MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVân Thâm Bất Tri QuyChương 11: GIẤC MỘNG DÀI TRÊN ĐỈNH TUYẾT VĨNH CỬU

Vân Thâm Bất Tri Quy

Chương 11: GIẤC MỘNG DÀI TRÊN ĐỈNH TUYẾT VĨNH CỬU

2,690 từ · ~14 phút đọc

Vân Đỉnh Chi Thành không còn là một kinh đô rực rỡ của thần giới, nó đã trở thành một hòn đảo cô độc giữa đại dương mây, bị bao phủ bởi một lớp kén linh lực trắng hồng mờ ảo. Bên trong lớp kén ấy, thời gian dường như ngưng đọng. Những cánh hoa đào rơi giữa không trung bị giữ lại ở tư thế lơ lửng, những giọt sương trên lá liễu không bao giờ tan, và hơi lạnh từ băng thạch không bao giờ biến mất.

Nghìn năm trôi qua bên ngoài kết giới, nhân gian đã thay đổi biết bao nhiêu đời. Những môn phái từng hùng mạnh như Thiên Đạo hay Linh Kiếm giờ chỉ còn là những cái tên mờ nhạt trong những cuốn cổ thư rách nát. Những cuộc chiến giành giật quyền lực, những ân oán tình thù của những kẻ phàm trần đã bị bụi bặm thời gian chôn vùi. Nhưng trên đỉnh núi cao nhất, dưới gốc liễu nghìn năm, có hai bóng người vẫn ngồi đó, như những pho tượng vĩnh hằng thách thức sự tàn nhẫn của thời gian.

Vân Niệm không thực sự ngủ. Trong trạng thái tự phong ấn, linh hồn y rơi vào một khoảng không vô tận, nơi y lặp đi lặp lại những ký ức đẹp đẽ nhất về Tạ Diễn. Y thấy mình lại là đứa trẻ được hắn dắt tay đi qua rừng đào, thấy mình được hắn ôm vào lòng giữa đêm tuyết lạnh, thấy hắn mỉm cười và nói rằng: "Vân Niệm, chỉ cần ta còn sống, thế gian này sẽ không ai dám làm đau ngươi."

Nhưng rồi, một sự rung động nhỏ từ bên ngoài kết giới bắt đầu làm nhiễu loạn giấc mộng của y.

Dưới chân núi Vân Đỉnh, một nhóm thiếu niên mặc đạo bào màu xanh nhạt của một môn phái mới nổi mang tên "Thanh Phong Tông" đang vất vả leo lên những vách đá dựng đứng. Dẫn đầu là một thiếu nữ có đôi mắt sáng bướng bỉnh tên là Tô Dao.

"Sư huynh, huynh thực sự tin rằng trên đỉnh núi này có tiên nhân sao?" Một thiếu niên đi phía sau hổn hển hỏi. "Phụ lão trong làng nói nơi này bị nguyền rủa, ai bước chân vào màn sương mù kia đều không thấy trở về."

Tô Dao gạt đi mồ hôi trên trán, ánh mắt kiên định nhìn lên phía đỉnh núi đang bị mây mù che khuất: "Không phải tiên nhân, mà là một cơ duyên. Sư phụ nói linh mạch của thế gian đang cạn kiệt, chỉ có nơi được phong ấn nghìn năm này mới có thể chứa đựng bí mật để cứu vãn tu chân giới. Chúng ta đã đi đến đây rồi, không thể quay lại."

Họ không biết rằng, sự xuất hiện của họ, cùng với những món pháp bảo tầm thường trên tay, đã vô tình chạm vào những sợi dây linh lực mỏng manh của kết giới mà Vân Niệm đã giăng ra. Một vết nứt nhỏ, chỉ bằng sợi tóc, xuất hiện trên lớp màn sáng trắng hồng.

Ở phía bên kia, trong căn hầm ngầm của điện Vân Thâm, khối cầu ánh sáng chứa nội đan của Vân Niệm chợt lóe lên một tia sáng yếu ớt.

Vân Niệm mở mắt.

Cảm giác đầu tiên của y là sự tê dại đến tận xương tủy. Y cảm nhận được bàn tay của Tạ Diễn vẫn nằm trong tay mình, nhưng nó không còn hơi ấm, nó lạnh lẽo như một tảng đá mùa đông. Y nhìn sang bên cạnh. Tạ Diễn vẫn ngồi đó, tư thế thanh thản như đang ngủ, mái tóc bạc trắng phủ lên vai, gương mặt tuấn mỹ giờ đây nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt.

"Tạ Diễn..."

