Sau đêm đối chất bên bờ vực thẳm, Vân Niệm dường như trầm tính hơn hẳn. Y không còn tìm cách bỏ trốn, cũng không còn dùng những lời lẽ gai góc để thử thách lòng kiên nhẫn của Tạ Diễn. Thế nhưng, giữa hai người lại hình thành một khoảng lặng kỳ lạ—không phải là sự xa cách, mà là một sự thấu hiểu đầy đau đớn. Vân Niệm bắt đầu chấp nhận thân phận của mình, chấp nhận rằng y không chỉ là một thiếu niên bình thường, mà là một linh hồn mang theo nợ máu và ân tình nghìn năm.
Tạ Diễn sau khi hồi phục một phần linh lực đã dẫn Vân Niệm trở lại hậu viện. Cây liễu cổ thụ nghìn năm vẫn đứng đó, rủ những tán lá mềm mại xuống mặt hồ sen đỏ. Gió lướt qua, tiếng lá xào xạc như tiếng thì thầm của một người già đang kể lại chuyện xưa.
"Vân Niệm, ngươi đã bao giờ thắc mắc tại sao cây liễu này lại có thể sống sót giữa băng giá nghìn năm của Vân Đỉnh không?" Tạ Diễn đứng dưới tán cây, bàn tay thon dài đặt lên lớp vỏ sần sùi của thân cây.
Vân Niệm đứng cạnh hắn, tay vân vê chuôi kiếm Hành Vân: "Chẳng phải người đã nói, người dùng linh lực bảo vệ nó sao?"
Tạ Diễn khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm: "Linh lực của ta chỉ là một phần. Thứ thực sự nuôi dưỡng nó... nằm ở phía dưới."
Hắn phất tay, một luồng ánh sáng bạc dịu nhẹ lan tỏa khắp mặt đất. Lớp cỏ xanh mướt dưới gốc cây từ từ dạt sang hai bên, để lộ ra một cửa hầm nhỏ được che đậy bằng một phiến đá ngọc thạch khắc đầy những trận pháp trấn áp. Tạ Diễn ra hiệu cho Vân Niệm đi theo.
Lối vào hầm tối nhưng không hề ẩm thấp. Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên thanh khiết đến kỳ lạ, mang theo mùi hương của đất trời viễn cổ. Khi bước vào gian phòng đá dưới lòng đất, Vân Niệm sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.
Dưới rễ của cây liễu cổ thụ là một bệ đá hình tròn, phía trên lơ lửng một khối cầu ánh sáng màu hồng nhạt, đập nhịp nhàng như một trái tim thực thụ. Những rễ cây liễu quấn chặt lấy khối cầu ấy, truyền dẫn năng lượng từ nó đi khắp thành trì.
"Đây là..." Vân Niệm lắp bắp, y cảm thấy một sự cộng hưởng mãnh liệt đang trỗi dậy trong lồng ngực mình.
"Là nội đan của ngươi kiếp trước." Tạ Diễn trầm giọng nói, đôi mắt hắn phản chiếu ánh sáng hồng nhạt. "Năm đó, khi ta đâm mũi kiếm xuyên tim ngươi, ma khí đã tan biến, nhưng nội đan thuần khiết của ngươi cũng bị vỡ vụn. Ta đã thu thập những mảnh vỡ đó, dùng máu tim của mình để gắn kết chúng lại, rồi đặt dưới gốc cây này. Nó chính là cốt lõi của Vân Đỉnh Chi Thành, là thứ giữ cho kết giới này không bị sụp đổ."
Vân Niệm tiến lại gần, run rẩy đưa tay chạm vào khối cầu ánh sáng. Ngay khi đầu ngón tay y chạm vào, một luồng ký ức khổng lồ tràn vào tâm trí. Y thấy mình và Tạ Diễn cùng nhau trồng cây liễu này khi nó mới chỉ là một mầm non nhỏ. Y thấy Tạ Diễn hứa rằng sẽ biến Vân Đỉnh thành một nơi bình yên nhất để y có thể sống cả đời không lo âu.
"Người dùng nội đan của ta để bảo vệ cả thành trì này?" Vân Niệm quay lại nhìn Tạ Diễn, ánh mắt y phức tạp. "Hay người dùng nó để giữ lại một phần của ta, bắt ta phải gắn liền với nơi này mãi mãi?"
