Gió trên đỉnh Vân Đỉnh chưa bao giờ gào thét dữ dội đến thế. Những đám mây vốn trắng muốt như bông giờ đây bị nhuộm thành một màu tím đỏ quái dị, cuộn xoáy như những con quái thú đang nhe răng múa vuốt. Dưới chân núi, hàng vạn tu sĩ của các tông môn lớn nhỏ dàn trận dày đặc, ánh sáng từ các pháp bảo, kiếm khí đan xen vào nhau tạo thành một mạng lưới rực rỡ nhưng đầy sát ý.
Vân Niệm đứng trên không trung, tà áo hồng rực rỡ như một đóa mạn đà la nở rộ giữa chiến trường. Nội đan trong lồng ngực y đang đập điên cuồng, mỗi nhịp đập là một luồng linh lực khổng lồ tràn ra, khiến không gian xung quanh y bị bóp méo. Y cảm nhận được sự run rẩy của mặt đất, cảm nhận được hơi thở dồn dập của Tạ Diễn đang đứng ngay phía sau lưng.
“Ngươi nhìn xem.” Vân Niệm khẽ nói, giọng nói của y giờ đây mang theo một âm hưởng trầm đục, uy nghiêm lạ lùng. “Bọn chúng gọi đây là chính nghĩa. Hàng vạn người kéo đến chỉ để giết một kẻ chưa từng làm hại đến một sợi tóc của họ ở kiếp này.”
Tạ Diễn nắm chặt thanh Trần Hiêu, đôi mắt hắn không rời khỏi bóng lưng của Vân Niệm: “Chính nghĩa trong miệng kẻ mạnh chỉ là cái cớ để thỏa mãn sự sợ hãi. Vân Niệm, đừng để chúng lay chuyển tâm trí ngươi.”
“Ta không lay chuyển.” Vân Niệm quay đầu lại, một nụ cười mị hoặc nhưng lạnh lẽo hiện lên trên khuôn mặt tuyệt mỹ. “Ta chỉ thấy nực cười. Tạ Diễn, hôm nay ta sẽ cho người thấy, Ma tôn mà chúng hằng sợ hãi thực sự đáng sợ đến mức nào.”
Từ phía dưới, lão đạo sĩ phái Thiên Đạo vung cao Thiên Đạo Lệnh, giọng lão vang dội như sấm truyền: “Toàn quân nghe lệnh! Ma đầu Vân Niệm đã thức tỉnh, Tạ Diễn Thần quân đã hoàn toàn sa đọa. Trảm yêu trừ ma, bảo vệ thiên hạ! Sát!”
“Sát! Sát! Sát!”
Tiếng hô vang dậy thấu trời xanh. Hàng nghìn thanh phi kiếm đồng loạt bay lên, giống như một trận mưa tên bằng ánh sáng lao thẳng về phía hai người. Cùng lúc đó, các trận pháp trấn áp bắt đầu kích hoạt, những xiềng xích bằng linh lực vàng kim từ mặt đất vươn cao, muốn trói buộc đôi chân của họ.
Vân Niệm không hề tránh né. Y giơ tay phải lên, thanh Hành Vân phát ra một tiếng gầm thét xé rách màng nhĩ. Y không dùng kiếm thức bình thường, mà dùng trực tiếp tu vi của một Ma tôn để điều khiển trời đất.
“Vạn vật quy hư!”
Một vòng tròn màu đỏ sẫm từ tay y lan tỏa ra, đi đến đâu, những phi kiếm kia đều bị bẻ gãy, vỡ tan tành thành những mảnh vụn. Những sợi xích linh lực vừa chạm vào vòng sáng ấy liền bị ăn mòn, tan biến vào hư không. Vân Niệm bước đi trên hư không, mỗi bước chân y đặt xuống, không khí dưới chân lại nổ tung một tiếng trầm đục.
Y lao thẳng xuống giữa vòng vây của quân thù.
Đó không phải là một cuộc chiến, đó là một cuộc thảm sát. Vân Niệm di chuyển nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp, y giống như một tia chớp màu hồng lướt qua hàng ngũ đối phương. Mỗi nơi y đi qua, máu tươi bắn tung tóe, tiếng gào thét thảm thiết vang lên không ngớt. Y không dùng những chiêu thức hoa mỹ, y chỉ dùng tốc độ và sức mạnh thuần túy để nghiền nát bất cứ thứ gì ngăn cản.