Giọng nói của Vân Niệm khản đặc, trầm đục như tiếng gỗ mục va vào nhau. Y định đứng dậy nhưng cơ thể y đã hóa thạch sau nghìn năm bất động. Linh lực trong người y bắt đầu luân chuyển, phá vỡ lớp băng mỏng bao phủ làn da. Những âm thanh răng rắc vang lên giữa không gian tĩnh mịch.

Y bò về phía Tạ Diễn, áp đôi môi lạnh ngắt lên bàn tay hắn.

"Nghìn năm rồi sao? Tạ Diễn, người đã ngủ quá lâu rồi."

Vân Niệm nhận ra rằng phong ấn của y đã bị lung lay. Y cảm nhận được hơi thở của những kẻ lạ mặt đang xâm nhập vào vùng ngoại vi của thành trì. Sự giận dữ bùng lên trong lòng y. Y đã dành nghìn năm để bảo vệ sự yên bình này cho Tạ Diễn, y không cho phép bất cứ ai quấy rầy giấc ngủ của hắn.

Y đứng dậy, bộ hồng y rách nát nghìn năm trước giờ đây dưới tác động của linh lực bỗng chốc trở nên rực rỡ như mới. Y cầm lấy thanh Hành Vân cắm dưới đất, lưỡi kiếm vẫn sắc lẹm và mang theo hơi thở của Ma tôn.

"Chờ ta một chút, ta sẽ đi đuổi lũ ruồi bọ đó đi, rồi ta lại về với người."

Vân Niệm phất tay áo, một luồng ma khí hồng nhạt nâng cơ thể y lên, bay thẳng về phía cổng thành.

Tại cổng thành đổ nát của Vân Đỉnh, đám thiếu niên phái Thanh Phong đang ngơ ngác nhìn những tàn tích uy nghiêm. Họ chưa kịp vui mừng vì đã vượt qua mây mù thì một luồng áp lực kinh hồn bạt vía từ trên cao giáng xuống.

"Cút đi!"

Tiếng quát như tiếng sấm nổ vang bên tai, khiến cả nhóm ngã nhào xuống đất. Họ ngước nhìn lên và thấy một bóng người hồng y đứng trên nóc cổng thành, mái tóc đen tung bay trong gió, đôi mắt đỏ rực nhìn họ như nhìn những sinh vật hạ đẳng.

"Ma... Ma đầu!" Một thiếu niên hét lên trong sợ hãi.

Tô Dao dù run rẩy nhưng vẫn cố đứng vững, nàng giơ thanh kiếm gỗ trong tay lên: "Vị tiền bối này, chúng ta không có ý mạo phạm. Chúng ta chỉ muốn tìm kiếm linh dược để cứu sư môn..."

Vân Niệm đáp xuống đất, từng bước chân của y khiến mặt đất rung chuyển. Y nhìn thanh kiếm gỗ của Tô Dao rồi cười nhạt, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt và u uất.

"Linh dược? Ở đây chỉ có cái chết và ký ức. Các ngươi nghĩ nơi này là vườn rau của các ngươi sao?"

Y vung tay, một luồng kiếm khí hồng rực quất mạnh vào đám thiếu niên. Tuy nhiên, thay vì giết chết họ, luồng kiếm khí ấy chỉ đánh bay họ ra khỏi cổng thành, đẩy họ lùi lại hàng trăm trượng xuống phía sườn núi. Vân Niệm không còn muốn giết chóc vô tội, lời hứa với Tạ Diễn năm xưa vẫn luôn là sợi dây xích kìm hãm con quái vật bên trong y.

"Đừng để ta thấy các ngươi lần thứ hai."

Vân Niệm quay người định trở vào điện, nhưng bước chân y bỗng khựng lại. Y cảm nhận được một luồng linh khí vô cùng quen thuộc phát ra từ chiếc túi đeo bên hông của Tô Dao.

"Đứng lại!"

Vân Niệm biến mất tại chỗ và hiện ra ngay trước mặt Tô Dao. Y bóp lấy cổ nàng, ánh mắt trở nên điên cuồng: "Cái này ở đâu ra?"

Y giật lấy một miếng ngọc bội vỡ nát từ túi của nàng. Đó là một mảnh của Tâm Ấn – thứ mà Tạ Diễn đã dùng để cứu y nghìn năm trước. Mảnh ngọc dù đã mờ đục nhưng vẫn mang theo hơi thở tinh khiết của Tạ Diễn.

Tô Dao khó khăn hít thở: "Đó... đó là bảo vật gia truyền của phái chúng ta... nghe nói tổ sư đã nhặt được nó dưới chân núi Vân Đỉnh từ rất lâu rồi..."

