MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVân Thâm Bất Tri QuyChương 14: RỪNG KIẾM MIỀN ĐÔNG, KHÚC CA CÔ ĐỘC

Vân Thâm Bất Tri Quy

Chương 14: RỪNG KIẾM MIỀN ĐÔNG, KHÚC CA CÔ ĐỘC

2,274 từ · ~12 phút đọc

Tiếng sóng vỗ rì rào vào những ghềnh đá của vùng duyên hải miền Đông mang theo vị mặn mòi của biển cả, nhưng không khí nơi đây không hề mang lại cảm giác khoáng đạt. Ngược lại, càng tiến gần đến lãnh địa của nhà họ Triệu, sát khí càng trở nên đậm đặc đến mức chim chóc không dám bay qua, cây cối hai bên đường đều khẳng khiu, trụi lá như những thanh kiếm rỉ sét cắm ngược xuống đất.

Triệu gia vốn nổi danh thiên hạ với danh xưng "Vạn Kiếm Trủng". Khác với sự tham lam quyền lực của Vương gia hay sự tà mị của Lý gia, người nhà họ Triệu là những kẻ cuồng kiếm đến mức cực đoan. Họ quan niệm rằng kiếm là mạng, và để rèn được những thanh tuyệt thế thần binh, họ sẵn sàng dâng hiến cả linh hồn và thể xác. Mảnh vỡ thứ ba của Tâm Ấn rơi vào tay họ không bị dùng làm vật trang trí hay nguồn linh lực, mà bị họ đúc sâu vào trong "Vạn Kiếm Trì" – nơi chứa đựng hàng vạn thanh kiếm phế phẩm đầy oán khí để làm vật trấn áp và dẫn dắt kiếm tâm.

Vân Niệm và Tô Dao dừng chân trước lối vào một thung lũng hẹp, nơi hai vách đá dựng đứng như hai lưỡi đao khổng lồ chém thẳng xuống mặt đất. Phía trên đỉnh vách đá, mười hai bóng người mặc giáp đen, tay cầm trường kiếm dài quá khổ đang đứng bất động như những pho tượng.

"Thập Nhị Kiếm Vệ..." Tô Dao thì thầm, giọng nàng run lên. "Sư phụ từng nói, mười hai kẻ này đã cắt đứt lục căn, không còn cảm xúc, chỉ biết đến lệnh giết chóc. Mỗi kẻ đều có tu vi đạt đến cảnh giới nguyên anh, nếu họ phối hợp trận pháp, ngay cả tiên nhân cũng khó lòng thoát khỏi."

Vân Niệm ngước nhìn mười hai bóng đen trên cao. Gió biển thổi tung mái tóc đen và vạt áo xám của y, để lộ ra những đường vân hồng nhạt đang chạy dọc theo cổ tay – dấu hiệu của việc linh lực đang sôi sục.

"Sự cô độc..." Vân Niệm khẽ nói, ánh mắt y nhìn xuyên qua thung lũng, hướng về phía trung tâm của Vạn Kiếm Trủng. "Mảnh vỡ này đang khóc. Nó bị vây hãm bởi hàng vạn thanh kiếm lạnh lẽo, không một hơi ấm, không một tiếng người. Tạ Diễn... người đã từng cô độc như thế này suốt nghìn năm sao?"

Nghìn năm trước, khi Tạ Diễn một mình đứng trên đỉnh Vân Đỉnh, nhìn xuống nhân gian phồn hoa mà không thể chạm tới, nhìn về phía mộ phần của người thương mà không thể khóc thành lời, nỗi cô độc ấy đã kết tinh thành mảnh vỡ thứ ba này. Nó là phần lạnh lẽo nhất trong linh hồn hắn, là phần mà hắn đã dùng để đối diện với sự trường cửu tịch mịch.

"Kẻ xâm nhập, dừng bước."

Một giọng nói khản đặc, vô cảm vang lên từ phía trên vách đá. Mười hai bóng đen đồng loạt nhảy xuống, bao vây lấy Vân Niệm và Tô Dao. Họ không nói thêm lời nào, mười hai thanh kiếm đồng loạt rút ra, tạo thành một vòng tròn kiếm trận kín kẽ không một kẽ hở.

