Hơi ấm trong gian phòng của Tạ Diễn dường như không đủ để xua đi cái lạnh đang thấm sâu vào tận tủy cốt của Vân Niệm. Sau khi Tạ Diễn chìm vào giấc ngủ sâu để tự chữa trị thương thế, Vân Niệm vẫn ngồi đó, tay y vẫn bị bàn tay thon dài của vị Thần quân nắm chặt. Ánh nến trên giá lung lay, đổ bóng hai người lên bức bình phong bằng ngọc, tạo nên một hình ảnh quấn quýt nhưng đầy u buồn.
Cơn buồn ngủ ập đến một cách cưỡng cầu. Vân Niệm gục đầu bên mép giường, và rồi, bóng tối không mang lại cho y sự bình yên, mà là một cánh cửa dẫn về địa ngục của ký ức.
Trong giấc mơ, bầu trời không còn là màu xanh trong trẻo của Vân Đỉnh, mà là một màu đỏ quạch như máu loãng. Khói lửa bốc lên ngùn ngụt từ những cung điện sụp đổ, tiếng gào khóc của chúng tiên và tiếng gầm thét của yêu ma hòa lẫn vào nhau thành một bản nhạc tử thần.
Vân Niệm thấy mình đứng giữa chiến trường ấy. Y phục của y đỏ rực, nhưng không phải màu đỏ của lụa là, mà là màu đỏ của máu tươi đang tuôn chảy không ngừng từ những xác chết dưới chân. Trong tay y cầm một thanh kiếm dài, lưỡi kiếm run rẩy phát ra những luồng hắc khí đậm đặc. Y cảm thấy một nguồn sức mạnh điên cuồng đang tàn phá tâm trí mình, một giọng nói trầm đục vang lên trong đầu: “Giết sạch chúng... Giết sạch lũ thần tiên giả tạo này...”
“Không... dừng lại...” Vân Niệm nghe thấy giọng nói của chính mình, nhưng nó nhỏ bé và yếu ớt như một hạt cát giữa sa mạc.
Rồi, sương mù đỏ tản ra. Ở phía đối diện, một bóng người áo trắng đơn độc đứng đó. Tạ Diễn. Hắn của nghìn năm trước không hề có vẻ mệt mỏi hay suy sụp như hiện tại. Hắn đứng đó, thanh kiếm Trần Hiêu trên tay tỏa ra ánh sáng bạc lạnh lẽo đến thấu xương. Ánh mắt hắn nhìn y không có thâm tình, không có hối hận, chỉ có một nỗi đau đớn đến tuyệt vọng và sự quyết tuyệt tột cùng.
“Vân Niệm, tỉnh lại đi!” Tạ Diễn hét lên, giọng hắn vang vọng khắp chiến trường.
“Tạ Diễn... giết ta đi...” Vân Niệm trong mơ nghe thấy mình cầu xin. Một phần linh hồn y vẫn tỉnh táo, y nhìn thấy ma khí đang nuốt chửng lấy trái tim mình, y nhìn thấy bàn tay mình vừa hạ sát một vị tiên nhân già yếu. Y không muốn sống nữa, y không muốn trở thành con quỷ này.
Tạ Diễn nhìn y, những giọt lệ chảy dài trên khuôn mặt nhuốm máu của hắn. Hắn giơ cao thanh kiếm Trần Hiêu. Một luồng sáng vĩ đại bùng phát, dường như muốn xẻ đôi cả bầu trời.
“Nếu kiếp này không thể bảo vệ được ngươi, ta sẽ đi cùng ngươi.”
Tạ Diễn lao tới. Tốc độ của hắn nhanh đến mức Vân Niệm không kịp phản ứng. Y chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh thấu xương ập đến, và sau đó là một cơn đau xuyên thấu tâm can. Thanh kiếm Trần Hiêu đã đâm xuyên qua lồng ngực y, mũi kiếm lấp lánh máu đỏ đâm ra phía sau lưng.
Vân Niệm trong mơ trợn tròn mắt. Y không thấy hận. Y thấy thanh thản. Ma khí xung quanh y bắt đầu tan biến dưới sức mạnh của thanh thần kiếm. Y ngã vào vòng tay của Tạ Diễn, máu từ miệng y tràn ra, nhuộm hồng cả vai áo trắng của hắn.
