Gió phương Bắc mang theo hơi lạnh khô khốc của những bình nguyên hoang vắng, thổi thốc vào tấm áo xám của Vân Niệm. Y đứng trên một mỏm đá cao, phóng tầm mắt nhìn xuống thành trì của Vương gia—một trong tam đại thế gia hùng mạnh nhất nhân gian lúc bấy giờ. So với điện Vân Thâm thanh khiết, thành trì này toát lên một vẻ phô trương trần tục với những bức tường thành kiên cố và những lá đại kỳ thêu hình mãnh hổ bay phấp phới.
"Tiền bối, phía trước chính là Hổ Cứ Thành của nhà họ Vương." Tô Dao hổn hển chạy đến sau lưng y, gương mặt lấm lem bụi đất sau nhiều ngày đường. "Nghe nói Vương lão gia tử vừa thọ đại hạn trăm tuổi, đang tổ chức yến tiệc linh đình. Đây là lúc lính canh lỏng lẻo nhất, nhưng cũng là lúc các cao thủ từ khắp nơi đổ về chúc thọ."
Vân Niệm không đáp, đôi mắt y vẫn dán chặt vào tòa tháp cao nhất nằm giữa phủ. Y cảm nhận được một luồng linh khí quen thuộc, mỏng manh nhưng vô cùng tinh khiết đang phát ra từ đỉnh tháp đó. Là hơi thở của Tạ Diễn. Nó bị vây hãm trong một lồng kính đầy tạp niệm, như một đóa sen trắng bị ném vào vũng bùn. Tim y nhói lên một nhịp đau đớn.
"Mười hai mảnh..." Vân Niệm lẩm bẩm, giọng nói lạc đi giữa tiếng gió. "Tạ Diễn, người giao cho ta mạng sống, còn chúng lại coi người là thứ để trang trí cho sự hưng thịnh của chúng."
"Tiền bối, người định làm gì? Chúng ta nên cải trang lẻn vào hay..."
"Cần gì phải lẻn vào?" Vân Niệm quay sang nhìn Tô Dao, nốt ruồi lệ nơi khóe mắt khẽ rung động. "Ta đi đòi lại thứ thuộc về mình, sao phải làm kẻ trộm?"
Dứt lời, y bước đi giữa không trung. Mỗi bước chân của Vân Niệm như dẫm lên một bậc thang vô hình, hồng y ẩn hiện dưới lớp áo xám bắt đầu tỏa ra những vệt sáng lờ mờ. Tô Dao đứng sững người nhìn bóng lưng y, nàng nhận ra vị tiền bối này không chỉ đơn thuần là muốn tìm đồ, mà y đang mang theo một nỗi phẫn uất tích tụ suốt nghìn năm.
Bên trong phủ họ Vương, không khí đang vô cùng náo nhiệt. Tiếng tơ trúc, tiếng hò reo chúc tụng vang động cả một vùng. Vương lão gia tử, một lão già có gương mặt hồng hào nhưng ánh mắt đầy vẻ toan tính, đang ngồi trên ngai cao, tay vuốt ve một khối đá nhỏ tỏa ra ánh sáng trắng bạc đặt trên bàn trà.
"Chúc mừng lão gia tử! Có 'Thần Thạch' này trấn giữ, Vương gia ta nhất định sẽ trường tồn vĩnh cửu, thống nhất thiên hạ!" Một gã tu sĩ nịnh nọt nâng chén.
Vương lão gia tử cười đắc chí: "Thứ này quả thực là linh vật. Từ ngày có nó, linh mạch trong phủ ta dồi dào gấp bội, ngay cả bệnh cũ của ta cũng tiêu tan. Nghe nói nó là mảnh vỡ từ tim của một vị thần năm xưa..."
"ẦM!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa cắt ngang lời lão. Cánh cổng chính bằng đồng nặng nghìn cân của phủ Vương gia bị một lực lượng vô hình thổi bay, vỡ vụn thành trăm mảnh. Những mảnh vụn ấy lao đi như tên bắn, ghim vào những cột đá xung quanh khiến đám thực khách hoảng loạn la hét.