Vân Niệm đẩy nhẹ Tô Dao ra sau lưng: "Tìm chỗ trốn đi. Đây không phải là trận chiến mà ngươi có thể can thiệp."

Tô Dao biết ý, nàng nhanh chóng lùi sâu vào một hốc đá, mắt không rời khỏi bóng dáng gầy gò của Vân Niệm. Nàng thấy y từ từ rút thanh Hành Vân ra. Thanh đoản kiếm hồng rực lúc này dường như cũng cảm nhận được hơi lạnh của đối phương, nó phát ra những tiếng ngân run rẩy nhưng đầy kiêu hãnh.

Trận chiến nổ ra trong sự im lặng đáng sợ. Thập Nhị Kiếm Vệ không hô hoán, không dùng những chiêu thức hoa mỹ. Kiếm của họ nhanh, gọn và nhắm thẳng vào những điểm chí mạng. Mười hai đạo kiếm quang màu xám bạc đan xen vào nhau như một tấm lưới tử thần, thu hẹp dần khoảng không gian xung quanh Vân Niệm.

Vân Niệm nhắm mắt lại. Y không nhìn bằng mắt, mà nhìn bằng tâm thức. Y thấy được từng quỹ đạo của mười hai thanh kiếm, thấy được sự liên kết nhịp nhàng nhưng đầy máy móc của họ. Y di chuyển theo một bộ pháp kỳ quái, thân hình uyển chuyển như một làn khói hồng lướt đi giữa những lưỡi kiếm sắc lẹm.

"Xoẹt!"

Một vết cắt nhỏ xuất hiện trên vai áo xám của Vân Niệm. Y không quan tâm. Y đang lắng nghe. Y nghe thấy trong tiếng va chạm của binh khí một khúc ca u sầu, tiếng vọng của sự cô đơn đến cùng cực.

"Các ngươi luyện kiếm bằng cách vứt bỏ cảm xúc, nhưng kiếm mà không có tình, chỉ là sắt vụn."

Vân Niệm đột ngột mở mắt, đôi đồng tử chuyển sang màu đỏ rực. Y không né tránh nữa mà lao thẳng vào trung tâm của trận pháp. Thanh Hành Vân vung ra, không phải là một đường kiếm, mà là một vùng ánh sáng hồng rực rỡ.

"Hồng Trần Nhất Mộng!"

Đây là kiếm thức mạnh nhất mà Tạ Diễn từng dạy y, một chiêu thức không dùng để sát thương thể xác, mà để đánh vào linh hồn. Ánh sáng hồng bao trùm lấy mười hai kiếm vệ. Trong phút chốc, những kẻ vốn đã cắt đứt cảm xúc ấy lại thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng hoa liễu, thấy lại hình ảnh mẹ già, thấy lại nụ cười của người yêu cũ – những thứ mà họ đã cố tình quên đi để đạt đến cảnh giới vô tình của kiếm đạo.

Kiếm trận tan vỡ. Mười hai thanh trường kiếm run rẩy rồi rơi xuống đất. Thập Nhị Kiếm Vệ quỳ thụp xuống, tay ôm đầu, những tiếng rên rỉ đau đớn phát ra từ những cổ họng đã lâu không nói. Họ không chết, nhưng tâm kiếm của họ đã nát vụn.

Vân Niệm không nhìn họ thêm một lần nào, y bước qua thung lũng, tiến về phía Vạn Kiếm Trì.

Vạn Kiếm Trì là một hồ nước sâu thẳm nằm giữa lòng núi, nhưng thay vì nước, nó chứa đầy những thanh kiếm gãy, những phế phẩm từ ngàn năm rèn đúc. Giữa hồ, một tảng băng thạch khổng lồ đang lơ lửng, và sâu bên trong lớp băng ấy chính là mảnh vỡ thứ ba của Tâm Ấn. Nó tỏa ra một luồng ánh sáng xanh nhạt, lạnh lẽo đến mức mặt hồ xung quanh đều đóng băng vĩnh cửu.

