Sau đêm tuyết rơi dày đặc ấy, bầu không khí giữa Tạ Diễn và Vân Niệm dường như đã bớt đi phần gay gắt, nhưng lại thêm vào đó là một sự trầm mặc đến ngột ngạt. Sự thật về mảnh hồn chủ được nuôi dưỡng nghìn năm giống như một tảng đá khổng lồ đè nặng lên ngực Vân Niệm, khiến y mỗi khi nhìn vào đôi mắt của Tạ Diễn đều cảm thấy mình như đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy của nợ nần và thống khổ.
Buổi sáng hôm đó, Vân Đỉnh Chi Thành hiếm hoi có một ngày tạnh ráo. Mây mù tan bớt, để lộ ra những rặng núi xanh thẳm nhấp nhô phía xa xa. Tạ Diễn không đưa Vân Niệm đến điện Tiên Cơ như mọi khi, mà dẫn y đến một quảng trường rộng lớn nằm ngay trước chính điện. Nơi này được lát bằng những phiến bạch ngọc trơn nhẵn, xung quanh là những cột đá chạm khắc hình rồng bay phượng múa, tỏa ra một vẻ uy nghiêm tột bậc.
"Hôm nay, ta sẽ dạy ngươi thức kiếm đầu tiên của phái Vân Đỉnh." Tạ Diễn đứng giữa quảng trường, tà áo trắng khẽ bay trong gió. "Kinh mạch của ngươi đã được khai thông một phần, linh lực tích tụ trong bảy ngày qua đủ để ngươi cảm nhận được kiếm khí."
Vân Niệm cầm thanh đoản kiếm Hành Vân trong tay, y cảm thấy nó nhẹ bẫng nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tiềm tàng. Y liếc nhìn Tạ Diễn, giọng nói vẫn mang theo chút bướng bỉnh:
"Thần quân, ta chỉ là một kẻ phế vật mới học đạo được vài năm ở phái Thanh Sơn, người dạy ta kiếm pháp của thần giới, không sợ ta làm nhục môn phong sao?"
Tạ Diễn khẽ nhếch môi, một nụ cười cực kỳ nhạt nhẽo hiện lên rồi biến mất: "Phái Thanh Sơn dạy ngươi cách cầm kiếm để hái thuốc, còn ta dạy ngươi cách cầm kiếm để định đoạt mạng sống của chính mình. Cầm chắc kiếm, nhìn cho kỹ."
Dứt lời, Tạ Diễn vung tay. Hắn không dùng kiếm thực, chỉ dùng ngón tay làm kiếm chỉ. Một luồng ánh sáng bạc từ đầu ngón tay hắn thoát ra, vẽ vào không trung một đường cong hoàn mỹ. Động tác của hắn chậm rãi, thanh thoát như một điệu múa, nhưng mỗi nơi ngón tay lướt qua, không khí xung quanh đều bị nén lại, tạo ra những tiếng nổ nhỏ lách tách.
"Vân khởi thiên thanh (Mây nổi trời xanh)." Tạ Diễn trầm giọng nói. "Thức này không dùng để giết chóc, mà dùng để hóa giải sát khí của đối phương. Kiếm không chỉ là vũ khí, nó còn là tấm gương phản chiếu tâm hồn kẻ cầm nó."
Vân Niệm chăm chú nhìn theo. Trong một khoảnh khắc, y bỗng cảm thấy những động tác này cực kỳ quen thuộc. Cứ như thể đôi tay y, cơ thể y đã từng thực hiện nó hàng vạn lần. Y vô thức bước ra giữa quảng trường, nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh lực đang luân chuyển trong huyết quản.
Y vung kiếm.
Hành Vân trong tay y phát ra một tiếng ngân vang trong trẻo. Vân Niệm xoay người, tà áo trắng tung bay theo nhịp điệu của kiếm. Y không dùng sức mạnh cơ bắp, mà dùng sự mềm mại của eo và cổ tay để điều khiển lưỡi kiếm. Một luồng kiếm khí màu hồng nhạt – đúng vậy, là màu hồng nhạt chứ không phải màu trắng bạc của Tạ Diễn – từ lưỡi kiếm thoát ra, tạo thành một vòng xoáy nhỏ xung quanh y.
Tạ Diễn đứng bên cạnh, đôi mắt hắn đột nhiên co rụt lại. Màu kiếm khí đó... chính là linh lực gốc của Ma tôn nghìn năm trước. Dù bây giờ nó chỉ là một vệt sáng yếu ớt, nhưng cái chất khí ngạo nghễ và phóng khoáng ấy thì không thể trộn lẫn vào đâu được.