Giữa làn khói bụi mù mịt, một bóng người thanh mảnh bước vào. Vân Niệm không chạy, không vội vàng. Y đi chậm rãi, gấu áo xám lướt trên sàn đá. Những hộ vệ của Vương gia lao ra, gươm giáo sáng lòa, nhưng chưa kịp chạm đến tà áo y đã bị một luồng khí kình màu hồng đánh bật ra xa, nằm la liệt dưới đất.
"Kẻ nào dám đại náo Vương phủ?" Vương lão gia tử đập bàn đứng dậy, khí thế của một kẻ ở bậc tu vi Kim Đan bộc phát.
Vân Niệm dừng bước ngay giữa sân rồng, y ngước lên nhìn khối đá bạc trên bàn trà, đôi mắt đào hoa vốn bình lặng bỗng chốc rực lên một ngọn lửa đỏ quạnh.
"Giao nó ra." Vân Niệm nói, giọng y nhẹ như hơi thở nhưng lại vang vọng khắp mọi ngõ ngách của phủ đệ.
"Hừ, hạng tép riu ở đâu tới đây mà dám đòi Thần Thạch?" Một vị trưởng lão nhà họ Vương quát lớn, tay vung ra một dải dây xích linh lực đầy gai nhọn. "Bắt lấy nó cho ta!"
Sợi dây xích lao đến như một con rắn độc, quấn chặt lấy người Vân Niệm. Đám tu sĩ xung quanh bắt đầu cười rộ lên khi thấy y không hề tránh né. Nhưng nụ cười của họ tắt ngấm ngay lập tức.
Vân Niệm đưa tay nắm lấy sợi xích. Một luồng ma khí đen hồng từ lòng bàn tay y tràn ra, ăn mòn sợi dây xích linh lực trong nháy mắt thành đống gỉ sắt vụn. Y lạnh lùng nhìn vị trưởng lão kia, tay khẽ phẩy một cái. Một đạo kiếm khí vô hình chém ngang, khiến chiếc mũ quan trên đầu lão rụng xuống, cắt đi một nửa mái tóc trong sự kinh hãi tột độ.
"Ta nhắc lại một lần cuối." Vân Niệm tiến thêm một bước, áp lực từ người y khiến những chiếc bàn tiệc xung quanh vỡ vụn, rượu thịt vương vãi khắp nơi. "Thứ đó... không phải để các ngươi dùng để cầu trường sinh. Nó là hơi thở của người ta yêu nhất. Các ngươi dùng nó, chính là đang sỉ nhục hắn."
Vương lão gia tử cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy đang bóp nghẹt trái tim mình. Lão đã từng gặp qua nhiều cao thủ, nhưng chưa bao giờ thấy ai có sát khí nồng nặc và cổ xưa đến thế. Cảm giác như thiếu niên trước mặt không phải là người của thời đại này, mà là một vị vương giả bước ra từ những trang sử máu.
"Toàn bộ hộ vệ nghe lệnh! Giết nó! Ai giết được nó ta sẽ ban cho vạn lượng vàng, phong làm đại trưởng lão!" Vương lão gia tử hét lên trong tuyệt vọng.
Hàng trăm tu sĩ và hộ vệ liều mạng lao vào. Vân Niệm nhắm mắt lại. Trong tâm trí y, hình ảnh Tạ Diễn hiện lên—Tạ Diễn của ngày xưa với mái tóc đen tuyền, đang ngồi tỉ mẩn khắc một quân cờ gỗ cho y. Sự đối lập giữa sự thanh khiết ấy và lũ người tham lam trước mắt khiến Vân Niệm hoàn toàn bộc phát.
"Hành Vân, xuất kiếm!"
Thanh đoản kiếm từ trong tay áo y bay ra, hóa thành một vòng tròn ánh sáng hồng rực bao phủ toàn bộ sân phủ. Vân Niệm không giết người, nhưng mỗi đường kiếm y vung ra đều phế đi tu vi của những kẻ cản đường. Y giống như một cơn lốc màu hồng đi qua giữa đám đông, mỗi nơi đi qua chỉ còn lại tiếng kêu rên và sự đổ vỡ.
