MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVân Thâm Bất Tri QuyChương 10: TRẦN THẾ BẠC ĐẦU, THỦY CHUNG MỘT KIẾP

Vân Thâm Bất Tri Quy

Chương 10: TRẦN THẾ BẠC ĐẦU, THỦY CHUNG MỘT KIẾP

2,817 từ · ~15 phút đọc

Vân Đỉnh Chi Thành sau trận đại chiến rực lửa trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Những bức tường đá ngọc thạch vốn luôn tỏa ra ánh sáng rực rỡ nay dường như cũng mờ nhạt đi, phản chiếu thực tại rằng vị chủ nhân của nó không còn là vị Thần quân vạn năng như trước. Tuyết vẫn rơi, nhưng cái lạnh này không còn là sự uy nghiêm của thần giới, mà mang theo hơi thở trầm mặc của một cõi người đang dần tàn úa.

Vân Niệm ngồi bên giường, tay bưng một bát cháo hạt sen còn nghi ngút khói. Y nhìn Tạ Diễn đang dựa lưng vào gối, đôi mắt hắn vẫn dịu dàng nhưng nét mệt mỏi đã hằn sâu vào từng nếp nhăn nơi khóe mắt. Mái tóc bạc trắng của hắn xõa trên vai áo lụa mỏng, trông hắn giờ đây thanh thoát như một vị tiên ẩn dật, nhưng cũng mong manh như một nhành lau trước gió.

"Người ăn một chút đi. Linh Nhi nói hạt sen này được hái từ hồ dưới chân núi, thanh nhiệt rất tốt." Vân Niệm múc một thìa cháo, thổi nhẹ rồi đưa đến bên môi Tạ Diễn.

Tạ Diễn mỉm cười, hắn đón lấy thìa cháo, vị ngọt thanh lan tỏa nhưng tâm trí hắn lại chỉ đặt vào người thiếu niên trước mặt. Hắn đưa bàn tay gầy gò, hơi run rẩy, khẽ vén một lọn tóc hồng của Vân Niệm ra sau tai.

"Ngươi đừng quá lo lắng. Mất đi Tâm Ấn chỉ là mất đi thần vị, ta vẫn có thể sống như một người phàm thêm vài chục năm nữa. Được cùng ngươi bạc đầu, chẳng phải là tâm nguyện lớn nhất của ta sao?"

Vân Niệm cúi đầu, cố ngăn một giọt nước mắt rơi vào bát cháo. Y nghẹn ngào: "Vài chục năm... đối với người tu tiên chỉ là một cái chớp mắt. Tạ Diễn, người đã dùng nghìn năm để chờ ta, vậy mà ta chỉ có thể ở bên người vài chục năm thôi sao? Như vậy không công bằng."

Tạ Diễn nắm lấy tay y, siết nhẹ: "Công bằng hay không, là do lòng người định đoạt. Nghìn năm cô độc kia, ta đã quên hết rồi. Chỉ cần một ngày được ngồi dưới gốc liễu ngắm ngươi múa kiếm, với ta, một ngày đó cũng bằng vạn kiếp thiên thu."

Những ngày tiếp theo, Vân Niệm gần như không rời Tạ Diễn nửa bước. Y thay đổi hoàn toàn tính cách bướng bỉnh, ngạo nghễ của một Ma tôn thức tỉnh, thay vào đó là sự ân cần, tỉ mỉ của một người bạn đời. Y tự tay sắc thuốc, tự tay chải mái tóc bạc trắng của Tạ Diễn mỗi sáng, và dìu hắn đi dạo quanh hậu viện khi nắng lên.

Thế nhưng, thế gian bên ngoài không bình yên như vậy.

Dù phái Thiên Đạo đã thảm bại, nhưng cái danh "Thần quân sa đọa" và "Ma tôn tái thế" đã lan truyền khắp lục địa. Những lời đồn thổi ác ý về việc Tạ Diễn dùng tà thuật để hồi sinh người tình, về việc Vân Niệm sẽ một lần nữa tiêu diệt nhân gian khiến lòng người hoang mang. Một số tông môn nhỏ lẻ bắt đầu tập hợp lại, âm mưu nhân lúc Tạ Diễn suy yếu để đánh chiếm Vân Đỉnh nhằm đoạt lấy những bảo vật và linh mạch còn sót lại.