Khi Vân Niệm kết thúc thức kiếm, y thở dốc, mồ hôi đọng trên trán. Y nhìn xuống thanh kiếm, rồi nhìn Tạ Diễn bằng ánh mắt ngỡ ngàng:
"Ta... ta vừa làm gì vậy?"
Tạ Diễn bước tới, hắn đưa tay lau vệt mồ hôi trên trán y, ánh mắt chứa chan một niềm tự hào xen lẫn đau xót: "Ngươi làm rất tốt. Thân thể này tuy mới, nhưng bản năng của ngươi vẫn còn đó. Vân Niệm, ngươi vốn dĩ được sinh ra để đứng trên đỉnh cao của kiếm đạo."
Vân Niệm lùi lại, tránh né cái chạm tay của hắn. Y cảm thấy sợ hãi chính mình. Cái cảm giác hưng phấn khi cầm kiếm, cái sự lạnh lẽo khi kiếm khí bộc phát... nó không giống như con người y hằng biết.
"Ta không muốn đứng trên đỉnh cao nào cả." Vân Niệm nói, giọng y hơi run. "Ta chỉ muốn biết sự thật. Tạ Diễn, người nói kiếp trước người giết ta vì ta bị Ma thần kiểm soát. Vậy tại sao linh lực của ta bây giờ lại mang màu sắc của ma tộc?"
Tạ Diễn im lặng một hồi lâu, hắn nhìn ra phía biển mây bát ngát, giọng nói trở nên xa xăm: "Thần và Ma, thực ra chỉ cách nhau một sợi chỉ mỏng manh. Kiếp trước, ngươi vốn là linh vật sinh ra từ hỗn mang, không thuộc về thiên giới cũng chẳng thuộc về ma giới. Nhưng vì trái tim ngươi quá thuần khiết, nên mới dễ bị tà khí xâm nhập. Linh lực của ngươi màu hồng, vì nó là sự kết hợp giữa tinh hoa đất trời và nhiệt huyết của con người. Nó không phải ma khí, nó là bản ngã của ngươi."
Vân Niệm chưa kịp tiêu hóa hết những lời này thì từ phía cổng chính của Vân Đỉnh Chi Thành, một hồi chuông vang lên trầm mặc nhưng đầy uy hiếp. Tiếng chuông vang vọng khắp các đỉnh núi, khiến lũ chim tiên kinh sợ bay tán loạn.
Sắc mặt Tạ Diễn lập tức trở nên lạnh lẽo. Hắn nhìn về phía cổng thành, đôi lông mày nhíu chặt.
"Thần quân! Có khách không mời mà đến!"
Một vị tướng lĩnh mặc giáp bạc từ xa lao tới, quỳ sụp xuống dưới chân Tạ Diễn. Hắn là Thanh Thần, người đứng đầu quân đội thủ hộ Vân Đỉnh.
Tạ Diễn nhíu mày: "Ai?"
"Là người của phái Thiên Đạo. Họ dẫn đầu một nhóm các tông môn lớn, nói rằng cảm nhận được ma khí bộc phát từ Vân Đỉnh, yêu cầu Thần quân mở cửa thành để họ vào thanh tra."
Thanh Thần vừa nói vừa liếc mắt nhìn Vân Niệm đang đứng cạnh đó. Ánh mắt hắn đầy sự nghi ngờ và cảnh giác. Rõ ràng, luồng kiếm khí màu hồng nhạt lúc nãy của Vân Niệm đã bị những kẻ nhạy cảm bên ngoài phát hiện.
Vân Niệm đứng đó, tim đập thình thịch. Y nhận ra mình vừa gây rắc rối lớn. Phái Thiên Đạo là môn phái đứng đầu nhân giới, luôn tự cho mình là người thực thi công lý của trời đất. Nếu họ biết Tạ Diễn đang giấu một kẻ có lai lịch bất minh, lại mang linh lực lạ lùng này ở đây, Tạ Diễn sẽ gặp nguy hiểm.
"Thanh tra?" Tạ Diễn cười lạnh, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt. "Vân Đỉnh Chi Thành từ khi nào trở thành nơi để lũ người trần mắt thịt kia muốn đến thì đến, muốn đi thì đi? Bảo họ cút về đi."
"Nhưng Thần quân..." Thanh Thần ngập ngừng. "Họ mang theo Thiên Đạo Lệnh. Hơn nữa, họ nói... họ nhận được tin báo rằng người đang bao che cho một mầm mống của Ma tộc."
