hồ nước đóng băng.