Tạ Diễn bước tới sau lưng y, hơi ấm từ lồng ngực hắn bao bọc lấy y: "Cả hai. Ta ích kỷ, Vân Niệm. Ta không muốn ngươi biến mất hoàn toàn khỏi thế gian này. Nhưng quan trọng hơn, nội đan này chứa đựng bản ngã thực sự của ngươi—phần thiện lương không bị ma khí vấy bẩn. Ta muốn giữ nó lại, để một ngày nào đó khi ngươi trở về, ngươi có thể lấy lại những gì thuộc về mình."
Vân Niệm nhắm mắt lại. Y cảm nhận được sự ấm áp từ khối nội đan truyền vào cơ thể, những kinh mạch vốn đã được khai thông nay lại càng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Linh lực trong người y bắt đầu luân chuyển theo một quỹ đạo hoàn toàn mới, vừa uyển chuyển như nước, vừa mãnh liệt như lửa.
"Lấy lại nó... ta sẽ thế nào?"
"Ngươi sẽ lấy lại được toàn bộ tu vi của kiếp trước, nhưng đồng thời, những ký ức đau khổ nhất cũng sẽ trở về." Tạ Diễn siết chặt vai y. "Vân Niệm, ta mang ngươi đến đây không phải để ép ngươi lấy lại nó ngay bây giờ. Ta chỉ muốn cho ngươi biết bí mật lớn nhất của Vân Đỉnh. Lựa chọn nằm ở ngươi."
Vân Niệm đứng lặng hồi lâu giữa căn phòng đá u tịch. Y nhìn khối nội đan đang đập nhịp nhàng, cảm thấy nó như một lời nhắc nhở về một quá khứ đầy vinh quang nhưng cũng đầy máu lệ. Y quay lại, nhìn vào khuôn mặt mệt mỏi nhưng đầy kiên định của Tạ Diễn.
"Bây giờ chưa phải lúc." Vân Niệm khẽ nói. "Ta muốn dùng sức mạnh của chính bản thân mình hiện tại để bảo vệ người, chứ không phải dùng một thứ sức mạnh đi mượn từ quá khứ."
Tạ Diễn hơi ngẩn ra, rồi một nụ cười ấm áp hiếm hoi hiện lên trên môi hắn. Hắn đưa tay xoa đầu Vân Niệm: "Được, theo ý ngươi."
Sau khi rời khỏi hầm ngầm, Vân Niệm dành cả ngày để luyện kiếm dưới gốc liễu. Y không còn chỉ bắt chước những thức kiếm của Tạ Diễn một cách máy móc, mà bắt đầu đưa cảm xúc của mình vào từng đường kiếm. Thanh Hành Vân trong tay y phát ra những tiếng ngân vang mạnh mẽ, kiếm khí màu hồng nhạt ngày càng đậm nét, xé toạc màn sương mù vây quanh.
Tạ Diễn ngồi bên bàn đá xem y luyện kiếm, thỉnh thoảng lại lên tiếng chỉ điểm một vài chỗ sơ hở. Khung cảnh ấy bình yên đến mức khiến người ta dễ dàng quên đi những sóng gió đang chờ đợi bên ngoài kết giới.
Tuy nhiên, sự yên bình ấy chẳng kéo dài được lâu.
Đến tối, một tin dữ truyền về từ chân núi. Phái Thiên Đạo đã chính thức tuyên bố Tạ Diễn là "Thần quân sa đọa" và kêu gọi tất cả các tông môn hợp lực tấn công Vân Đỉnh Chi Thành để "giải cứu thiên đạo khỏi sự thao túng của ma tộc". Chúng tu sĩ đã bắt đầu tập kết tại chân núi, dựng lên các pháp trận vây hãm, cắt đứt mọi nguồn cung cấp linh khí cho thành trì.
Thanh Thần – vị tướng lãnh giáp bạc – vội vã chạy vào hậu điện, gương mặt đầy vẻ lo âu: "Thần quân! Kết giới phía Nam đang bị tấn công bởi Phá Linh Pháo của phái Thiên Đạo. Nếu cứ tiếp tục thế này, trong vòng ba ngày nữa, kết giới sẽ xuất hiện vết nứt."
Tạ Diễn đứng bật dậy, sắc mặt hắn lạnh lùng như băng: "Bọn chúng thực sự muốn tuyệt đường sống của chúng ta sao?"
"Thần quân, xin hãy giao Vân công tử ra..." Thanh Thần quỳ xuống, giọng nói run rẩy. "Chỉ có cách đó mới có thể xoa dịu được đám đông ngoài kia. Chúng ta không thể vì một người mà đánh đổi cả nghìn năm cơ nghiệp của Vân Đỉnh."