Tạ Diễn liếc nhìn Vân Niệm, ánh mắt hắn dịu lại trong chốc lát nhưng rồi lại trở nên cứng rắn: "Ngươi đưa Vân Niệm về hậu điện, dùng kết giới che giấu hơi thở của y. Ai dám xông vào điện Vân Thâm, giết không tha."
"Tạ Diễn!" Vân Niệm bước tới, nắm lấy tay áo hắn. "Đừng vì ta mà gây hấn với các tông môn. Ta sẽ đi gặp họ, ta sẽ nói ta là đệ tử của người..."
"Không được!" Tạ Diễn quát khẽ, hắn xoay người lại, đặt hai tay lên vai Vân Niệm, nhìn sâu vào mắt y. "Ngươi không hiểu lũ người đó đâu. Trong mắt họ, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Nếu họ thấy nốt ruồi lệ này của ngươi, nếu họ thấy linh hồn ngươi... họ sẽ không để ngươi sống sót rời đi đâu. Ở yên đây, ta sẽ giải quyết."
Dứt lời, Tạ Diễn không đợi Vân Niệm phản ứng, hắn phất tay áo một cái. Một luồng linh lực mạnh mẽ cuốn lấy Vân Niệm, đưa y bay thẳng về phía hậu điện. Vân Niệm chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng đơn độc của Tạ Diễn đứng giữa quảng trường rộng lớn, đối diện với bầu trời đang dần chuyển sang màu xám xịt.
Vân Niệm bị nhốt trong căn phòng phía Đông quen thuộc, nhưng lần này kết giới bao quanh phòng dày đặc hơn bao giờ hết. Y đứng bên cửa sổ, tay nắm chặt thanh kiếm Hành Vân đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Y nghe thấy từ xa tiếng gào thét của gió, tiếng gươm đao va chạm và tiếng quát tháo của những kẻ lạ mặt.
Lòng y bồn chồn không yên. Y hận Tạ Diễn vì đã giam cầm mình, nhưng y không muốn thấy hắn vì y mà bị cả thế gian quay lưng. Trong tiềm thức của y, có một giọng nói luôn thầm thì rằng: Đừng để hắn một mình đối mặt với họ. Nghìn năm trước hắn đã chọn thế gian để giết ngươi, kiếp này nếu hắn chọn ngươi, thế gian sẽ giết hắn.
"Không được, ta không thể ngồi chờ ở đây."
Vân Niệm nhìn quanh căn phòng. Y nhận ra kết giới này tuy mạnh nhưng nó dựa trên linh lực của Tạ Diễn. Mà linh lực của Tạ Diễn... lại đang có một sự liên kết kỳ lạ với thanh kiếm Hành Vân trong tay y.
Y hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, cố gắng hồi tưởng lại cảm giác lúc nãy khi vung kiếm. Y không dùng kiếm để chém vào kết giới, mà dùng linh lực của mình để tìm kiếm sự đồng điệu. Y đưa lưỡi kiếm chạm nhẹ vào màng sáng nhàn nhạt.
"Mở ra!"
Vân Niệm hét lớn, một luồng ánh sáng hồng rực từ cơ thể y bùng phát, hòa quyện vào kết giới trắng của Tạ Diễn. Trong nháy mắt, lớp màng sáng rung rinh rồi nứt ra một khe hở nhỏ. Vân Niệm không chần chừ, y lách người lao ra ngoài.
Y chạy như bay về phía quảng trường chính. Khi đến nơi, y nấp sau một cột đá lớn, quan sát cảnh tượng trước mắt.
Tạ Diễn đang đứng đó, đối diện với hàng trăm tu sĩ mặc đạo bào thêu hình bát quái. Dẫn đầu là một lão đạo sĩ râu tóc bạc phơ, tay cầm một chiếc gương đồng chiếu sáng rực rỡ – đó là Kính Chiếu Yêu, bảo vật của phái Thiên Đạo.
"Thần quân, người nên hiểu trọng trách của mình." Lão đạo sĩ lên tiếng, giọng nói chứa đầy sự áp chế. "Vân Đỉnh Chi Thành là lá chắn cuối cùng của thiên đạo. Người giấu một kẻ mang ma khí trong cung điện, khác nào nuôi hổ trong nhà? Xin hãy giao kẻ đó ra để chúng ta thanh tẩy, nếu y trong sạch, chúng ta sẽ trả về."
