Càng đi về phía Nam, không khí càng trở nên ẩm ướt và nặng nề. Những cánh rừng già rậm rạp bao phủ lấy những con đường mòn, nơi ánh sáng mặt trời khó lòng xuyên thấu qua những tán lá đan xen. Vân Niệm bước đi trên lớp lá mục, tiếng bước chân y nhẹ bẫng, gần như không gây ra một tiếng động nào. Phía sau y, Tô Dao đang cố gắng bám sát, hơi thở nàng dồn dập, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn tràn đầy sự quyết tâm.
"Tiền bối, chúng ta sắp vào địa giới của nhà họ Lý rồi." Tô Dao lau mồ hôi trên trán, giọng nói nhỏ lại. "Lý gia không giống Vương gia. Họ không phô trương sức mạnh bên ngoài, nhưng thiên hạ đều biết Lý gia nổi tiếng với các loại trận pháp bẫy rập và độc dược. Phủ đệ của họ nằm sâu trong đầm lầy sương mù, được gọi là Bích Thủy Các."
Vân Niệm dừng lại bên một dòng suối nhỏ. Y đưa tay xuống nước, cảm nhận cái lạnh buốt của dòng chảy. Mảnh vỡ đầu tiên của Tâm Ấn giấu trong ngực áo y chợt rung lên, phát ra một luồng nhiệt dịu nhẹ như muốn cảnh báo chủ nhân. Vân Niệm nhắm mắt, linh thức của y lan tỏa ra xung quanh, len lỏi qua từng kẽ lá, gốc cây.
"Sương mù ở đây không phải tự nhiên." Vân Niệm khẽ nói, ánh mắt y nhìn về phía chân trời nơi một màn sương màu xanh xám đang bao phủ lấy vạn vật. "Nó chứa đựng sự oán hận. Lý gia đã dùng thứ gì đó rất tà ác để nuôi dưỡng trận pháp của mình."
"Chẳng lẽ là do mảnh Thần Thạch đó sao?" Tô Dao rùng mình.
"Tâm Ấn của Tạ Diễn vốn tinh khiết, nhưng khi nó vỡ ra, mỗi mảnh vỡ sẽ mang theo một cảm xúc khác nhau của hắn tại thời điểm đó. Mảnh ở Vương gia là sự từ bi, còn mảnh ở đây..." Vân Niệm siết chặt nắm tay, "...là sự hối hận."
Nghìn năm trước, khi Tạ Diễn đâm mũi kiếm vào ngực Vân Niệm, trái tim hắn đã nát tan trong sự giằng xé giữa trách nhiệm với thế gian và tình yêu sâu nặng. Mảnh vỡ mang tên "Hối Hận" chính là phần đau đớn nhất, u uất nhất. Nếu nó rơi vào tay kẻ xấu, nó sẽ bị ô uế, biến thành một thứ năng lượng tiêu cực đáng sợ.
Bích Thủy Các hiện ra giữa đầm lầy như một đóa hoa quỷ dị. Những tòa lầu gác bằng gỗ đen được xây dựng trên những cọc gỗ cắm sâu xuống nước, bao quanh là một hồ sen màu tím thẫm. Không có tiếng chim hót, không có tiếng gió thổi, chỉ có sự im lặng đến rợn người.
Lý tông chủ đứng trên lầu cao, tay cầm một chiếc bình thủy tinh nhỏ. Bên trong bình, mảnh vỡ Tâm Ấn màu xanh thẫm đang vùng vẫy như một sinh vật bị giam cầm. Hắn nhìn màn sương mù bao quanh phủ đệ, khóe môi nhếch lên một nụ cười thâm độc.
"Hắn tới rồi sao?" Lý tông chủ hỏi một bóng đen đứng phía sau.
"Thưa tông chủ, kẻ áo xám đó đã bước vào rừng sương mù. Hắn đi cùng một tiểu nha đầu của phái Thanh Phong."
"Rất tốt. Kích hoạt 'Vạn Quỷ Phệ Hồn Trận'. Ta muốn xem, kẻ có thể san bằng Vương gia sẽ làm thế nào để đối phó với hàng vạn linh hồn oán hận này. Nếu hắn thực sự là Ma tôn tái thế, thì nội đan của hắn chính là liều thuốc bổ tốt nhất cho Thần Thạch của ta."
Vân Niệm và Tô Dao vừa bước chân lên cây cầu đá dẫn vào Bích Thủy Các thì sương mù đột ngột dày đặc đến mức không thấy rõ bàn tay. Từ dưới mặt nước đen ngòm, những cánh tay khô héo, trắng ở bắt đầu vươn lên, bám chặt lấy thành cầu. Tiếng rên rỉ, tiếng khóc than vang lên từ bốn phương tám hướng, đâm xuyên vào màng nhĩ.
"Tiền bối! Con... con không thấy gì cả!" Tô Dao hoảng loạn, nàng vung kiếm gỗ loạn xạ nhưng chỉ chạm vào không khí.
Vân Niệm bình thản đứng giữa vòng vây của những bóng ma. Y không rút kiếm, mà chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên. Một vòng sáng hồng nhạt bao bọc lấy Tô Dao, bảo vệ nàng khỏi sự xâm nhập của oán khí.