Một buổi chiều, khi Vân Niệm đang phơi những nhành dược thảo dưới gốc liễu, Thanh Thần bước vào với vẻ mặt nghiêm trọng. Hắn nhìn thấy Tạ Diễn đang ngồi trên xích đu, đắp một chiếc chăn mỏng, đôi mắt lim dim hưởng thụ ánh nắng, liền định lên tiếng báo cáo.

Vân Niệm đặt ngón tay lên môi, ra hiệu giữ im lặng, rồi dẫn Thanh Thần ra xa một chút.

"Có chuyện gì?" Vân Niệm hỏi, ánh mắt y lóe lên sự sắc sảo vốn có của một vị thủ lĩnh.

"Vân công tử... các tông môn liên minh đang tiến về phía cầu Thiên Tiên. Lần này chúng mang theo 'Trấn Hồn Chuông', nghe nói là pháp bảo có thể khắc chế nội đan của Ma tộc. Kết giới của Vân Đỉnh hiện nay chỉ còn dựa vào chút linh lực tàn dư của các đệ tử, sợ rằng không trụ nổi quá hôm nay."

Vân Niệm siết chặt nắm tay. Y liếc nhìn bóng dáng cô độc của Tạ Diễn dưới gốc liễu. Hắn đã vì y mà bỏ tất cả, y không thể để bất cứ ai làm hại đến sự bình yên cuối cùng của hắn.

"Ngươi canh chừng Thần quân. Đừng để người biết." Vân Niệm trầm giọng, thanh Hành Vân từ hư không hiện ra trên tay y, rực cháy một sắc đỏ trầm mặc.

"Nhưng người..."

"Ta không còn là thiếu niên của phái Thanh Sơn nữa." Vân Niệm cắt lời, khí thế Ma tôn đột ngột bùng phát, khiến không khí xung quanh lạnh lẽo hẳn đi. "Ai dám bước qua cầu Thiên Tiên, ta sẽ khiến kẻ đó không có đường trở về."

Tại cầu Thiên Tiên, con đường duy nhất dẫn lên Vân Đỉnh, mây mù bị xé toạc bởi hàng nghìn luồng ánh sáng từ các pháp bảo. Hàng trăm tu sĩ đứng kín đầu cầu, dẫn đầu là một vị tông chủ trẻ tuổi của phái Linh Kiếm, kẻ luôn muốn thay thế vị trí của Tạ Diễn.

"Lên! Tạ Diễn đã là phế nhân, Vân Niệm chỉ là cái xác không hồn. Hôm nay chúng ta sẽ san bằng Vân Đỉnh!"

Tiếng hò hét vừa dứt, một dải lụa hồng rực như lửa từ trên đỉnh núi lao xuống, quấn chặt lấy chiếc Trấn Hồn Chuông đang lơ lửng trên không, giật mạnh nó xuống vực thẳm sâu không thấy đáy.

Vân Niệm từ trên mây hạ xuống, đứng chắn giữa đầu cầu. Hồng y bay phấp phới, đôi mắt đào hoa đỏ rực như chứa cả một biển máu, nhưng gương mặt y lại bình thản đến đáng sợ.

"Ai nói Tạ Diễn là phế nhân?" Giọng nói của y không lớn, nhưng truyền đi vạn dặm, khiến tâm trí của những kẻ có tu vi thấp lập tức bị chấn động. "Dù hắn không còn là thần, thì mảnh đất này vẫn là nhà của hắn. Kẻ nào xâm phạm, chết!"

Trận chiến nổ ra trong chớp mắt. Lần này, Vân Niệm không còn điên cuồng giết chóc như lần trước. Y chiến đấu một cách bình tĩnh, chuẩn xác và đầy uy lực. Mỗi đường kiếm của y không chỉ là linh lực, mà còn mang theo sự quyết tâm bảo vệ người thương. Y giống như một bức tường lửa, chặn đứng mọi đợt tấn công của kẻ thù.