Tạ Diễn đứng đó, thanh kiếm Trần Hiêu trên tay hắn đang rỉ máu – không phải máu của kẻ thù, mà là máu từ vết thương cũ trên tay hắn đang nứt ra vì vận dụng quá nhiều linh lực. Hắn cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ cuồng ngạo:
"Thanh tẩy? Các ngươi lấy tư cách gì để chạm vào người của ta? Thiên Đạo Lệnh sao? Trong mắt Tạ Diễn ta, thiên đạo chỉ là một trò đùa. Nếu các ngươi muốn người, vậy hãy bước qua xác của ta trước."
"Người!" Lão đạo sĩ tức giận, phất tay. "Chúng tu sĩ nghe lệnh, Thần quân Tạ Diễn đã sa đọa, hãy dùng Trảm Ma Trận để trấn áp!"
Ngay lập tức, hàng trăm tu sĩ dàn trận, những sợi dây xích linh lực từ hư không hiện ra, quấn chặt lấy tứ phía của quảng trường. Tạ Diễn đứng ở trung tâm trận pháp, hắn không hề sợ hãi, ngược lại khí thế còn bùng phát mạnh mẽ hơn. Hắn vung kiếm, một vầng trăng bạc từ lưỡi kiếm Trần Hiêu bay ra, chém đứt hàng loạt dây xích linh lực.
Nhưng Vân Niệm thấy rõ, cơ thể Tạ Diễn đang run lên. Những vết thương nghìn năm trước chưa bao giờ thực sự lành lại, nay lại bị gánh nặng của việc bảo vệ kết giới thành trì làm cho tồi tệ hơn.
"Đừng đánh nữa!"
Vân Niệm không thể chịu đựng được nữa, y lao ra khỏi chỗ nấp, chắn trước mặt Tạ Diễn.
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía thiếu niên hồng y (lúc này đang khoác áo trắng nhưng tà áo bay lên lộ ra lớp lót màu đỏ bên trong). Khi nhìn thấy khuôn mặt của Vân Niệm, đặc biệt là nốt ruồi lệ và đôi mắt đào hoa ấy, đám tu sĩ phái Thiên Đạo chợt im bặt. Những lão già đứng đầu run rẩy, ánh mắt chứa đầy sự kinh hoàng như thể vừa nhìn thấy một hồn ma bước ra từ địa ngục.
"Vân... Vân Niệm? Ma tôn Vân Niệm?" Lão đạo sĩ lắp bắp, chiếc gương đồng trên tay suýt rơi xuống đất.
Vân Niệm sững sờ. Y nhìn lão đạo sĩ, rồi nhìn sang Tạ Diễn. Y không ngờ những kẻ này lại nhận ra mình ngay lập tức. Vậy là cái danh hiệu "Ma tôn" kia thực sự là một vết dơ không thể rửa sạch sao?
Tạ Diễn thấy Vân Niệm chạy ra, sắc mặt hắn đại biến. Hắn vội vàng kéo y ra sau lưng, che chắn cho y: "Ta đã bảo ngươi không được ra đây!"
Vân Niệm nắm lấy tay Tạ Diễn, cảm nhận được bàn tay hắn đang run rẩy và lạnh ngắt. Y nhìn thẳng vào lão đạo sĩ, dõng dạc nói:
"Ta không biết Ma tôn là ai. Ta chỉ biết mình là Vân Niệm, đệ tử của Thần quân Tạ Diễn. Các người nói ta mang ma khí, vậy hãy nhìn cho kỹ, đây là ma khí sao?"
Vân Niệm vung thanh kiếm Hành Vân, một luồng kiếm khí màu hồng nhạt, thanh khiết và dịu dàng, bao phủ lấy cả y và Tạ Diễn. Nó không hề có sự hung bạo của ma tộc, mà mang theo một sức sống mãnh liệt của muôn loài.
Đám tu sĩ xôn xao. Lão đạo sĩ nheo mắt, soi chiếc gương đồng về phía Vân Niệm. Chiếc gương phản chiếu ánh sáng trắng tinh khôi, không hề có một vệt đen nào của ma khí.
"Điều này... làm sao có thể?" Lão đạo sĩ lẩm bẩm. "Linh hồn y... rõ ràng là linh hồn của kẻ đó, nhưng tại sao lại sạch sẽ như vậy?"
Tạ Diễn cười lạnh: "Đã thấy rõ chưa? Y là người của ta, là đệ tử của Vân Đỉnh. Nếu các ngươi còn dám sỉ nhục y, ta không ngại nhuộm máu phái Thiên Đạo ngay tại đây."
