MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVân Thâm Bất Tri QuyChương 6: THỬ LÒNG

Vân Thâm Bất Tri Quy

Chương 6: THỬ LÒNG

2,772 từ · ~14 phút đọc

Cơn bão từ phái Thiên Đạo tạm thời lắng xuống, nhưng dư âm của nó để lại trên Vân Đỉnh Chi Thành một bầu không khí đặc quánh sự hoài nghi. Tạ Diễn sau khi hôn mê một đêm đã tỉnh lại, nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt như tờ giấy đế. Hắn không cho phép Vân Niệm rời khỏi điện Vân Thâm nửa bước, thậm chí còn tăng cường thêm các thị vệ giáp bạc canh giữ ở lối vào hậu viện.

Vân Niệm ngồi bên bàn đá dưới gốc cây liễu cổ thụ, tay cầm một chén trà đã nguội ngắt. Y không còn la hét đòi bỏ trốn, cũng không còn dùng những lời lẽ cay độc để đâm chọc Tạ Diễn. Y trở nên im lặng một cách lạ lùng, sự im lặng của một mặt hồ lặng sóng trước khi cơn giông bão thực sự ập tới. Y dành phần lớn thời gian để quan sát Tạ Diễn – người đang ngồi cách đó không xa, cố gắng xử lý những tấu chương từ các tiên môn gửi về dù cơ thể đang rệu rã.

"Ngươi nhìn ta lâu như vậy, là đang thương hại ta, hay đang tìm sơ hở để hạ thủ?"

Tạ Diễn không ngẩng đầu, giọng nói hắn khản đặc nhưng vẫn mang theo nét uy nghiêm vốn có.

Vân Niệm đặt chén trà xuống, thản nhiên đáp: "Ta chỉ đang thắc mắc, một vị Thần quân thông minh như người, tại sao lại chọn cách đối đầu trực diện với cả thiên hạ vì một kẻ mà người cho là 'mầm mống ma tộc'? Người không sợ ngôi vị này bị lật đổ sao?"

Tạ Diễn lúc này mới buông bút, hắn ngước mắt nhìn Vân Niệm. Ánh nắng xuyên qua tán liễu, rớt lên vai hắn những mảnh sáng vụn vỡ.

"Ngôi vị này vốn dĩ là một gông cùm. Nếu không vì lời hứa thủ hộ nơi này để chờ ngươi trở về, ta đã sớm từ bỏ nó từ nghìn năm trước." Tạ Diễn đứng dậy, chậm rãi bước về phía y. "Vân Niệm, ngươi nghĩ ta sợ thiên hạ sao? Thứ duy nhất ta sợ, là ánh mắt nhìn ta như nhìn một kẻ thù của ngươi."

Vân Niệm cười nhạt, y đứng lên, đối diện với hắn: "Vậy chúng ta thử lòng nhau một chút nhé? Nếu bây giờ ta cầm kiếm đâm vào ngực người một lần nữa, người có còn nói những lời này không?"

Tạ Diễn khựng lại, đôi đồng tử co rụt. Hắn không lùi lại, mà trái lại còn tiến sát hơn, cho đến khi lồng ngực hắn chạm vào mũi kiếm Hành Vân đang giắt ngang hông Vân Niệm.

"Nếu đó là điều ngươi muốn để nguôi đi nỗi hận, thì cứ việc."

Vân Niệm cảm thấy một sự nghẹn ứ nơi cổ họng. Y không rút kiếm, mà chỉ nhìn chằm chằm vào hắn. Sự hy sinh đến mức cực đoan của Tạ Diễn khiến y vừa cảm động, vừa thấy nực cười. Y nhận ra Tạ Diễn đang dùng chính mạng sống của mình để đánh cược vào lòng trắc ẩn của y.

"Người thật điên rồ." Vân Niệm đẩy hắn ra, quay lưng đi. "Ta không muốn nợ thêm một mạng người nữa. Ta muốn xuống núi."

"Không được." Giọng Tạ Diễn lập tức đanh lại. "Bên ngoài bây giờ đều là tai mắt của phái Thiên Đạo. Ngươi ra ngoài lúc này chính là tự nộp mạng."

"Ta có cách của ta." Vân Niệm ngoái đầu lại, đôi mắt đào hoa lóe lên một tia sáng tinh quái. "Người nói ta có bản năng của Ma tôn, vậy thì hãy để ta thử xem bản năng đó giúp ta được gì. Tạ Diễn, nếu người tin ta, hãy để ta đi một ngày. Nếu hoàng hôn ngày mai ta không trở lại, người cứ việc phái quân đi san bằng cả vùng chân núi."