Nhưng y không biết rằng, ở hậu viện điện Vân Thâm, Tạ Diễn đã tỉnh dậy từ lâu.

Tạ Diễn nhìn thấy mây đỏ cuộn xoáy phía cầu Thiên Tiên, hắn biết chuyện gì đang xảy ra. Hắn thở dài, ánh mắt đầy xót xa. Hắn đã hy vọng mình có thể gánh vác tất cả để Vân Niệm được sống trong thanh thản, nhưng cuối cùng, chính sự hy sinh của hắn lại đẩy Vân Niệm vào cảnh phải vung kiếm vì hắn.

Hắn run rẩy đứng dậy, nhặt lấy thanh Trần Hiêu đang nằm im lìm trên giá. Thanh kiếm cảm nhận được chủ nhân, khẽ run lên bần bật.

"Trần Hiêu, dù ta không còn linh lực, ngươi có sẵn lòng cùng ta đi một chuyến cuối cùng không?"

Thanh kiếm phát ra tiếng ngân vang hào hùng. Tạ Diễn dùng một chút sức tàn cuối cùng, cắn đầu ngón tay, vẽ một đạo huyết phù lên lưỡi kiếm. Đây là cấm thuật của thần giới: Đốt cháy thọ mệnh để đổi lấy linh lực nhất thời.

Vân Niệm bắt đầu cảm thấy đuối sức. Dù nội đan mạnh mẽ, nhưng thân xác mới của y vẫn có giới hạn. Những tu sĩ kia dùng chiến thuật biển người, liên tục tiêu hao sức lực của y. Một vết thương xuất hiện trên cánh tay y, máu nhuộm hồng vạt áo.

Đúng lúc một đạo lôi điện khổng lồ nhắm vào lưng Vân Niệm, một dải ánh sáng bạc xé toạc bầu trời, đánh tan đạo lôi điện đó.

Tạ Diễn bước đi giữa không trung, mái tóc bạc trắng tung bay theo gió, thanh Trần Hiêu tỏa sáng rực rỡ như một vầng mặt trời nhỏ. Hắn không còn vẻ mệt mỏi của một bệnh nhân, mà một lần nữa hiện ra với khí chất của vị Thần quân thống lĩnh vạn giới năm nào.

"Tạ Diễn! Người điên rồi!" Vân Niệm thét lên, y nhận ra sắc mặt của hắn đang đỏ hồng một cách bất thường—đó là dấu hiệu của việc thiêu đốt sinh mạng.

Tạ Diễn không trả lời, hắn đứng cạnh y, thanh kiếm bạc chỉ thẳng về phía quân thù.

"Kẻ nào muốn lấy mạng Vân Niệm, hãy hỏi thanh kiếm của ta trước."

Sự xuất hiện của Tạ Diễn khiến liên minh các tông môn hoảng sợ. Dù họ biết hắn đã mất Tâm Ấn, nhưng uy danh nghìn năm của hắn là một thứ áp lực vô hình không thể lay chuyển. Khi nhìn thấy hắn sẵn sàng liều mạng, sự tham lam trong lòng bọn chúng bắt đầu bị nỗi sợ hãi lấn át.

"Rút! Mau rút! Hắn đang dùng cấm thuật, chúng ta không cần liều mạng với kẻ sắp chết!"

Đám đông tháo chạy tan tác như bầy ong vỡ tổ. Cầu Thiên Tiên trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, chỉ còn lại gió rít và mùi máu tươi phảng phất.

Vân Niệm lao tới, đỡ lấy Tạ Diễn khi ánh sáng trên thanh Trần Hiêu tắt ngấm. Cơ thể hắn lạnh ngắt, hơi thở yếu ớt như một ngọn đèn trước gió.