Y bước lên bục cao, đứng đối diện với Vương lão gia tử. Lão già lúc này đã run rẩy không vững, tay vẫn khư khư ôm lấy khối đá bạc.
"Ngươi... ngươi là yêu ma! Ngươi không thể lấy nó, nó là linh hồn của Vương gia chúng ta!"
Vân Niệm vươn tay ra, bóp lấy cổ lão, nhấc bổng lão lên không trung. Ánh mắt y đỏ rực, nhìn lão như nhìn một cái xác.
"Vương gia của ngươi linh hồn là giả, nhưng hơi ấm trong khối đá này là thật." Vân Niệm gỡ khối đá ra khỏi tay lão.
Ngay khi chạm vào mảnh vỡ của Tâm Ấn, một luồng điện nhẹ truyền qua người Vân Niệm. Y nghe thấy tiếng thở dài quen thuộc của Tạ Diễn vang lên trong tâm trí. Y nghe thấy tiếng gió trên đỉnh Vân Đỉnh và mùi hương trầm thanh khiết. Nước mắt Vân Niệm rơi xuống khối đá, y áp nó vào ngực mình, nơi nội đan đang run rẩy cộng hưởng.
"Tạ Diễn... ta tìm thấy người rồi. Mảnh đầu tiên..."
Vân Niệm ném Vương lão gia tử xuống đất. Lão già lúc này đã mất sạch tu vi, già đi thêm chục tuổi trong tích tắc, nằm co quắp như một con sâu.
"Tiền bối! Cẩn thận!" Tô Dao từ ngoài cổng hét lên.
Một luồng linh lực khổng lồ từ phía sau phủ họ Vương lao tới. Đó là "Trấn Tộc Đại Trận" mà nhà họ Vương đã bí mật kích hoạt. Một bàn tay bằng đá khổng lồ từ dưới đất vươn lên, muốn bóp nát Vân Niệm cùng với mảnh vỡ Tâm Ấn.
Vân Niệm không quay đầu lại. Y chỉ nhẹ nhàng vung tay áo.
"Vạn dặm mây trôi, quy về cát bụi."
Một đạo hồng quang bùng phát từ người y, đánh tan bàn tay đá thành bụi mịn. Sức mạnh của Ma tôn, dù chỉ còn một phần mười sau khi phong ấn nghìn năm, vẫn đủ để khiến những trận pháp nhân gian này trở thành trò trẻ con. Toàn bộ phủ Vương gia rung chuyển dữ dội, những tòa lầu gác sụp đổ, bụi bay mù mịt che khuất cả bầu trời.
Vân Niệm bước ra khỏi đống đổ nát, tay vẫn nắm chặt mảnh vỡ Tâm Ấn. Y đi ngang qua Tô Dao đang đứng sững sờ, khẽ nói:
"Đi thôi. Còn mười một mảnh nữa."
Đêm đó, trong một hang đá nhỏ trên bìa rừng, Vân Niệm ngồi im lặng nhìn mảnh vỡ đang tỏa sáng nhàn nhạt trong lòng bàn tay. Tô Dao ngồi phía đối diện, đang cố gắng nhóm một đống lửa nhỏ. Nàng nhìn vị tiền bối bí ẩn này, lòng đầy những câu hỏi nhưng không dám thốt ra.
"Tiền bối... người thực sự là Ma tôn sao?" Tô Dao cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi nhỏ.
Vân Niệm nhìn vào ngọn lửa, ánh lửa nhảy múa trong đôi mắt đỏ thẫm của y: "Thế gian gọi ta là Ma tôn, vì họ sợ ta. Hắn gọi ta là Vân Niệm, vì hắn thương ta. Tên gọi đối với ta không quan trọng. Ta chỉ biết rằng, nếu không có mười hai mảnh vỡ này, hắn sẽ mãi mãi là một bức tượng đá trên đỉnh núi lạnh lẽo kia."
"Người thật sự... yêu Thần quân đến vậy sao? Dù người biết hắn đã từng dùng kiếm đâm người?"