Tạ Diễn siết chặt nắm tay. Hắn nhìn thấy sự kiên định trong mắt Vân Niệm, cũng nhìn thấy một khát khao tự do cháy bỏng mà hắn không thể dập tắt bằng cách giam cầm. Hắn hiểu, nếu hắn tiếp tục nhốt y, y sẽ thực sự tàn héo như đóa sen đỏ thiếu nước.

"Được." Tạ Diễn cuối cùng cũng thỏa hiệp, nhưng giọng nói chứa đầy sự lo âu. "Ta sẽ cho ngươi xuống núi với một điều kiện. Ngươi phải mang theo linh thức của ta. Nếu ngươi gặp nguy hiểm, ta sẽ xuất hiện ngay lập tức."

Vân Niệm nhún vai: "Tùy người."

Vân Niệm xuống núi vào lúc sương mù dày nhất. Y thay bộ y phục trắng của điện Vân Thâm bằng một bộ đồ vải thô màu xám tro, búi tóc đơn giản như một thiếu niên bình thường. Khi đôi chân y chạm vào lớp đất mềm mại của nhân gian, y cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng. Tiếng chim hót, mùi đất ẩm, và cả tiếng rao hàng từ xa vọng lại... đây mới là nơi y thuộc về, không phải đỉnh núi lạnh lẽo đầy những quy tắc kia.

Y đi vào một trấn nhỏ nằm ngay dưới chân núi Vân Đỉnh. Trấn này vốn là nơi giao thương sầm uất của các tu sĩ và người phàm. Vân Niệm đi lang thang qua các sạp hàng, cố tình để lộ ra một chút linh khí hồng nhạt từ thanh kiếm Hành Vân đã được bao bọc kỹ. Y biết, cá chắc chắn sẽ cắn câu.

Đúng như dự đoán, khi y đi vào một con hẻm vắng, ba bóng người mặc đạo bào đen từ trên cao nhảy xuống, chặn đứng lối đi của y.

"Tiểu tử, ngươi từ đâu tới? Linh khí trên người ngươi có chút kỳ lạ." Một tên có khuôn mặt dữ tợn lên tiếng, tay lăm lăm thanh đao lớn.

Vân Niệm giả vờ sợ hãi, lùi lại vài bước: "Các vị đại ca, ta... ta chỉ là đệ tử đi hái thuốc. Linh khí này là do ta nhặt được một viên đan dược cũ, không có gì lạ cả."

"Nhặt được đan dược?" Tên đứng đầu cười khẩy. "Bọn ta là người của phái Hắc Sát, chuyên thu thập những 'linh vật' lạ. Ngoan ngoãn giao thanh đoản kiếm kia ra, bọn ta sẽ giữ toàn thây cho ngươi."

Vân Niệm cúi đầu, khóe môi y khẽ nhếch lên. Đây chính là những kẻ mà y cần tìm – những kẻ sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì tư lợi, và cũng là những kẻ dễ dàng bị mua chuộc để tung tin giả. Y muốn thử xem, nếu y để lộ ra "ma khí" một cách rõ ràng hơn, Tạ Diễn sẽ phản ứng thế nào qua linh thức, và phái Thiên Đạo sẽ hành động ra sao.

Y đột ngột rút kiếm Hành Vân ra. Luồng ánh sáng hồng rực bùng phát mạnh mẽ, nhưng lần này y cố tình pha trộn vào đó một chút sát khí mà y học được từ những ký ức vụn vỡ.

"Muốn kiếm của ta? Phải xem các ngươi có mạng để lấy không!"

Vân Niệm lao vào trận chiến. Động tác của y nhanh như chớp, thanh kiếm Hành Vân trong tay y như có linh tính, mỗi đường kiếm đều nhắm vào những điểm yếu nhất của đối phương. Y không giết họ ngay, mà như một con mèo đang vờn chuột, y để lại trên người họ những vết thương không sâu nhưng cực kỳ đau đớn.

Trong lúc chiến đấu, Vân Niệm cảm thấy một luồng hơi lạnh truyền đến từ mặt dây chuyền linh thức đeo trên cổ. Đó là Tạ Diễn. Hắn đang quan sát y.

"Vân Niệm, đừng đùa với lửa." Tiếng nói của Tạ Diễn vang lên trong tâm trí y, lạnh lùng và đầy cảnh báo. "Sát khí của ngươi đang thu hút những kẻ không nên thấy."

Vân Niệm thầm đáp lại: "Chẳng phải người muốn thấy bản năng của ta sao? Đây chính là ta, Tạ Diễn. Một kẻ mang trong mình dòng máu ma tộc đầy bạo ngược. Người có còn muốn bảo vệ ta nữa không?"

Tạ Diễn im lặng, nhưng Vân Niệm cảm nhận được luồng linh lực từ sợi dây chuyền đang bao bọc lấy y, như một lớp giáp bảo vệ vô hình. Ngay cả khi y cố tình tỏ ra tà ác, Tạ Diễn vẫn không hề có ý định bỏ rơi y.