Vân Niệm nới lỏng bàn tay, y nhìn chằm chằm vào mảnh ngọc vỡ. Một tia hy vọng điên rồ trỗi dậy trong lòng y. Nếu Tâm Ấn còn tồn tại những mảnh vỡ ở nhân gian, liệu có cách nào để thu thập chúng lại, để sưởi ấm lại trái tim đã lạnh ngắt của Tạ Diễn?

"Thần quân của ta đã giao ra tất cả để ta được sống... Hóa ra những mảnh linh hồn của người vẫn còn vất vưởng ở ngoài kia sao?"

Vân Niệm lẩm bẩm, nước mắt y rơi xuống mảnh ngọc. Y nhìn về phía điện Vân Thâm, nơi Tạ Diễn đang ngồi đó, rồi nhìn xuống nhân gian bao la phía dưới.

Y nhận ra mình không thể tiếp tục trốn chạy trong giấc mộng nghìn năm này nữa. Nếu muốn Tạ Diễn tỉnh lại, y phải đi. Y phải bước vào cái nhân gian mà y vốn căm ghét, tìm kiếm lại từng mảnh vỡ của người đàn ông đã vì y mà từ bỏ thần vị.

Vân Niệm quay lại nhìn nhóm thiếu niên đang sợ hãi: "Phái Thanh Phong ở đâu? Dẫn ta đi."

"Tiền bối... người muốn làm gì?" Tô Dao lắp bắp.

"Ta đi lấy lại những thứ thuộc về chủ nhân của ta." Vân Niệm lạnh lùng nói.

Trước khi rời đi, Vân Niệm trở lại hậu viện. Y dùng toàn bộ linh lực còn lại để gia cố kết giới của điện Vân Thâm, biến nó thành một khối băng thạch không thể xâm phạm từ bên ngoài. Y quỳ xuống trước mặt Tạ Diễn, hôn lên trán hắn một lần cuối.

"Tạ Diễn, lần trước là người đi tìm ta. Lần này, hãy để ta đi tìm người. Đợi ta trở về, ta sẽ mang theo hơi ấm của nhân gian, mang theo tất cả những gì người đã đánh mất để trao lại cho người."

Y đứng dậy, thanh Hành Vân hóa thành một vệt sáng hồng lao vút đi.

Vân Niệm rời khỏi núi Vân Đỉnh trong sự ngỡ ngàng của trời đất. Mây mù tản ra nhường lối cho vị Ma tôn tái thế. Y không còn mặc bộ hồng y rực rỡ thu hút sự chú ý, mà dùng ảo thuật biến nó thành một bộ đạo bào màu xám giản dị, che giấu đi nốt ruồi lệ và đôi mắt đỏ thẫm. Y muốn bước vào nhân gian như một kẻ bình thường, để cảm nhận cái thế giới mà Tạ Diễn đã từng thề bảo vệ.

Xuống đến chân núi, cảnh vật thay đổi khiến Vân Niệm choáng váng. Những thành phố bằng gỗ và đá xưa kia giờ đây đã được thay thế bằng những kiến trúc lạ lẫm. Người phàm không còn cưỡi ngựa, họ sử dụng những công cụ mà y chưa từng thấy. Tu sĩ cũng ít đi, linh khí giữa trời đất mỏng manh đến mức y cảm thấy nghẹt thở.

Y đi theo nhóm của Tô Dao về tới phái Thanh Phong – một ngôi chùa nhỏ nằm trên một ngọn đồi thấp. Nơi này sơ sài đến tội nghiệp, nhưng không khí lại mang theo sự thanh thản mà y hiếm khi thấy ở các tiên môn xưa kia.

"Sư phụ! Chúng con về rồi!" Tô Dao hét lớn.

Một ông lão mặc áo vải sờn cũ bước ra, mắt lão mờ đục vì thời gian. Khi nhìn thấy bóng dáng Vân Niệm đứng phía sau, lão đột ngột đánh rơi chén trà trên tay, đôi môi run rẩy:

"Người... người là..."

Vân Niệm nhướng mày: "Ngươi biết ta?"

Ông lão quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa: "Trong thư viện của tổ sư có để lại một bức họa. Người chính là vị thần nhân đã phong ấn Vân Đỉnh nghìn năm trước. Tổ sư chúng con vốn là một đệ tử giáp bạc của điện Vân Thâm may mắn sống sót. Người dặn lại rằng, nếu một ngày thấy một thiếu niên hồng y xuống núi, đó chính là lúc nhân gian có cứu."

Vân Niệm cảm thấy lồng ngực mình nhói đau. Hóa ra ngay cả khi y đã bỏ mặc thế gian, vẫn có những người ghi nhớ y, ghi nhớ điện Vân Thâm của Tạ Diễn.