Vân Niệm im lặng hồi lâu. Y nhớ lại cảm giác lưỡi kiếm của Tạ Diễn xuyên qua ngực mình—lạnh lẽo và đau đớn. Nhưng y cũng nhớ lại cảm giác bàn tay Tạ Diễn run rẩy khi lau máu trên mặt y, nhớ lại nghìn năm hắn dùng máu tim để nuôi dưỡng linh hồn y.
"Hận thù chỉ làm người ta sống trong bóng tối, nhưng tình yêu mới là thứ khiến người ta chấp nhận đi qua bóng tối để tìm thấy ánh sáng." Vân Niệm khẽ nói, giọng nói chứa đựng một sự thâm trầm của kẻ đã đi qua vạn kiếp. "Hắn đã đâm ta một kiếm để cứu thế gian, nhưng hắn đã dành cả mạng sống của mình để chuộc lỗi với ta. Ta nợ hắn một đời bình an, và ta sẽ trả lại cho hắn bằng mọi giá."
Y đưa mảnh vỡ Tâm Ấn lên môi, hôn nhẹ. Một luồng linh lực ấm áp truyền vào cơ thể y, làm dịu đi những vết thương vừa gặp phải trong trận chiến. Mảnh vỡ này chứa đựng "Sự Từ Bi" của Tạ Diễn—một phần linh hồn luôn muốn bao dung cho tất cả.
"Sáng mai chúng ta sẽ khởi hành về phía Nam." Vân Niệm đứng dậy, nhìn về hướng những vì sao đang lấp lánh. "Nhà họ Lý đang giữ mảnh thứ hai. Ta cảm nhận được, mảnh đó mang theo sự u uất... có lẽ nó đang chịu đau đớn."
Tô Dao gật đầu, nàng nhìn thấy trong dáng vẻ đơn độc của Vân Niệm một sức mạnh phi thường. Nàng chợt nhận ra, hành trình này không chỉ là đi tìm lại linh hồn cho một vị thần, mà là hành trình hàn gắn lại những đổ vỡ của một mối nhân duyên nghìn năm.
Sáng hôm sau, tin tức về việc Vương gia bị san bằng chỉ trong một nỗ lực của một thiếu niên áo xám đã lan truyền khắp tu chân giới. Tam đại thế gia bắt đầu run sợ. Họ không biết "con quái vật" này từ đâu tới, nhưng họ biết rằng mục tiêu của y là những mảnh Thần Thạch mà họ hằng coi là báu vật.
Tại nhà họ Lý ở phía Nam, một bầu không khí căng thẳng bao trùm. Lý tông chủ, một người đàn ông trung niên thâm hiểm, đang nhìn mảnh Thần Thạch trong tay mình—mảnh này tỏa ra một màu xanh thẫm u buồn.
"Tăng cường canh gác! Mời các vị trưởng lão từ các phái trung lập đến giúp sức! Ta không tin một tên nhãi ranh có thể chống lại cả giới tu chân hiện nay!"
Hắn không biết rằng, Vân Niệm không còn là một "tên nhãi ranh". Y là một kẻ mang trong mình nỗi nhớ nhung nghìn năm, là một linh hồn đã từng chạm đến đỉnh cao của cả Thần và Ma. Với Vân Niệm, mười hai mảnh vỡ này không phải là quyền lực, mà là hơi ấm cuối cùng của người y thương.
Vân Niệm bước đi trên con đường mòn, tà áo xám bay trong gió sớm. Y biết phía trước là cạm bẫy, là sự thù ghét của cả thế gian. Nhưng y không sợ. Vì trong ngực y, mảnh vỡ đầu tiên đang đập nhịp nhàng, như tiếng gọi của Tạ Diễn đang thúc giục y tiến về phía trước.
"Đợi ta, Tạ Diễn. Ta sẽ mang hơi ấm trở về."
Nắng sớm trải dài trên những cánh đồng xanh mướt, một hành trình đẫm máu nhưng cũng đầy chân tình lại tiếp tục. Vân Niệm đi giữa nhân gian, không phải để phá hủy, mà để nhặt nhạnh lại những mảnh vỡ của một trái tim đã từng vì y mà tan nát.