Đúng lúc đó, một luồng ánh sáng vàng kim từ xa lao tới, đánh bật ba tên phái Hắc Sát văng ra xa. Một vị đạo sĩ trẻ tuổi, phong thái hiên ngang, đáp xuống trước mặt Vân Niệm. Đó là Lâm Vũ – đại đệ tử của phái Thiên Đạo, người nổi tiếng là chính trực và căm thù ma tộc tột độ.

"Ma khí!" Lâm Vũ nhìn Vân Niệm bằng ánh mắt sắc lạnh. "Quả nhiên lời của sư tôn không sai, Vân Đỉnh Chi Thành thực sự đang chứa chấp yêu ma."

Vân Niệm đứng thẳng người, lau vệt máu giả trên khóe môi, cười lạnh: "Các người mở miệng ra là yêu, đóng miệng lại là ma. Vậy ta hỏi ngươi, những kẻ phái Hắc Sát kia bắt nạt dân lành, tại sao các ngươi không tới thanh trừng? Chỉ vì ta mang linh lực khác biệt, nên ta mặc định là ác sao?"

Lâm Vũ không tranh luận, hắn rút kiếm: "Ma tộc giỏi nhất là dùng lời lẽ xảo quyệt. Hôm nay ta sẽ bắt ngươi về để minh chứng cho cả thiên hạ thấy sự mù quáng của Tạ Diễn."

Trận chiến giữa Vân Niệm và Lâm Vũ diễn ra vô cùng ác liệt. Lâm Vũ là thiên tài của chính đạo, kiếm pháp của hắn cương mãnh và tràn đầy dương khí. Vân Niệm dần cảm thấy kiệt sức, cơ thể mới này của y chưa đủ sức để duy trì linh lực ở cường độ cao.

Khi thanh kiếm của Lâm Vũ chuẩn bị đâm tới ngực Vân Niệm, không khí xung quanh đột nhiên đông cứng lại. Một áp lực kinh khủng giáng xuống, khiến Lâm Vũ và tất cả những kẻ có mặt đều phải quỳ sụp xuống đất, không thể cử động dù chỉ một ngón tay.

Tuyết bắt đầu rơi giữa mùa hè rực nắng của trấn nhỏ.

Từ trong hư không, một bóng dáng áo trắng bước ra. Tạ Diễn không dùng linh thức nữa, hắn đã trực tiếp xé rách không gian để đến đây. Gương mặt hắn lúc này không có một chút cảm xúc, đôi mắt lạnh lẽo nhìn Lâm Vũ như nhìn một cái xác không hồn.

"Ta đã nói, ai chạm vào y, giết không tha."

Tạ Diễn phất tay, một luồng kiếm khí vô hình lao về phía Lâm Vũ. Lâm Vũ nhắm mắt chờ chết, nhưng Vân Niệm đã kịp thời lao ra, dùng thanh kiếm Hành Vân chặn đứng luồng kiếm khí đó.

"Dừng lại!" Vân Niệm hét lên, đôi tay y run bần bật vì chấn động. "Tạ Diễn, đừng giết hắn! Nếu người giết hắn ở đây, người sẽ thực sự trở thành kẻ thù của cả chính đạo. Đó chính là điều bọn chúng muốn!"

Tạ Diễn nhìn Vân Niệm, ánh mắt hắn chứa đầy sự đau đớn: "Y muốn giết ngươi."

"Y không giết được ta đâu." Vân Niệm hạ kiếm xuống, tiến lại gần Tạ Diễn. Y nhìn sâu vào mắt hắn, giọng nói trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết. "Tạ Diễn, người đã thắng cuộc thử lòng này rồi. Người thực sự vì ta mà không màng danh tiếng, không màng tính mạng. Vậy nên... làm ơn, hãy cùng ta trở về."

Sát khí trên người Tạ Diễn dần tan biến. Hắn nhìn thiếu niên trước mặt, nhìn sự quan tâm thực sự trong ánh mắt ấy, và cảm thấy mọi sự hy sinh của mình đều xứng đáng. Hắn đưa tay nắm lấy tay Vân Niệm, kéo y vào lòng.

"Được, chúng ta về nhà."

Tạ Diễn quay lại nhìn Lâm Vũ, giọng nói vang vọng như sấm sét: "Về bảo sư tôn của ngươi, nếu còn muốn giữ lại danh tiếng của phái Thiên Đạo, thì đừng bao giờ để ta thấy các ngươi lảng vảng quanh Vân Niệm một lần nữa. Lần sau, không ai có thể ngăn cản thanh kiếm của ta."