Tạ Diễn đứng trên cao nhìn xuống, lòng hắn thắt lại. Hắn thấy Vân Niệm đang đắm chìm trong cảm giác giết chóc. Đôi mắt y đã hoàn toàn chuyển sang màu đỏ rực, và sát khí tỏa ra từ người y nồng nặc đến mức ngay cả hắn cũng thấy khó thở. Hắn biết, nếu cứ tiếp tục thế này, nội đan sẽ nuốt chửng lý trí của y, và Vân Niệm sẽ thực sự hóa thành một con quỷ không thể quay đầu.
“Dừng lại! Vân Niệm!” Tạ Diễn lao xuống, thanh Trần Hiêu vung ra một dải ánh sáng bạc, ngăn cản một nhóm tu sĩ đang định dùng cấm thuật đánh lén sau lưng y.
Vân Niệm xoay người lại, lưỡi kiếm của y chỉ cách cổ Tạ Diễn vài tấc. Ánh mắt y đầy vẻ cuồng loạn, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Tạ Diễn, y khựng lại một chút.
“Tránh ra!” Vân Niệm gầm lên. “Bọn chúng nợ ta! Kiếp trước bọn chúng ép người phải giết ta, kiếp này bọn chúng lại muốn dồn ta vào đường chết. Ta phải khiến chúng biết cái giá của sự tham lam!”
“Nếu ngươi giết sạch bọn chúng, ngươi sẽ trở thành kẻ mà bọn chúng mong muốn!” Tạ Diễn hét lớn, hắn bất chấp nguy hiểm bước tới, nắm lấy cổ tay đang run rẩy của Vân Niệm. “Vân Niệm, nhìn ta! Ta là Tạ Diễn! Người không cần phải nhuốm máu vì những kẻ này!”
Trong giây phút ấy, một mũi tên bằng băng thạch từ phía phái Thiên Đạo bay tới, nhắm thẳng vào tim Tạ Diễn. Tạ Diễn vì đang chú tâm vào Vân Niệm nên không kịp phòng bị.
“Phập!”
Mũi tên xuyên qua vai Tạ Diễn, máu tươi bắn lên mặt Vân Niệm.
Thế giới trong mắt Vân Niệm như đứng khựng lại. Y nhìn giọt máu đỏ tươi trên má mình, rồi nhìn vết thương trên vai Tạ Diễn. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy y, nhưng đó là sự im lặng trước khi một cơn bão kinh hoàng nhất ập đến.
“Tạ... Diễn...”
Giọng y run rẩy, rồi đột ngột hóa thành một tiếng gào thét thấu tận tâm can. Một luồng linh lực màu đen hồng bùng phát từ người Vân Niệm, thổi bay tất cả mọi người xung quanh trong vòng bán kính trăm dặm.
“CÁC NGƯƠI DÁM CHẠM VÀO HẮN!”
Vân Niệm hóa thành một cái bóng mờ ảo, y lao về phía lão đạo sĩ phái Thiên Đạo. Lão đạo sĩ hoảng sợ, vội vàng đem Thiên Đạo Lệnh ra chắn trước ngực. Nhưng trước sức mạnh điên cuồng của một Ma tôn đang nổi giận, bảo vật trấn phái kia cũng chỉ mỏng manh như một tờ giấy.
Thanh Hành Vân đâm xuyên qua Thiên Đạo Lệnh, rồi đâm thẳng vào lồng ngực lão đạo sĩ. Vân Niệm không rút kiếm ra ngay, y nhìn sâu vào mắt lão, đôi mắt y không còn một chút tình người.
“Các người nói mình là chính đạo? Các người nói mình bảo vệ thế gian?” Vân Niệm nghiến răng, tay xoáy mạnh chuôi kiếm. “Vậy ai bảo vệ hắn? Ai trả lại nghìn năm cô độc cho hắn?”
Lão đạo sĩ phun ra một ngụm máu, đôi mắt trợn ngược, tắt thở ngay tại chỗ.
Vân Niệm rút kiếm ra, đứng giữa đống xác chết, y phục hồng y giờ đây đã bị nhuốm thành màu tím đen vì máu người. Y nhìn quanh, những tu sĩ còn lại đều sợ hãi lùi bước, có kẻ thậm chí còn vứt kiếm mà chạy. Họ nhận ra rằng, đây không phải là một mầm mống ma tộc để họ có thể dễ dàng thanh trừng kiếm công đức, mà là một vị thần chết thực sự.
Tạ Diễn cố chịu đau, hắn bước tới từ phía sau, ôm lấy cơ thể đang run lên bần bật của Vân Niệm.
“Vân Niệm... đủ rồi. Kết thúc rồi.”