“Tại sao... người lại khóc?” Vân Niệm đưa bàn tay run rẩy lên, cố gắng lau đi nước mắt trên mặt Tạ Diễn. “Chẳng phải... người vừa cứu cả thế gian sao?”
Tạ Diễn ôm chặt lấy y, tiếng khóc của hắn khản đặc, xé nát cả không gian: “Ta cứu được cả thế gian, nhưng ta lại mất ngươi... Vân Niệm, ta nợ ngươi... Ta nợ ngươi một đời này...”
Giấc mơ đột ngột chuyển cảnh. Vân Niệm thấy linh hồn mình tan vỡ thành nghìn mảnh nhỏ như những cánh hoa rơi. Y thấy Tạ Diễn quỳ giữa đống đổ nát, dùng đôi tay đầy máu để nhặt nhạnh từng mảnh linh hồn nhợt nhạt của y. Y thấy hắn đi qua những vùng đất hoang vu, chịu đựng sự phỉ nhổ của chúng tiên vì đã để Ma tôn ra đời, thấy hắn cô độc hàng trăm năm trong điện Vân Thâm để dùng tu vi của mình nuôi dưỡng mảnh hồn của y.
Cơn đau từ vết kiếm xuyên tim như thật sự tái hiện lại ở hiện tại. Vân Niệm bật dậy khỏi giấc mộng, mồ hôi vã ra như tắm, hơi thở dồn dập.
Y đưa tay lên sờ ngực trái. Trái tim vẫn đang đập, nhưng cảm giác lạnh lẽo từ mũi kiếm ấy dường như vẫn còn lưu lại đó. Y nhìn sang bên cạnh. Tạ Diễn vẫn đang nằm đó, hàng chân mày hắn nhíu chặt như thể cũng đang gặp phải ác mộng.
Vân Niệm nhìn vị Thần quân này, lòng y dậy sóng. Y đã nhớ lại một phần sự thật. Tình cảnh nghìn năm trước không phải là một sự phản bội đơn thuần, mà là một sự lựa chọn đau đớn nhất mà một người có thể gánh vác. Tạ Diễn đã giết y để bảo vệ thiên hạ, nhưng cũng chính hắn đã dành cả nghìn năm để nhặt lại từng mảnh vỡ của y.
“Ngươi rốt cuộc là kẻ ngốc đến nhường nào?” Vân Niệm thì thầm, giọng y nghẹn lại.
Y nhẹ nhàng gỡ bàn tay của Tạ Diễn ra, bước xuống giường. Y cần không khí. Y cần cái lạnh của Vân Đỉnh để dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt trong lòng mình.
Vân Niệm bước ra hậu viện. Đêm nay không có tuyết, chỉ có ánh trăng bạc rải nhẹ lên hồ sen đỏ. Những đóa sen dưới tác động của linh lực từ Tạ Diễn vẫn đang nở rộ giữa đêm đông. Y đi tới bên gốc cây liễu cổ thụ, ngồi xuống chiếc xích đu gỗ cũ kỹ.
Ký ức về cuộc sống nghìn năm trước bắt đầu hiện ra rõ ràng hơn. Y nhớ mình đã từng là một thiếu niên được Tạ Diễn nhặt về từ một bìa rừng. Tạ Diễn đã dạy y viết chữ, dạy y cầm kiếm, dạy y cách nhìn thế gian này bằng lòng nhân ái. Họ đã từng có những ngày tháng bình yên dưới gốc liễu này, cùng nhau uống trà, cùng nhau ngắm trăng.
“Vân Niệm, sau này dù có chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ luôn ở phía sau ngươi.”
Lời hứa của Tạ Diễn năm đó vang vọng bên tai y. Hắn đã thực hiện được lời hứa ấy, theo một cách tàn nhẫn và đau khổ nhất.
“Nếu ta không nhớ lại, có lẽ chúng ta sẽ dễ dàng hơn.” Vân Niệm lẩm bẩm, y đưa tay gạt đi giọt nước mắt lăn dài.
Bỗng nhiên, một tiếng động lạ từ phía bức tường đá phía sau hậu viện làm Vân Niệm cảnh giác. Y đứng bật dậy, tay nắm chặt lấy chuôi kiếm Hành Vân.
“Ai?”