"Tại sao? Ta đã bảo người ở lại mà! Tại sao lại dùng đến cấm thuật này?" Vân Niệm ôm chặt lấy hắn, nước mắt tuôn rơi lã chã, y điên cuồng truyền linh lực hồng nhạt vào người hắn nhưng vô dụng. Linh lực của y là sinh mệnh, nhưng thọ mệnh của Tạ Diễn đã cạn kiệt, không gì có thể lấp đầy được.

Tạ Diễn mở mắt, nhìn Vân Niệm bằng ánh mắt thỏa mãn nhất. Hắn dùng bàn tay không còn chút sức lực nào, vuốt ve khuôn mặt y.

"Vân Niệm... đừng khóc. Ta không muốn... nhìn thấy ngươi khóc vì ta thêm một lần nào nữa." Giọng hắn nhỏ đến mức y phải áp tai sát môi mới nghe thấy. "Nghìn năm trước... ta đâm ngươi một kiếm, khiến ngươi đau đớn. Kiếp này... ta dùng thọ mệnh của mình... để che chở cho ngươi một lần cuối. Như vậy... ta mới có thể yên lòng... đi gặp ngươi của ngày xưa..."

"Không! Ta không cho phép người đi! Ta vừa mới tìm lại được người, ta vừa mới hiểu ra tất cả..." Vân Niệm gào khóc, âm thanh xé nát cả bầu trời Vân Đỉnh.

Tạ Diễn khẽ cười, một nụ cười thanh thản lạ lùng. Hắn nhìn lên đỉnh núi, nơi cây liễu cổ thụ vẫn đang đứng đó.

"Đưa ta về... gốc liễu. Ta muốn... nhìn thấy hoa sen đỏ... lần cuối cùng."

Vân Niệm bế xốc Tạ Diễn lên, y chạy như điên dại về phía hậu viện. Y không quan tâm đến vết thương trên người mình, không quan tâm đến thế gian đang sụp đổ. Trong mắt y lúc này, chỉ có người đàn ông tóc bạc đang dần tan biến trong vòng tay mình.

Dưới gốc cây liễu, Tạ Diễn được đặt nằm xuống thảm cỏ xanh. Hoa sen đỏ giữa hồ đột ngột nở rộ, rực rỡ hơn bao giờ hết dưới ánh hoàng hôn màu máu. Những cánh hoa liễu trắng rơi rụng, phủ lên người hai người như một lớp khăn tang trắng tinh khôi.

"Vân Niệm..." Tạ Diễn thều thào. "Hứa với ta... sống thật tốt. Đừng hận... đừng giết chóc nữa. Hãy tìm một nơi... không có thần, không có ma... sống cuộc đời của riêng ngươi..."

"Ta hứa... ta hứa mà. Tạ Diễn, người đừng nhắm mắt..."

Nhưng bàn tay của Tạ Diễn đã buông thõng xuống. Đôi mắt hắn vẫn nhìn về phía hồ sen đỏ, ánh sáng cuối cùng tắt hẳn. Một vị Thần quân vì một lời hứa mà chờ đợi nghìn năm, cuối cùng cũng đã trút bỏ mọi gánh nặng để chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng.

Vân Niệm không gào khóc nữa. Y ngồi lặng đi, ôm lấy thi thể lạnh dần của Tạ Diễn. Tuyết bắt đầu rơi, che phủ đi mái tóc bạc của hắn, che phủ đi bộ hồng y của y. Hai bóng người như hòa làm một giữa khung cảnh u tịch của Vân Đỉnh.

Bỗng nhiên, nội đan trong người Vân Niệm phát ra một tiếng "rắc" nhẹ. Mảnh ý niệm Ma thần trong bóng tối định thừa cơ hội này để chiếm lấy tâm trí y, khi linh hồn y đang ở thời điểm yếu ớt nhất vì đau thương.

“Giết sạch chúng... giết sạch lũ tu sĩ đã ép hắn đến chết... hãy để cả thế gian này chôn cùng hắn!” Giọng nói quỷ dị vang lên trong đầu Vân Niệm.