"Ảo ảnh thôi. Chúng dựa vào nỗi sợ hãi trong lòng ngươi để lớn mạnh."
Vân Niệm bước tiếp, mỗi bước chân của y đều dẫm lên những cánh tay đang vươn tới, biến chúng thành bụi khói. Y nhìn thẳng về phía tòa lầu chính, nơi Lý tông chủ đang đắc ý.
"Tạ Diễn chưa bao giờ muốn linh hồn mình bị dùng vào mục đích này." Vân Niệm nói, giọng y lạnh lùng như băng.
Y đột ngột vung tay, thanh Hành Vân từ trong không trung hiện ra, chém một đường vòng cung tuyệt mỹ. Kiếm khí không nhắm vào những bóng ma, mà nhắm vào mặt hồ sen tím phía dưới.
"BÙM!"
Mặt nước nổ tung, để lộ ra những bộ xương trắng nằm xếp lớp dưới đáy hồ. Đó là cái giá để nuôi dưỡng trận pháp này—sinh mạng của hàng nghìn người dân vô tội. Màn sương mù xanh xám lập tức tan biến, để lộ ra chân tướng của Bích Thủy Các. Đâu phải là hoa quỷ giữa đầm lầy, đây chính là một ngôi mộ tập thể khổng lồ.
Vân Niệm bay lên không trung, tà áo xám bị gió thổi tung, để lộ ra bộ hồng y rực lửa bên trong. Ánh mắt y đỏ rực sự phẫn nộ. Y có thể là Ma tôn, y có thể giết người vì thù hận, nhưng y không bao giờ sỉ nhục vong linh của người chết theo cách này.
"Lý gia, hôm nay ta sẽ tiễn các người xuống địa ngục để tạ tội với họ."
Lý tông chủ hoảng hốt khi thấy trận pháp bị phá vỡ một cách dễ dàng. Hắn ra lệnh cho các trưởng lão đồng loạt tấn công. Hàng loạt ám khí, độc tiễn và lôi điện nhắm vào Vân Niệm.
Vân Niệm không tránh né. Y để cho những mũi tên độc ghim vào người, nhưng trước khi chúng chạm vào da thịt y, chúng đã bị hỏa diễm màu hồng thiêu cháy. Y lao xuống như một ngôi sao băng đỏ rực, xuyên qua mái lầu chính, đáp xuống ngay trước mặt Lý tông chủ.
"Giao nó ra." Vân Niệm chìa bàn tay đẫm sát khí về phía chiếc bình thủy tinh.
"Ngươi... ngươi không thể lấy nó! Nếu mất nó, Lý gia sẽ sụp đổ!" Lý tông chủ điên cuồng đập nát chiếc bình, định dùng tay không bóp nát mảnh vỡ Tâm Ấn để tự bạo linh lực, hy vọng sẽ kéo Vân Niệm chết cùng.
"Ngươi không xứng chạm vào nó."
Vân Niệm nhanh hơn. Y nắm lấy cổ tay Lý tông chủ, bóp nát xương cốt của hắn trong một tiếng "rắc" giòn tan. Mảnh vỡ màu xanh thẫm rơi vào tay Vân Niệm.
Ngay khoảnh khắc đó, một cơn sóng thần của ký ức và cảm xúc ập vào tâm trí Vân Niệm. Y thấy Tạ Diễn của nghìn năm trước, sau khi đâm y một kiếm, đã quỳ gục giữa chiến trường. Hắn không lau máu trên kiếm, mà áp lưỡi kiếm lạnh lẽo vào tim mình.
"Vân Niệm... nếu có thể đổi mạng ta lấy mạng ngươi, ta sẽ không ngần ngại. Ta xin lỗi... Ta hận chính bản thân mình vì đã là Thần quân của thế gian này."
Tiếng khóc của Tạ Diễn vang vọng trong hồn phách Vân Niệm. Mảnh vỡ màu xanh thẫm bắt đầu tan chảy, thấm vào lòng bàn tay y, mang theo cái lạnh thấu xương của sự hối hận vĩnh hằng. Vân Niệm cảm thấy lồng ngực mình đau đớn như bị xẻ đôi. Y quỳ xuống đất, tay ôm chặt lấy ngực, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống sàn gỗ đen.
"Tại sao người lại tự trách mình đến mức này?" Vân Niệm thì thầm. "Đó là định mệnh, không phải lỗi của người..."
Lý tông chủ nằm dưới đất, máu chảy ra từ thất khiếu, hắn nhìn Vân Niệm và cười thảm hại: "Ngươi thấy rồi chứ? Mảnh đá đó... nó chứa đựng sự tuyệt vọng. Ngươi thu thập chúng lại, chỉ làm cho ngươi phát điên mà thôi. Tạ Diễn đã chết trong sự đau khổ, và ngươi cũng sẽ vậy!"
Vân Niệm ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực sát ý. Y không nói một lời, chỉ vung tay. Một ngọn lửa hồng rực bùng lên, bao trùm lấy toàn bộ Bích Thủy Các.