Trước sự kiên quyết và sức mạnh áp đảo của Tạ Diễn, cộng thêm việc không có bằng chứng rõ ràng về ma khí, đám tu sĩ phái Thiên Đạo đành phải rút lui trong sự hậm hực. Lão đạo sĩ trước khi đi còn nhìn Vân Niệm bằng ánh mắt thâm hiểm:
"Thần quân, người có thể giấu y nhất thời, nhưng không thể giấu y nhất thế. Thiên đạo có mắt, nợ máu năm xưa không thể xóa nhòa bằng một bộ y phục mới đâu."
Khi đám người đã đi khuất, Tạ Diễn đột nhiên lảo đảo, hắn khuỵu xuống, máu tươi tràn ra từ khóe miệng.
"Tạ Diễn!" Vân Niệm hốt hoảng đỡ lấy hắn.
Tạ Diễn tựa đầu vào vai Vân Niệm, hắn thở dốc, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy tay y: "Ngươi... ngươi thật ngốc. Sao lại chạy ra đây?"
Vân Niệm nhìn vết máu trên áo Tạ Diễn, lòng y đau thắt lại: "Vì ta không muốn nợ ngươi thêm nữa. Ngươi đã cứu ta nghìn năm, lần này coi như ta trả ơn người."
Tạ Diễn nhìn y, một nụ cười chua chát hiện lên: "Trả ơn? Vân Niệm, giữa ta và ngươi, chưa bao giờ có hai chữ trả ơn. Chỉ có nợ nần không dứt mà thôi."
Vân Niệm im lặng. Y dìu Tạ Diễn trở về điện Vân Thâm. Những bước đi của họ trên quảng trường bạch ngọc để lại những vệt máu nhạt nhòa.
Đêm đó, Vân Niệm không về phòng mình. Y ngồi bên giường bệnh của Tạ Diễn, nhìn vị Thần quân quyền năng nhất lục địa đang nằm hôn mê, gương mặt nhợt nhạt và yếu ớt. Y nhận ra, Tạ Diễn không phải là một vị thần không thể xâm phạm, hắn chỉ là một người đàn ông đáng thương đang cố gắng níu giữ một giấc mộng đã tan vỡ từ lâu.
Y đưa tay chạm nhẹ lên khuôn mặt của Tạ Diễn, lẩm bẩm: "Tạ Diễn, rốt cuộc ngươi yêu ta, hay yêu cái bóng ma của nghìn năm trước?"
Trong cơn mê, Tạ Diễn nắm chặt lấy tay y, gọi khẽ: "Đừng đi... Vân Niệm, đừng để ta một mình..."
Vân Niệm không rút tay lại. Y ngồi đó, giữa căn phòng sực mùi trầm hương và thuốc đắng, cảm nhận sự cô độc của cả hai đang hòa quy vào nhau. Y biết, cuộc chiến với phái Thiên Đạo vừa rồi chỉ là khởi đầu. Sự thật về thân phận Ma tôn của y sẽ sớm lan truyền khắp thiên hạ, và Tạ Diễn sẽ phải đối mặt với áp lực lớn hơn gấp vạn lần.
Y nhìn thanh kiếm Hành Vân đặt bên cạnh, ánh sáng hồng nhạt của nó vẫn đang âm thầm tỏa ra như một lời hứa. Vân Niệm tự nhủ, nếu định mệnh đã bắt y phải trở về, vậy thì y sẽ không trốn chạy nữa. Y sẽ cùng Tạ Diễn đi đến tận cùng của con đường này, dù phía trước là thiên đường hay địa ngục.
Giữa biển mây của Vân Đỉnh Chi Thành, một sự gắn kết mới đã được hình thành, không phải bằng sự cưỡng cầu, mà bằng một sự đồng cảm âm thầm giữa hai tâm hồn đầy vết sẹo. Vạn dặm tâm tư, nghìn năm yêu hận, tất cả dường như đang dần thu nhỏ lại trong một cái nắm tay siết chặt giữa đêm tối lạnh lẽo.
Mây trắng vẫn trôi, nhưng mây đã bắt đầu biết đau lòng cho bóng hình dưới gốc liễu. Và ở đâu đó trong bóng tối, những âm mưu mới lại bắt đầu nảy mầm, chờ đợi thời cơ để bóp nghẹt tia hy vọng mỏng manh vừa mới nhen nhóm.