Triệu tông chủ – một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc trắng và đôi mắt quầng thâm vì thiếu ngủ – đang đứng trên bờ hồ, tay cầm một chiếc búa rèn lớn. Hắn nhìn Vân Niệm bước tới, gương mặt lộ rõ vẻ điên cuồng.

"Ngươi tới rồi! Ma tôn Vân Niệm!" Hắn cười lớn, giọng nói vang vọng khắp hang núi. "Ngươi muốn lấy lại mảnh đá này sao? Ta đã dùng máu của một nghìn thợ rèn để nuôi dưỡng nó, biến nó thành linh hồn của thanh tuyệt thế thần kiếm mà ta đang rèn! Ngươi không thể lấy nó đi!"

Vân Niệm nhìn vào mảnh vỡ bên trong băng thạch. Y thấy hình bóng Tạ Diễn trong đó, đang ngồi một mình trong bóng tối, tay ôm lấy ngực mình. Nỗi đau ấy truyền qua không gian, khiến Vân Niệm cảm thấy ngạt thở.

"Ngươi dùng nỗi đau của người khác để thỏa mãn sự điên rồ của mình." Vân Niệm bước xuống mặt băng của hồ. "Ngươi nói nó là linh hồn cho kiếm của ngươi? Ngươi không biết rằng sự cô độc này có thể nghiền nát cả thế giới này sao?"

"Hừ, để xem ai nghiền nát ai!"

Triệu tông chủ vung búa xuống mặt đất. Vạn Kiếm Trì đột ngột rung chuyển, hàng vạn thanh kiếm phế phẩm dưới hồ bay lên không trung, tạo thành một con rồng bằng sắt khép kín bao quanh Vân Niệm. Con rồng kiếm gầm thét, hàng vạn lưỡi đao sắc lẹm xoáy tròn, muốn băm vằn bất cứ thứ gì bên trong.

Vân Niệm đứng im lặng. Y buông thanh Hành Vân xuống. Y không dùng sức mạnh để chống lại, y dùng chính nỗi cô độc của mình để đối diện với nó. Hai mảnh vỡ Tâm Ấn trong ngực y – Sự Từ Bi và Sự Hối Hận – đột ngột phát sáng rực rỡ, xuyên qua lớp áo xám.

"Tạ Diễn... ta ở đây." Vân Niệm thầm gọi. "Đừng sợ. Ta sẽ không để người một mình nữa."

Y bước tới, bàn tay chạm vào tảng băng thạch chứa mảnh vỡ thứ ba. Con rồng kiếm lao tới, những lưỡi kiếm cứa vào da thịt y, máu nhuộm đỏ cả vạt áo, nhưng Vân Niệm không hề lùi bước. Y xuyên qua cơn mưa kiếm, ôm lấy tảng băng thạch như ôm lấy một người tình cũ.

"BÙM!"

Một tiếng nổ lớn vang lên, tảng băng thạch vỡ vụn. Mảnh vỡ thứ ba màu xanh nhạt bay ra, không hề phản kháng mà tự động chui vào lòng bàn tay Vân Niệm. Trong phút chốc, toàn bộ hàng vạn thanh kiếm trên không trung mất đi sự dẫn dắt, rơi xuống rào rào như một trận mưa sắt, biến Vạn Kiếm Trì thành một đống đổ nát hoang tàn.

Triệu tông chủ nhìn cảnh tượng trước mắt, đôi mắt lão tràn đầy sự tuyệt vọng. Thanh thần kiếm mà lão hằng mơ ước đã tan thành mây khói cùng với mảnh vỡ. Lão ngã quỵ xuống, đôi bàn tay sần sùi bới trong đống kiếm gãy, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa. Lão đã điên thật sự.

Vân Niệm ngồi trên bờ hồ, y phục rách nát, máu từ những vết kiếm chằng chịt đang thấm ra ngoài. Nhưng y không thấy đau. Y đang đắm chìm trong mảnh vỡ thứ ba.