Một bóng đen nhỏ nhắn từ trên tường nhảy xuống. Đó là Linh Nhi – tiểu tiên nga thường xuyên chăm sóc y. Nhưng tối nay, ánh mắt của Linh Nhi không còn vẻ rụt rè, sợ hãi thường ngày. Đôi mắt nàng ta lóe lên một tia sáng xanh kỳ quái, và khóe môi nàng ta mang theo một nụ cười lạnh lẽo.
“Vân công tử, giấc mộng đêm nay có thú vị không?”
Vân Niệm nheo mắt, sát khí trên người y bắt đầu bộc phát: “Ngươi không phải Linh Nhi. Ngươi là ai? Tại sao lại lẻn vào đây?”
“Linh Nhi” cười khanh khách, giọng nói của nàng ta lúc này trở nên trầm đục, mang theo hơi thở của ma tộc: “Ta chỉ là một sứ giả của quá khứ. Vân Niệm, ngươi thực sự tin rằng Tạ Diễn cứu ngươi vì yêu ngươi sao? Ngươi có biết vì sao kiếp trước ngươi lại hóa Ma không?”
Vân Niệm khựng lại. Đây chính là mảnh ghép còn thiếu mà y chưa tìm thấy trong giấc mơ.
“Chính là vì hắn!” Kẻ giả dạng Linh Nhi chỉ tay về phía gian phòng của Tạ Diễn. “Hắn muốn dùng ngươi làm vật chứa để trấn áp ma khí của chiến trường viễn cổ. Hắn nuôi dạy ngươi, cho ngươi linh lực, thực chất là để biến ngươi thành một chiếc bình lọc linh hồn. Khi ma khí đã được thu thập đủ vào người ngươi, hắn chỉ việc đâm một kiếm để tiêu hủy cả ngươi lẫn ma khí đó. Hắn là vị anh hùng của thế gian, còn ngươi chỉ là một quân cờ bị vứt bỏ!”
Đầu Vân Niệm lại đau nhói. Những lời nói này như những mũi kim đâm vào tâm trí y. Có thật vậy không? Sự dịu dàng của Tạ Diễn, những năm tháng ở Vân Đỉnh, tất cả chỉ là một âm mưu được sắp đặt sẵn?
“Đừng nghe lời nó!”
Một luồng ánh sáng bạc từ phía sau lao tới, đánh bật kẻ giả dạng văng ra xa. Tạ Diễn đã tỉnh lại từ lúc nào, hắn đứng ở cửa phòng, gương mặt tái nhợt nhưng đôi mắt đầy vẻ phẫn nộ. Hắn vừa bước tới vừa ho sặc sụa, máu lại thấm đỏ vạt áo.
Kẻ giả dạng Linh Nhi lồm cồm bò dậy, nó nhìn Tạ Diễn rồi cười lớn: “Tạ Diễn, ngươi sợ rồi sao? Ngươi sợ y biết được chân tướng sao? Ngươi giấu y nghìn năm, nuôi dưỡng y trong lồng kính, nhưng sự thật thì không bao giờ chết!”
Dứt lời, bóng đen tan biến vào sương mù, để lại một làn khói đen hôi thối.
Tạ Diễn lảo đảo đi về phía Vân Niệm, hắn muốn đưa tay chạm vào y nhưng Vân Niệm đã lùi lại. Ánh mắt Vân Niệm lúc này chứa đầy sự nghi ngờ và hoang mang.
“Lời nó nói... có phải là thật không?” Vân Niệm hỏi, giọng y run lên.
Tạ Diễn đứng khựng lại, đôi tay hắn buông thõng. Hắn không phủ nhận ngay lập tức, và chính sự im lặng đó đã khiến trái tim Vân Niệm chìm xuống đáy vực.
“Vân Niệm, nghe ta giải thích...”
“Ta hỏi người, có phải ta đã từng được dùng làm vật chứa để trấn áp ma khí không?” Vân Niệm gằn giọng, từng chữ như cứa vào lòng.
Tạ Diễn nhắm mắt lại, hơi thở hắn nặng nề: “Đúng... Lúc đó ma khí quá mạnh, không có bất cứ pháp bảo nào có thể chứa đựng được nó ngoài một linh thể thuần khiết sinh ra từ hỗn mang như ngươi. Nhưng ta chưa từng muốn ngươi phải chết! Ta đã tìm mọi cách để thanh lọc nó, ta đã nghĩ mình có thể...”