"Lôi xuống!" Tạ Diễn quát lớn, một luồng uy áp khủng khiếp bộc phát khiến Thanh Thần bị văng ra xa. "Ta đã nói rồi, ai dám động đến y, chính là kẻ thù của Tạ Diễn này. Dù có phải san bằng cả thế gian, ta cũng không bao giờ để y rơi vào tay bọn chúng lần nữa!"
Vân Niệm đứng trong bóng tối của tán liễu, nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại. Y nhìn đôi vai đang run lên vì giận dữ của Tạ Diễn, lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Tạ Diễn đang đối đầu với chính những người mà hắn đã từng thề sẽ bảo vệ, chỉ vì y.
Y bước ra khỏi bóng tối, tiến lại gần Tạ Diễn: "Người không cần phải làm đến mức này."
Tạ Diễn quay lại, ánh mắt hắn dịu lại nhưng chứa đựng một sự cố chấp đến đáng sợ: "Ta phải làm. Nghìn năm trước ta đã sai một lần, kiếp này ta không cho phép mình sai thêm lần nữa. Ngươi vào phòng đi, bất luận bên ngoài xảy ra chuyện gì, cũng không được ra ngoài."
"Tạ Diễn, nghe ta nói..."
"Vào phòng!" Tạ Diễn hét lên, đây là lần đầu tiên hắn thực sự nổi giận với y.
Vân Niệm khựng lại, y nhìn Tạ Diễn rồi im lặng quay bước đi. Nhưng y không về phòng mình. Y đi thẳng về phía lối vào căn hầm ngầm dưới gốc cây liễu.
Y biết, với thương thế hiện tại và sức mạnh bị phân tán để duy trì kết giới, Tạ Diễn không thể chống lại hàng vạn tu sĩ cùng một lúc. Cách duy nhất để kết thúc chuyện này mà không khiến Tạ Diễn phải hy sinh, chính là y phải lấy lại sức mạnh của mình—lấy lại nội đan và toàn bộ tu vi của Ma tôn kiếp trước.
Vân Niệm một mình đi xuống căn hầm tối. Khối cầu ánh sáng hồng nhạt vẫn đang đập nhịp nhàng, mời gọi y. Y đứng trước bệ đá, tay nắm chặt chuôi kiếm Hành Vân.
"Ta xin lỗi, Tạ Diễn. Ta đã hứa sẽ dùng sức mạnh hiện tại để bảo vệ người, nhưng có lẽ định mệnh không cho phép ta làm điều đó."
Vân Niệm đưa tay vào trung tâm của khối cầu ánh sáng. Một cơn đau xé tâm can ngay lập tức bùng nổ. Linh lực khổng lồ từ nội đan tràn vào cơ thể y như một cơn lũ quét qua những con đê mỏng manh. Những ký ức đau đớn nhất, những tiếng gào thét của chiến trường, những khuôn mặt của những người y đã từng giết hại... tất cả ùa về như muốn xé nát linh hồn y.
"Aaaaa!"
Vân Niệm thét lên một tiếng đầy đau đớn. Bên ngoài, bầu trời Vân Đỉnh đột ngột chuyển sang màu hồng đậm, sấm sét nổ vang trời dù không có mưa. Cây liễu cổ thụ rung chuyển dữ dội, những lá liễu rụng xuống như những mũi kim đâm vào không trung.
Tạ Diễn đang ở chính điện lập tức cảm nhận được sự biến động. Hắn tái mặt, nhận ra nguồn năng lượng phát ra từ đâu: "Vân Niệm! Không được!"
Hắn lao về phía hậu viện, nhưng đã quá muộn. Một cột sáng màu hồng rực lửa từ gốc cây liễu lao thẳng lên trời xanh, xé tan mây mù, chấn động cả một vùng lục địa. Áp lực tỏa ra mạnh đến mức toàn bộ tu sĩ đang bao vây dưới chân núi đều phải lùi lại vì kinh hãi.
Khi cột sáng tan đi, từ trong căn hầm, một bóng người chậm rãi bước ra.
Vân Niệm không còn mặc bộ đồ vải thô màu xám. Y phục của y đã biến thành một bộ hồng y rực rỡ như lửa, viền áo thêu những họa tiết mây đen và máu. Mái tóc đen dài tung bay trong gió, và nốt ruồi lệ nơi khóe mắt đỏ thắm như thể sắp rỉ máu. Đôi mắt y không còn là sự tinh quái của thiếu niên phái Thanh Sơn, mà là sự lạnh lùng, ngạo nghễ của một kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao nhất của ma đạo.