Vân Niệm quay đầu lại, nhìn Tạ Diễn. Sát khí trong mắt y dần tan biến, thay vào đó là một sự trống rỗng đến cực hạn. Y nhìn đôi bàn tay đẫm máu của mình, rồi nhìn xuống chiến trường đầy xác thịt.
“Tạ Diễn... ta lại giết người rồi. Ta lại trở thành con quái vật đó rồi đúng không?”
Y nghẹn ngào, đôi vai sụp xuống. Bao nhiêu sự ngạo nghễ, bao nhiêu sức mạnh ma tôn trong phút chốc tan biến, chỉ còn lại một thiếu niên mỏng manh đang đứng giữa bão tố của cuộc đời.
Tạ Diễn siết chặt vòng tay, hắn vùi mặt vào hõm vai y, bỏ qua cơn đau từ vết thương: “Không... Ngươi không phải quái vật. Ngươi là Vân Niệm của ta. Những kẻ này... bọn chúng tự chuốc lấy.”
Trận chiến kết thúc trong sự thảm bại của các tông môn. Những kẻ còn sống sót bỏ chạy tán loạn, mang theo nỗi sợ hãi về Ma tôn Vân Niệm gieo rắc khắp đại lục. Nhưng trên đỉnh Vân Đỉnh lúc này, không có niềm vui của kẻ chiến thắng.
Trời bắt đầu mưa. Những giọt nước mưa lạnh lẽo gột rửa đi vết máu trên nền đá ngọc thạch, nhưng không thể xóa đi những vết thương trong linh hồn họ.
Vân Niệm tựa đầu vào ngực Tạ Diễn, y cảm thấy kiệt sức hoàn toàn. Việc tiếp nhận nội đan quá đột ngột và vận dụng sức mạnh quá mức đã khiến cơ thể y bắt đầu xuất hiện những vết nứt. Ánh sáng hồng nhạt từ người y đang mờ dần.
“Tạ Diễn... ta mệt quá. Ta muốn ngủ.”
Tạ Diễn hoảng hốt khi thấy hơi thở của y yếu đi. Hắn bế xốc y lên, chạy về phía điện Vân Thâm.
“Đừng ngủ! Vân Niệm, ta cấm ngươi ngủ! Chúng ta còn phải dưới gốc liễu uống trà, ngươi còn chưa nghe ta kể hết chuyện về nghìn năm qua mà!”
Vân Niệm không đáp, y nhắm mắt lại, một nụ cười mệt mỏi hiện trên môi. Y đã bảo vệ được hắn. Ít nhất lần này, người bị thương không phải là y bởi mũi kiếm của Tạ Diễn, mà là kẻ thù dưới chân họ.
Về đến điện Vân Thâm, Tạ Diễn đặt y xuống giường ngọc. Hắn điên cuồng truyền linh lực vào cơ thể y, nhưng linh lực của hắn vừa đi vào đã bị ma khí bên trong nội đan đẩy ra ngoài. Nội đan của Ma tôn quá mạnh, nó đang tự hủy hoại thân xác yếu ớt mà y vừa mới tái sinh.
“Tại sao không được? Tại sao!” Tạ Diễn gào lên, tay hắn run rẩy đến mức không cầm nổi đan dược.
Linh Nhi (lúc này đã trở lại bình thường sau khi thoát khỏi sự khống chế của mảnh ý niệm Ma thần) chạy vào, nàng hốt hoảng nhìn cảnh tượng trước mắt: “Thần quân! Người phải dùng Tâm Ấn của Vân Đỉnh! Chỉ có Tâm Ấn mới có thể trấn áp được sự phản phệ của nội đan!”
Tâm Ấn của Vân Đỉnh là cốt lõi tu vi của vị Thần quân chủ quản thành trì. Nếu giao ra Tâm Ấn, Tạ Diễn sẽ mất đi thần vị, trở thành một người phàm bình thường, thậm chí là thọ mệnh sẽ bị rút ngắn nghiêm trọng.
Tạ Diễn không một chút do dự. Hắn ngồi xuống, kết ấn trước ngực. Một khối cầu ánh sáng màu trắng bạc tinh khiết từ từ thoát ra từ lồng ngực hắn. Đây chính là tất cả những gì hắn tích lũy được trong nghìn năm qua, là danh dự, là sức mạnh, là mạng sống của hắn.
“Thần quân! Người sẽ chết mất!” Linh Nhi quỳ xuống ngăn cản.
“Nếu không có y, ta sống để làm gì?”