“Nhưng cuối cùng người vẫn đâm ta một kiếm.” Vân Niệm cười chua chát. “Vì thiên hạ của người, vì cái danh hiệu Thần quân cao quý của người, người đã chọn cách hy sinh ta. Và bây giờ, người cứu ta về, đối tốt với ta, có phải cũng là vì người cảm thấy tội lỗi? Hay là... ma khí trong thế gian này lại bắt đầu trỗi dậy, và người cần một vật chứa mới?”
Tạ Diễn nghe vậy, gương mặt hắn đau đớn đến mức vặn vẹo. Hắn đột ngột bước tới, nắm lấy vai Vân Niệm, lắc mạnh:
“Ngươi nghĩ ta là hạng người đó sao? Nghìn năm qua ta sống như một cái xác không hồn, ta dùng máu và linh hồn mình để vá lại mạng sống cho ngươi, chỉ để chờ ngươi quay lại sỉ nhục ta thế này sao? Nếu ta muốn ngươi chết, ta đã không để ngươi đầu thai! Nếu ta muốn dùng ngươi, ta đã không truyền tu vi của mình cho ngươi để ngươi mạnh lên!”
Vân Niệm nhìn thẳng vào mắt hắn, y thấy trong đó là một sự tan nát hoàn toàn. Y biết mình đang làm tổn thương hắn, nhưng nỗi đau từ giấc mơ và sự thật vừa nghe được khiến y không thể bình tĩnh.
“Tạ Diễn, ta không biết nên tin vào điều gì nữa.” Vân Niệm đẩy hắn ra, y quay người chạy khỏi hậu viện, mặc kệ tiếng gọi của Tạ Diễn phía sau.
Y chạy qua những hành lang dài, chạy qua những cung điện uy nghiêm, cho đến khi đến bên bờ vực thẳm của Vân Đỉnh Chi Thành. Phía dưới là biển mây vô tận, là nhân gian mà y hằng khao khát nhưng giờ đây lại thấy xa lạ.
Vân Niệm quỳ xuống bên mép đá, tay nắm chặt lấy thanh kiếm Hành Vân. Thanh kiếm phát ra tiếng kêu u uất, như đang khóc thương cho chủ nhân của nó. Y nhận ra rằng, dù y có chạy đi đâu, y cũng không thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ. Tình yêu của Tạ Diễn quá nặng nề, nó mang theo mùi vị của máu và sự hy sinh, nhưng cũng mang theo cả sự dối trá của định mệnh.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua sương mù, Vân Niệm thấy Tạ Diễn đứng sau lưng mình. Hắn đã đứng đó suốt cả đêm, không nói một lời, chỉ lặng lẽ bảo vệ y khỏi những cơn gió lạnh từ vực thẳm.
Tạ Diễn không tiến lại gần, hắn đứng cách y mười bước chân, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng một sự quyết liệt lạ thường:
“Vân Niệm, nếu ngươi thực sự hận ta, nếu ngươi thực sự tin rằng ta dùng ngươi làm quân cờ... vậy thì hãy cầm lấy thanh kiếm này.”
Tạ Diễn ném thanh kiếm Trần Hiêu của mình xuống trước mặt Vân Niệm.
“Trần Hiêu là thần kiếm, nó có thể giết thần, diệt ma. Ngươi dùng nó đâm vào tim ta một kiếm, giống như ta đã làm với ngươi năm xưa. Sau phát kiếm này, nợ cũ xóa sạch. Nếu ta chết, ngươi được tự do. Nếu ta sống, ta sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt ngươi nữa.”
Vân Niệm nhìn thanh kiếm bạc đang cắm sâu vào nền đá, rồi nhìn Tạ Diễn. Gương mặt hắn thanh thản lạ lùng, như thể hắn đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu rồi.
“Người nghĩ ta không dám sao?” Vân Niệm cầm lấy thanh kiếm Trần Hiêu. Sức nặng của nó khiến tay y trĩu xuống. Kiếm khí của nó lạnh lẽo, hệt như mũi kiếm trong giấc mơ của y.
Y bước tới, mũi kiếm chỉ thẳng vào trái tim của Tạ Diễn. Tạ Diễn không tránh né, hắn thậm chí còn ưỡn ngực ra, ánh mắt nhìn y đầy vẻ khích lệ.