"Lửa này sẽ thanh lọc mọi sự bẩn thỉu ở nơi đây."
Y bế Tô Dao (lúc này đã ngất đi vì chấn động áp lực) bay ra ngoài. Phía sau y, Bích Thủy Các sụp đổ trong biển lửa, những linh hồn oán hận dưới hồ sen cuối cùng cũng được giải thoát, hóa thành những đốm sáng trắng bay lên trời cao.
Đêm đó, bên bờ một hồ nước tĩnh lặng cách xa Lý gia, Vân Niệm ngồi một mình dưới ánh trăng. Hai mảnh vỡ của Tâm Ấn đang lơ lửng trước mặt y, một mảnh trắng bạc dịu dàng, một mảnh xanh thẫm u buồn. Chúng bắt đầu quay quanh nhau, tạo thành một sự cân bằng kỳ lạ.
Tu vi của Vân Niệm sau khi nhận thêm mảnh thứ hai đã hồi phục thêm một phần đáng kể, nhưng gương mặt y lại già dặn và ưu tư hơn. Những mảnh vỡ này không chỉ là sức mạnh, chúng là những mẩu linh hồn mang theo nỗi đau của người y yêu. Mỗi lần thu thập một mảnh, y lại phải trải qua nỗi đau mà Tạ Diễn đã chịu đựng.
Tô Dao tỉnh dậy, nàng nhìn thấy bóng dáng đơn độc của Vân Niệm dưới trăng, lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Nàng tiến lại gần, đặt một miếng bánh khô lên phiến đá cạnh y.
"Tiền bối... người có ổn không?"
Vân Niệm không nhìn nàng, y vẫn nhìn vào hai mảnh vỡ: "Ta vừa hiểu ra một điều. Tạ Diễn không chỉ chết vì thọ mệnh cạn kiệt. Hắn chết vì linh hồn hắn đã nát tan từ nghìn năm trước rồi. Mười hai mảnh vỡ này... là mười hai vết thương mà hắn tự để lại cho chính mình."
"Vậy... nếu người thu thập đủ mười hai mảnh, Thần quân có thực sự trở lại không?" Tô Dao lo lắng hỏi.
Vân Niệm im lặng rất lâu, rồi y khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định một cách đáng sợ: "Hắn sẽ trở lại. Ta sẽ dùng toàn bộ tu vi Ma tôn của mình để vá lại những vết thương đó. Nếu thiên đạo không cho hắn sống, ta sẽ nghịch thiên. Nếu luân hồi không chứa hắn, ta sẽ phá bỏ luân hồi."
Y đứng dậy, thu hai mảnh vỡ vào trong ngực. Gió đêm thổi qua, mang theo mùi hương của cỏ dại và hơi ấm của mùa xuân đang đến gần.
"Sáng mai chúng ta sẽ đi miền Đông. Nhà họ Triệu đang giữ mảnh thứ ba. Ngươi có sợ không?"
Tô Dao nhìn vào đôi mắt của Vân Niệm—đôi mắt đã từng thấy qua vạn kiếp trầm luân nhưng giờ đây chỉ chứa đựng hình bóng của một người. Nàng mỉm cười, lắc đầu:
"Đi cùng người, con không sợ. Con muốn thấy Thần quân tỉnh lại, để nói với người rằng... người không cần phải hối hận nữa."
Vân Niệm nhìn thiếu nữ trước mặt, lòng y khẽ dao động. Y nhận ra rằng, dù thế gian có tàn khốc, vẫn có những tâm hồn thuần khiết như thế này. Có lẽ đó chính là lý do Tạ Diễn đã hy sinh tất cả để bảo vệ nhân gian.
"Được. Ngủ đi. Đường còn dài."
Vân Niệm ngồi xuống, nhắm mắt thiền định. Trong giấc mộng chập chờn, y thấy Tạ Diễn đang đứng dưới gốc liễu, mỉm cười đưa tay về phía y. Lần này, không có kiếm, không có máu, chỉ có ánh nắng ấm áp của một buổi chiều tà.
Nhưng ở miền Đông xa xôi, nhà họ Triệu đã nhận được tin báo về việc hai thế gia lớn bị tiêu diệt. Khác với Vương gia phô trương hay Lý gia thâm hiểm, Triệu gia là một gia tộc của những kẻ điên cuồng luyện kiếm. Họ không chờ Vân Niệm đến tìm, họ đã phái ra "Thập Nhị Kiếm Vệ"—những kẻ sát nhân máu lạnh nhất—để săn lùng y.
Cuộc hành trình thu thập Tâm Ấn mới chỉ bắt đầu, và những thử thách phía trước sẽ không còn là những trận chiến vì tiền tài hay quyền lực, mà là sự đối đầu giữa những lý tưởng và nỗi đau tận cùng.
Vân Niệm nắm chặt chuôi kiếm Hành Vân, sẵn sàng cho những cơn bão sắp tới. Vì y biết, mỗi bước đi là một lần y gần hơn với hơi ấm của người y thương.
Mảnh vỡ thứ ba—mang tên "Sự Cô Độc"—đang chờ y giữa rừng kiếm bạc của miền Đông.