Vân Niệm từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt đào hoa của y không còn đỏ rực sự điên cuồng, mà trở nên trong vắt như nước hồ mùa thu. Y nhìn thanh kiếm Hành Vân đang rung lên vì sát ý, rồi nhìn khuôn mặt thanh thản của Tạ Diễn.

"Hắn muốn ta sống bình yên." Vân Niệm khẽ nói, giọng nói lạnh lùng nhưng kiên định. "Ngươi nghĩ ta sẽ để ngươi biến ta thành con quái vật mà hắn ghét nhất sao?"

Vân Niệm đột ngột đưa tay bóp chặt vào lồng ngực mình. Một luồng ánh sáng hồng rực lửa bùng phát. Y đang dùng chính tu vi Ma tôn của mình để thiêu cháy mảnh ý niệm Ma thần. Cơn đau như xé rách linh hồn, nhưng Vân Niệm không hề rên rỉ. Y muốn gột rửa hoàn toàn bản thân, để xứng đáng với sự hy sinh của Tạ Diễn.

Mảnh ý niệm Ma thần gào thét thảm thiết rồi tan biến thành tro bụi.

Vân Niệm buông tay ra, máu từ miệng y trào ra, nhưng nụ cười trên môi y lại vô cùng nhẹ nhõm. Y nhìn thi thể Tạ Diễn, rồi nhìn về phía chân trời xa xăm.

"Người đi trước một bước, đợi ta dưới chân cầu Nại Hà. Lần này, ta sẽ không để người phải chờ lâu đâu."

Vân Niệm nằm xuống cạnh Tạ Diễn, tay nắm chặt lấy tay hắn. Y nhắm mắt lại, vận dụng toàn bộ linh lực còn lại để tự phong ấn chính mình cùng với Tạ Diễn và toàn bộ Vân Đỉnh Chi Thành vào một giấc ngủ nghìn năm.

Kết giới của Vân Đỉnh đột ngột biến đổi, từ màu trắng bạc sang một màu trắng hồng mờ ảo, cứng rắn như kim cương. Toàn bộ thành trì biến mất khỏi tầm mắt của thế gian, ẩn mình sâu trong biển mây vĩnh cửu.

Nghìn năm sau.

Dưới chân núi Vân Đỉnh, giờ đây đã là một ngôi làng trù phú. Người dân truyền tai nhau về truyền thuyết một vị Thần quân và một vị Ma vương đã cùng nhau biến mất để bảo vệ sự bình yên cho nhân gian.

Dưới gốc cây liễu cổ thụ vẫn xanh tốt, có hai bức tượng đá ngồi tựa vào nhau. Một người tóc bạc, một người hồng y. Dân làng nói rằng, vào những đêm trăng tròn, người ta vẫn nghe thấy tiếng múa kiếm và tiếng cười nói vui vẻ phát ra từ đỉnh núi mù sương.

Họ không chết. Họ chỉ đang ở một nơi không có thần, không có ma, không có những quy tắc nghiệt ngã của thiên đạo. Ở nơi đó, Tạ Diễn vẫn là vị sư phụ dịu dàng, và Vân Niệm vẫn là thiếu niên hồng y hay hờn dỗi.

Trần thế bạc đầu, thủy chung một kiếp. Câu chuyện của họ đã kết thúc, nhưng tình yêu của họ đã hóa thành mây, thành gió, mãi mãi thủ hộ cho vùng đất này.

Mây trắng đã thực sự tìm thấy lối về, không phải ở một điện Vân Thâm lạnh lẽo, mà ở trong trái tim bình yên của mỗi người. Chiến tranh, thù hận, quyền lực... tất cả cuối cùng cũng chỉ là cát bụi trước một cái nắm tay chân thành.

Vân Niệm trong giấc mộng nghìn năm, khẽ mỉm cười. Y cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Tạ Diễn, và y biết rằng, từ nay về sau, họ sẽ không bao giờ phải xa nhau nữa.

Cánh hoa liễu rơi xuống, khép lại một chương đời đẫm lệ nhưng cũng đầy huy hoàng.