"Ta không xuống núi để cứu nhân gian." Vân Niệm lạnh lùng nói. "Ta muốn hỏi ngươi, mảnh ngọc bội này, tổ sư ngươi nhặt được ở đâu? Và trên thế gian này, còn bao nhiêu mảnh như thế nữa?"

Ông lão ngước nhìn y, ánh mắt chứa đầy sự u buồn: "Thưa tiền bối, khi Thần quân giao ra Tâm Ấn, nó đã tan vỡ thành mười hai mảnh, bay đi khắp mười hai phương hướng của đại lục. Những mảnh ngọc đó mang theo linh lực cực đại, kẻ phàm trần lấy được thì cường thân kiện thể, tu sĩ lấy được thì tu vi tăng vọt. Hiện tại, theo con được biết, có ba mảnh đang nằm trong tay của tam đại thế gia hiện nay. Họ gọi đó là 'Thần Thạch'."

Vân Niệm nắm chặt mảnh ngọc trong tay. Mười hai mảnh. Y phải tìm đủ mười hai mảnh để hàn gắn lại Tâm Ấn, để đưa hơi thở sự sống trở lại cho Tạ Diễn.

"Tam đại thế gia là những ai?"

"Họ là nhà họ Vương ở phía Bắc, nhà họ Lý ở phía Nam và nhà họ Triệu ở miền Đông. Họ canh giữ Thần Thạch rất nghiêm ngặt, coi đó là nền móng cho sự hưng thịnh của gia tộc mình."

Vân Niệm nhìn ra phía chân trời, ánh nắng chiều tà đổ bóng dài trên mặt đất. Y biết, hành trình này sẽ không dễ dàng. Y không còn sức mạnh áp đảo như nghìn năm trước vì phần lớn linh lực đã dùng để duy trì kết giới của Tạ Diễn. Nhưng y có sự quyết tuyệt của một kẻ không còn gì để mất.

"Tiền bối, người định đi một mình sao?" Tô Dao bước tới, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ xen lẫn lo lắng. "Nhân gian bây giờ đầy rẫy những cạm bẫy, người không hiểu những quy tắc của chúng con, sẽ rất khó khăn."

Vân Niệm liếc nhìn nàng, y thấy ở thiếu nữ này một chút bóng dáng ngây thơ của chính mình ngày xưa – trước khi bị hận thù vây hãm.

"Vậy ngươi muốn đi cùng ta?"

Tô Dao gật đầu mạnh mẽ: "Con muốn thấy người tìm lại được Thần quân. Con muốn biết tình yêu nghìn năm thực sự có thể vượt qua cái chết hay không."

Vân Niệm im lặng một hồi lâu, rồi y khẽ gật đầu. Có lẽ, Tạ Diễn nói đúng, nhân gian này vẫn có những điều đáng để trân trọng.

Đêm đó, Vân Niệm ngồi trên mái nhà của phái Thanh Phong, nhìn về phía núi Vân Đỉnh xa xăm. Y lấy từ trong ngực áo ra một nhành liễu khô mà y đã bẻ từ cây liễu cổ thụ trước khi đi. Y nhắm mắt lại, tưởng tượng như Tạ Diễn đang ngồi cạnh mình, lắng nghe tiếng gió thổi qua ngọn đồi.

"Tạ Diễn, người hãy đợi ta. Dù có phải lật tung cả thế gian này, dù có phải đối đầu với toàn bộ các thế gia, ta cũng sẽ mang người trở lại."

Mảnh ngọc trong tay y khẽ ấm lên, như một lời hồi đáp từ hư vô.

Giấc mộng dài trên đỉnh tuyết vĩnh cửu đã khép lại. Vân Niệm chính thức bước vào hành trình thu thập những mảnh vỡ của tình yêu và sự hy sinh. Y không còn là Ma tôn chỉ biết phá hủy, y là một kẻ đang đi tìm lại ánh sáng duy nhất của đời mình.

Và ở đâu đó trong nhân gian rộng lớn kia, những mảnh vỡ của Tâm Ấn đang bắt đầu rung động, như cảm nhận được sự hiện diện của vị chủ nhân cũ. Cuộc hành trình mới của Vân Niệm bắt đầu, giữa một thế giới không còn thần tiên, nhưng vẫn đầy rẫy những tham vọng và chân tình.

Cánh hoa liễu khô trong tay y bỗng chốc xanh lại, nảy ra một mầm non nhỏ bé giữa trời đêm. Hy vọng, sau nghìn năm đóng băng, cuối cùng cũng đã bắt đầu nảy mầm.