Dứt lời, Tạ Diễn ôm lấy Vân Niệm, biến mất vào màn sương tuyết, để lại một trấn nhỏ đang rung chuyển vì sợ hãi và một Lâm Vũ đang bàng hoàng giữa đống đổ nát.

Trở về điện Vân Thâm, Tạ Diễn vừa đặt chân xuống đất đã ngã quỵ. Việc cưỡng ép xé rách không gian khi đang bị thương nặng đã khiến hắn chịu tổn thương cực lớn.

Vân Niệm vội vàng dìu hắn vào trong phòng, đặt hắn nằm xuống giường. Y nhìn những vết thương trên người Tạ Diễn đang rỉ máu, lòng trào dâng một cảm giác tội lỗi mãnh liệt. Cuộc thử lòng này, y đã thắng, nhưng cái giá phải trả là sự đau đớn của người đàn ông này.

"Ngươi... ngươi có sao không?" Tạ Diễn nằm trên giường, hơi thở đứt quãng, nhưng việc đầu tiên hắn làm vẫn là nắm lấy tay Vân Niệm để kiểm tra xem y có bị thương không.

Vân Niệm ngồi xuống cạnh giường, y không rút tay lại, mà nhẹ nhàng dùng khăn thấm máu trên trán hắn.

"Ta không sao. Ngươi mới là kẻ có sao đây này. Tạ Diễn, tại sao người lại ngốc như vậy? Ta chỉ là đang thử người thôi..."

Tạ Diễn khẽ mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng chứa đầy sự thỏa mãn: "Ta biết. Ngay từ khi ngươi yêu cầu xuống núi, ta đã biết ngươi muốn thử ta. Nhưng Vân Niệm, ta không quan tâm đó là thử thách hay là sự thật. Chỉ cần ngươi cần ta, ta sẽ luôn có mặt."

Vân Niệm lặng người. Y nhận ra, trong trò chơi tình ái và thù hận này, y không bao giờ có thể thắng được Tạ Diễn. Bởi vì Tạ Diễn đã đặt cược tất cả những gì hắn có, còn y thì vẫn luôn cố gắng giữ lại một đường lui cho mình.

"Tạ Diễn, người không nợ ta gì cả." Vân Niệm thì thầm, giọng nói run rẩy. "Ký ức về kiếp trước... có lẽ ta không cần tìm lại nữa. Chỉ cần hiện tại người vẫn là Tạ Diễn của ta, vậy là đủ."

Tạ Diễn nghe thấy hai chữ "của ta", đôi mắt hắn sáng rực lên. Hắn dùng chút sức tàn kéo Vân Niệm cúi xuống, hôn nhẹ lên trán y.

"Nghìn năm chờ đợi, cuối cùng cũng đổi lại được một câu nói này của ngươi."

Đêm đó, Vân Niệm không rời đi. Y ngồi bên cạnh giường Tạ Diễn, nắm tay hắn suốt cả đêm. Qua ô cửa sổ, cây liễu cổ thụ dường như xanh tươi hơn một chút, và đóa sen đỏ giữa hồ cũng bắt đầu hé nở những cánh hoa đầu tiên.

Thế nhưng, ở phía bên kia chân núi, tại đại bản doanh của phái Thiên Đạo, lão đạo sĩ râu trắng đang nhìn vào một khối cầu thủy tinh, bên trong hiện lên hình ảnh Vân Niệm bộc phát ma khí. Một nụ cười độc ác hiện lên trên khuôn mặt già nua của lão.

"Tạ Diễn, ngươi đã tự tay đào hố chôn mình. Một vị Thần quân vì ma tộc mà đại sát tứ phương... để xem thiên đạo sẽ trừng phạt ngươi như thế nào."

Trận chiến thực sự vẫn chưa bắt đầu. Cuộc thử lòng ngày hôm nay chỉ là một mồi lửa nhỏ, chuẩn bị thiêu rụi sự yên bình giả tạo của Vân Đỉnh Chi Thành. Nhưng giữa những âm mưu trùng điệp đó, ít nhất trong điện Vân Thâm lúc này, hai trái tim đã bắt đầu tìm thấy nhịp điệu chung sau nghìn năm lạc lối.

Vân Niệm nhìn khuôn mặt đang ngủ say của Tạ Diễn, y biết con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, nhưng lần này y sẽ không đi một mình. Y sẽ cầm chắc thanh kiếm Hành Vân, không phải để báo thù, mà để bảo vệ người đàn ông đã vì y mà chống lại cả thế giới.

"Ngủ đi, Tạ Diễn. Ngày mai, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả."

Tiếng gió rít qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của băng tuyết, nhưng trong gian phòng nhỏ này, hơi ấm của tình yêu đang từng chút một xua tan đi bóng tối của nghìn năm quá khứ.