Tạ Diễn bình thản nói, hắn đưa Tâm Ấn vào lồng ngực Vân Niệm. Ngay lập tức, hai nguồn năng lượng một trắng bạc, một đỏ hồng bắt đầu hòa quyện vào nhau. Sự hung bạo của ma khí dần bị sự dịu dàng của Tâm Ấn xoa dịu. Những vết nứt trên da thịt Vân Niệm bắt đầu lành lại, hơi thở của y dần trở nên ổn định.
Khi Tâm Ấn hoàn toàn nhập vào người Vân Niệm, Tạ Diễn gục ngã xuống cạnh giường. Mái tóc đen của hắn trong phút chốc bạc trắng quá nửa, gương mặt hắn xuất hiện những nếp nhăn của sự lão hóa. Hắn không còn là vị Thần quân trẻ tuổi uy nghiêm nữa, mà trông giống như một người phàm đã đi qua nửa đời sương gió.
Hắn nắm lấy bàn tay của Vân Niệm, nhẹ nhàng hôn lên đó.
“Vân Niệm... giờ thì chúng ta bằng nhau rồi. Không ai nợ ai nữa.”
Sáng hôm sau, khi Vân Niệm tỉnh lại, y cảm thấy cơ thể mình tràn đầy sức mạnh, nhưng là một loại sức mạnh rất đỗi bình yên, không còn sự cuồng loạn của ma tính. Y ngồi dậy, nhìn thấy Tạ Diễn đang gục đầu bên cạnh giường.
Y định gọi hắn, nhưng khi nhìn thấy mái tóc bạc trắng của Tạ Diễn, lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.
Vân Niệm run rẩy đưa tay vuốt ve mái tóc bạc ấy. Y hiểu hết rồi. Y hiểu cái giá mà Tạ Diễn đã trả để cứu y. Một vị thần từ bỏ thần vị, một vị vua từ bỏ ngai vàng, chỉ để cho một "yêu ma" được sống một cuộc đời bình an.
“Tạ Diễn... người tại sao lại ngốc đến thế?” Nước mắt Vân Niệm rơi xuống, thấm vào tóc của Tạ Diễn.
Tạ Diễn khẽ cựa mình, hắn tỉnh lại. Khi thấy Vân Niệm đã khỏe mạnh, đôi mắt hắn sáng lên một niềm vui giản đơn nhất. Hắn không quan tâm đến mái tóc bạc của mình, cũng không quan tâm đến cơ thể đang yếu ớt, hắn chỉ mỉm cười:
“Ngươi tỉnh rồi? Có thấy đói không? Ta bảo Linh Nhi làm món bánh quế ngươi thích nhất nhé?”
Vân Niệm không nhịn được nữa, y ôm chầm lấy hắn, khóc nức nở: “Ta không cần bánh quế! Ta chỉ cần người thôi! Tại sao người lại giao ra Tâm Ấn? Người sẽ chết mất!”
Tạ Diễn vỗ nhẹ vào lưng y, giọng nói dịu dàng như gió mùa thu: “Ta không chết đâu. Chỉ là không còn làm Thần quân được nữa thôi. Từ nay về sau, ta chỉ là Tạ Diễn của riêng ngươi. Ngươi có chê ta già, chê ta yếu không?”
Vân Niệm lắc đầu lia lịa, y vùi mặt vào ngực hắn: “Không chê! Dù người có thành tro bụi, ta cũng sẽ nhặt nhạnh từng chút một như người đã từng làm với ta.”
Dưới chân núi, thế gian vẫn đang xôn xao về trận chiến đẫm máu. Nhưng trên điện Vân Thâm, có hai con người đã quyết định từ bỏ cả thế gian để tìm thấy nhau. Mây trắng vẫn trôi lững lờ ngoài cửa sổ, cây liễu cổ thụ dường như xanh tươi hơn bao giờ hết dưới sự nuôi dưỡng của hai nguồn linh lực hòa quyện.
Huyết nhuộm Vân Đỉnh đã là chuyện của hôm qua. Hôm nay, ở nơi sâu thẳm nhất của biển mây, chỉ có một người đàn ông tóc bạc và một thiếu niên hồng y đang cùng nhau bắt đầu một chương mới của cuộc đời—một chương không có hận thù, chỉ có hơi ấm của sự bao dung và tình yêu vĩnh cửu.
Nhưng bình yên liệu có kéo dài khi mảnh ý niệm Ma thần vẫn còn lảng vảng trong bóng tối? Và phái Thiên Đạo liệu có để yên cho một vị Thần quân đã mất đi sức mạnh?
Vân Niệm nắm chặt tay Tạ Diễn, ánh mắt y trở nên kiên định: Tạ Diễn, từ nay về sau, hãy để ta là người bảo vệ người.