Một thế giới xám xịt hiện ra. Y thấy Tạ Diễn đứng giữa một quảng trường rộng lớn của thiên đình, xung quanh là hàng vạn tiên nhân đang chúc tụng, nhưng ánh mắt Tạ Diễn lại vô cùng trống rỗng. Hắn nhìn lên bầu trời, nơi có một ngôi sao đang lụi tàn.

"Vân Niệm, thiên hạ này thái bình rồi. Nhưng tại sao ta lại thấy lạnh lẽo đến thế này? Giá như lúc này có ngươi ở đây tranh cãi với ta một câu, hay chỉ cần ngươi cười nhạo sự cổ hủ của ta... thì tốt biết mấy."

Vân Niệm ôm chặt lấy ngực mình, khóc không ra tiếng. Y nhận ra rằng, sự cô độc của Tạ Diễn không phải vì hắn không có ai bên cạnh, mà vì người hắn muốn thấy nhất lại không bao giờ còn xuất hiện. Hắn đã sống hàng nghìn năm trong một căn phòng đầy người nhưng thực chất chỉ có một mình.

Mảnh vỡ màu xanh nhạt hòa vào với hai mảnh trước đó, tạo thành một khối sáng hình tam giác nhạt nhòa. Linh lực của Vân Niệm bùng phát mạnh mẽ, những vết thương trên người y lành lại với tốc độ thần kỳ. Nhưng đôi mắt y lại càng thêm sâu thẳm và trầm mặc.

Tô Dao chạy đến, thấy Vân Niệm bình an, nàng mới dám thở phào. Nàng nhìn thấy đống đổ nát của Vạn Kiếm Trì và vị tông chủ đã phát điên, lòng dâng lên một sự kinh hãi.

"Tiền bối... chúng ta đã có mảnh thứ ba rồi."

Vân Niệm đứng dậy, nhìn về hướng đại dương bao la: "Đi thôi. Miền Đông đã xong. Chúng ta phải đi miền Tây. Nhà họ Triệu không phải là kẻ mạnh nhất, kẻ giữ mảnh thứ tư mới thực sự là nỗi khiếp sợ của nhân gian."

"Là ai ạ?"

"Một kẻ không có hình hài, một kẻ sống bằng những giấc mơ của người khác." Vân Niệm nói, giọng y lạnh lẽo. "Mảnh thứ tư mang tên 'Sự Tuyệt Vọng'. Đó là lúc Tạ Diễn định buông xuôi tất cả để đi theo ta..."

Tô Dao im lặng theo sau y. Nàng nhận thấy Vân Niệm ngày càng ít nói hơn, khí chất của y ngày càng giống với vị Thần quân tóc bạc trong truyền thuyết. Y đang nhặt nhạnh linh hồn của Tạ Diễn, nhưng dường như chính y cũng đang dần đánh mất chính mình vào trong những mảnh vỡ đó.

Dưới ánh trăng mờ ảo của miền duyên hải, hai bóng người lại tiếp tục hành trình. Phía sau họ, mười hai kiếm vệ đã tỉnh lại, họ nhìn theo hướng Vân Niệm đi, rồi đồng loạt bẻ gãy thanh trường kiếm của mình, thề từ bỏ kiếm đạo để tìm lại bản ngã.

Vân Niệm bước đi trên cát mịn, tay nắm chặt nhành liễu khô. Y biết, mỗi mảnh vỡ thu thập được là một lần y phải chết đi sống lại trong nỗi đau của Tạ Diễn. Nhưng y nguyện ý. Vì y biết, ở cuối con đường này, người đàn ông ấy đang chờ y dưới gốc liễu xanh.

"Tạ Diễn, ta đã hiểu sự cô độc của người rồi. Ta sẽ không bao giờ để người phải hát khúc ca ấy một mình nữa."

Gió biển thổi qua, mang theo tiếng thì thầm của sóng, như một lời hứa hẹn vĩnh hằng giữa trần gian dâu bể.