“Đâm đi.”
Tay Vân Niệm run lên bần bật. Y nhìn thấy qua lớp áo mỏng, nơi lồng ngực trái của Tạ Diễn có một vết sẹo mờ nhạt – đó là vết thương do hắn tự đâm mình để lấy máu tim nuôi dưỡng linh hồn y suốt hàng trăm năm. Tạ Diễn chưa từng nói cho y biết điều này, nhưng thanh kiếm Trần Hiêu trong tay y đang truyền lại cho y những mảnh ký ức của nó.
Y thấy Tạ Diễn mỗi đêm đều dùng kiếm rạch ngực mình, để những giọt máu tim quý giá nhất chảy vào khối băng thạch chứa hồn phách của y. Y thấy hắn đau đớn đến mức ngất đi, nhưng khi tỉnh lại, việc đầu tiên vẫn là kiểm tra xem hồn phách của y có ổn không.
“Tại sao... tại sao người không nói?” Vân Niệm nghẹn ngào, mũi kiếm bắt đầu hạ xuống.
Tạ Diễn khẽ cười, một nụ cười chua xót: “Nói để làm gì? Để ngươi thương hại ta sao? Vân Niệm, ta làm tất cả là vì ta yêu ngươi, chứ không phải để ngươi cảm thấy nợ nần. Nếu cái chết của ta có thể làm ngươi bớt đau khổ, ta sẵn lòng chấp nhận.”
Vân Niệm buông thanh kiếm Trần Hiêu xuống đất. Tiếng kim loại va vào đá vang lên chói tai. Y đổ gục vào lòng Tạ Diễn, òa khóc như một đứa trẻ.
“Đồ khốn... Tạ Diễn, ngươi là đồ khốn...”
Tạ Diễn ôm lấy y, đôi tay hắn siết chặt như muốn khảm y vào cơ thể mình. Hắn không nói gì, chỉ để y khóc, để những nỗi uất hận và nghi ngờ theo nước mắt mà trôi đi.
Dưới ánh bình minh rực rỡ, hai bóng người ôm lấy nhau bên bờ vực thẳm. Biển mây dưới chân họ cuộn trào, như chứng kiến cho một đoạn nhân duyên vừa trải qua một trận bão táp sinh tử.
Vân Niệm biết, lời nói của kẻ giả dạng Linh Nhi có thể có phần là thật, nhưng tình yêu của Tạ Diễn cũng chân thật không kém. Quá khứ là một hố đen tàn khốc, nhưng hiện tại, vòng tay này là thật, hơi ấm này là thật.
“Tạ Diễn, đừng bao giờ lừa dối ta nữa.” Vân Niệm thì thầm trong tiếng nấc.
“Ta hứa.” Tạ Diễn hôn lên tóc y, ánh mắt hắn kiên định. “Dù là thiên đạo hay ma tộc, ta cũng sẽ không để bất cứ điều gì ngăn cách chúng ta một lần nữa.”
Nhưng họ không biết rằng, kẻ giả dạng Linh Nhi kia không phải là ma tộc đơn thuần. Nó là một mảnh ý niệm của Ma thần nghìn năm trước vẫn còn sót lại trong tiềm thức của Vân Niệm. Và cuộc đối thoại tối qua chỉ là bắt đầu của một âm mưu nhằm đánh thức bóng tối thực sự bên trong vị thiếu niên hồng y này.
Tuyết lại bắt đầu rơi, nhưng lần này nó nhẹ nhàng như những nụ hôn của trời đất. Vân Đỉnh Chi Thành một lần nữa chìm vào sự yên bình giả tạo, trong khi những cơn sóng ngầm vẫn đang âm thầm tích tụ sức mạnh phía dưới biển mây.
Giấc mộng về mũi kiếm năm ấy đã khép lại, nhưng nỗi đau mà nó để lại sẽ là một vết sẹo không bao giờ lành, nhắc nhở họ rằng yêu thương luôn đi kèm với cái giá rất đắt. Và Vân Niệm, sau đêm nay, không còn là thiếu niên ngây thơ của phái Thanh Sơn nữa, y đã bắt đầu mang trên mình gánh nặng của một Ma tôn đang dần tỉnh giấc.
Lối về của mây trắng, giờ đây đã bị nhuốm một màu đỏ của định mệnh không thể quay đầu