Tạ Diễn đứng đó, nhìn người trước mặt mà trái tim đau đớn như bị bóp nghẹt. Hắn thấy Vân Niệm đã trở lại, nhưng đồng thời, hắn cũng thấy khoảng cách giữa họ lại một lần nữa bị kéo dãn ra xa vạn dặm.
"Ngươi... tại sao lại làm vậy?" Tạ Diễn khản giọng hỏi.
Vân Niệm bước tới trước mặt hắn, khóe môi nhếch lên một nụ cười vừa quen thuộc vừa xa lạ: "Vì ta không muốn thấy người phải chết vì ta thêm một lần nào nữa, Tạ Diễn. Nghìn năm trước người cứu ta, kiếp này để ta cứu người."
Y đưa tay vuốt ve khuôn mặt của Tạ Diễn, hơi ấm từ bàn tay y giờ đây mang theo một sự áp chế mãnh liệt.
"Bên ngoài có hàng vạn kẻ muốn lấy đầu ta, đúng không? Vậy thì để ta cho chúng thấy, Ma tôn Vân Niệm thực sự là như thế nào."
"Vân Niệm, đừng! Ngươi vừa mới nhận lại nội đan, tu vi chưa ổn định, ma khí sẽ nuốt chửng ngươi!" Tạ Diễn lo lắng nắm lấy tay y.
Vân Niệm nhẹ nhàng gạt tay hắn ra: "Người nói đúng, ma khí đang mời gọi ta. Nhưng lần này, ta sẽ không để nó kiểm soát mình. Ta sẽ là người kiểm soát nó."
Vân Niệm quay người nhìn về phía cổng thành, nơi tiếng phá linh pháo đang vang lên dồn dập. Y vung kiếm Hành Vân—lúc này lưỡi kiếm đã chuyển sang màu đỏ rực—một luồng kiếm khí khổng lồ bay ra, chém đôi một quả pháo đang lao tới ngay giữa không trung.
Y bước đi trên không trung, mỗi bước chân đều tạo ra một vòng tròn linh lực màu hồng dưới chân. Tạ Diễn không còn cách nào khác, hắn cầm thanh Trần Hiêu lao theo sau, quyết định dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ cùng y đối mặt.
Tại cổng thành Vân Đỉnh, đám tu sĩ phái Thiên Đạo đang hò reo chiến thắng khi thấy kết giới bắt đầu nứt vỡ. Lão đạo sĩ râu trắng cười đắc thắng: "Phá cho ta! Hôm nay chúng ta sẽ trừ hại cho dân, giết chết mầm mống ma tộc!"
Nhưng nụ cười của lão tắt ngấm khi thấy một bóng người hồng y đáp xuống từ trên cao.
"Các ngươi gọi ai là mầm mống ma tộc?"
Giọng nói của Vân Niệm vang vọng khắp núi rừng, chứa đựng một uy lực khiến trời đất phải rung chuyển. Toàn bộ vạn dặm dưới chân núi đột nhiên chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ.
Lão đạo sĩ run rẩy nhìn thiếu niên trước mặt. Khí thế này, sức mạnh này... quả thực chính là kẻ đã từng khiến cả tiên giới phải khiếp sợ nghìn năm trước.
"Vân... Vân Niệm! Ngươi thực sự đã thức tỉnh!"
Vân Niệm cười nhạt, thanh kiếm trong tay y rực cháy: "Phải, ta đã trở lại. Và hôm nay, ta sẽ tính nợ cũ lẫn nợ mới với các người một thể."
Trận đại chiến tại Vân Đỉnh chính thức bùng nổ. Nhưng khác với nghìn năm trước, lần này, đứng cạnh Ma tôn hồng y không phải là sự cô độc, mà là vị Thần quân áo trắng với thanh thần kiếm Trần Hiêu lấp lánh.
Duyên định thiên thu, yêu hận đan xen. Bí mật dưới tàng cây cổ thụ đã được hé lộ, và cái giá của nó chính là sự thức tỉnh của một huyền thoại đẫm máu. Liệu mây trắng có thể tìm được lối về giữa chiến trường rực lửa này, hay tất cả sẽ lại tan biến vào cát bụi một lần nữa?
Vân Niệm liếc nhìn Tạ Diễn đang đứng cạnh mình, y thầm nhủ: Tạ Diễn, lần này, dù có phải đọa vào địa ngục vĩnh viễn, ta cũng sẽ không để người phải khóc vì ta.
Gió nổi lên, thổi bay những cánh hoa liễu trắng cuối cùng. Cuộc chiến sinh tử bắt đầu, và vận mệnh của Vân Đỉnh Chi Thành giờ đây nằm trong tay của kẻ mà thiên hạ gọi là yêu ma.