Rời khỏi miền Đông ẩm ướt, hành trình của Vân Niệm và Tô Dao dẫn họ tiến sâu vào vùng sa mạc Tây Vực hoang vu. Nơi đây, mặt trời thiêu đốt vạn vật vào ban ngày và cái lạnh cắt da cắt thịt bủa vây vào ban đêm. Những cồn cát vàng óng ả trải dài đến tận chân trời, nhấp nhô như những con sóng khổng lồ bị đóng băng giữa hư không. Gió cát gào thét, thổi bay những dấu chân vừa mới in xuống, như muốn xóa sạch mọi dấu vết của sự sống.
Vân Niệm bước đi trên cát nóng, tà áo xám đã sờn cũ nhưng đôi mắt y vẫn tinh anh, ẩn chứa một sự trầm mặc đáng sợ. Ba mảnh vỡ của Tâm Ấn trong lồng ngực y — Sự Từ Bi, Sự Hối Hận và Sự Cô Độc — đang dần cộng hưởng, tạo thành một luồng sức mạnh luân chuyển không ngừng, giúp y chống chọi lại sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Tuy nhiên, càng tiến gần về phía Tây, Vân Niệm càng cảm thấy một sự đè nén kỳ lạ trong linh hồn. Đó không phải là áp lực từ kẻ thù, mà là một nỗi buồn sâu thẳm, đặc quánh như chì, đang từ từ nuốt chửng lấy tâm trí y.
"Tiền bối... con thấy chóng mặt quá." Tô Dao lảo đảo, nàng đưa tay quệt đi mồ hôi trên trán. "Cảnh vật xung quanh hình như đang biến đổi. Vừa rồi con còn thấy cát vàng, sao bây giờ lại thấy một hồ nước lớn?"
Vân Niệm dừng bước, y nắm lấy cổ tay Tô Dao, truyền một luồng linh lực hồng nhạt để trấn an tinh thần cho nàng. Y nhìn về phía trước, nơi không khí đang bị bóp méo bởi hơi nóng, tạo ra những ảo ảnh chập chờn.
"Cẩn thận. Chúng ta đã bước vào lãnh địa của Kẻ Ăn Mộng." Vân Niệm hạ thấp giọng, thanh Hành Vân đã nằm sẵn trong tay áo. "Mảnh vỡ thứ tư mang tên 'Sự Tuyệt Vọng'. Nó không nằm trong tay một gia tộc nào, mà bị nuốt chửng bởi một thực thể sinh ra từ những nỗi đau của nhân gian. Nơi này không có thực thể, chỉ có những cơn ác mộng."
Vùng sa mạc này vốn là nơi tọa lạc của một vương quốc cổ đại đã bị xóa sổ chỉ sau một đêm nghìn năm trước. Người ta nói rằng, khi Tâm Ấn của Tạ Diễn vỡ nát, mảnh vỡ chứa đựng nỗi tuyệt vọng lớn nhất của hắn đã rơi xuống đây, ngay giữa chiến trường đẫm máu nhất. Nó đã thu hút tất cả những oán linh, những giấc mơ không thành và sự đau khổ của những kẻ đã khuất, dần dần hình thành nên một thực thể không hình hài được gọi là Kẻ Ăn Mộng.
Càng đi sâu, sương mù màu tím nhạt bắt đầu trỗi dậy từ dưới cát. Những tiếng thì thầm vang lên bên tai, lúc xa lúc gần, như tiếng gọi của những người thân đã khuất. Tô Dao bắt đầu khóc, nàng nhìn thấy cha mẹ mình — những người đã mất trong một trận dịch bệnh — đang đứng vẫy tay giữa sa mạc.
"Cha! Mẹ!" Nàng định lao tới, nhưng Vân Niệm đã giữ chặt vai nàng.
"Đó không phải là sự thật!" Vân Niệm quát khẽ, đôi mắt đỏ rực của y nhìn thấu qua màn sương tím. "Nhìn vào ta, Tô Dao! Đừng để nó ăn mất tâm trí ngươi!"
Nhưng ngay cả chính Vân Niệm cũng đang phải đấu tranh quyết liệt. Màn sương tím kia đang len lỏi vào từng kẽ hở trong trái tim y. Y thấy mình đang đứng trên đỉnh Vân Đỉnh vào cái đêm Tạ Diễn đâm y một kiếm. Cơn đau xuyên tim một lần nữa tái hiện, nhưng lần này, nó kèm theo một hình ảnh khác.
Y thấy Tạ Diễn, sau khi đã phong ấn y vào băng thạch, đứng một mình bên bờ vực thẳm. Tạ Diễn của lúc đó không hề mạnh mẽ. Hắn gầy gò, đôi mắt sưng mọng vì khóc, tay cầm thanh Trần Hiêu nhưng mũi kiếm lại hướng về phía cổ họng mình.
"Vân Niệm, thế gian này không có ngươi, ta giữ lại mạng sống này để làm gì? Ta cứu thiên hạ, nhưng thiên hạ lại cướp mất ngươi của ta. Ta hận thiên đạo, ta hận chính bản thân ta..."
Tiếng lòng của Tạ Diễn trong khoảnh khắc đó chính là "Sự Tuyệt Vọng". Hắn đã định tự sát, định buông bỏ thần vị để đi theo Vân Niệm xuống địa ngục. Nhưng cuối cùng, một sợi dây trách nhiệm mỏng manh — ý nghĩ rằng nếu hắn chết, mảnh hồn phách của Vân Niệm sẽ không ai chăm sóc — đã giữ hắn lại. Hắn đã sống tiếp, nhưng linh hồn hắn đã thực sự chết vào đêm hôm đó.
"Tạ Diễn..." Vân Niệm quỳ sụp xuống cát. Y cảm thấy hơi thở của mình đang bị rút cạn. Sự tuyệt vọng của Tạ Diễn quá lớn, nó giống như một đại dương đen ngòm đang nhấn chìm y xuống đáy sâu vĩnh viễn.
“Vân Niệm, bỏ cuộc đi... Để ta ăn lấy nỗi đau này cho ngươi. Chỉ cần ngươi ngủ một giấc, ngươi sẽ được ở bên hắn mãi mãi trong ảo mộng này...” Một giọng nói nhừa nhựa, không nam không nữ, vang vọng khắp không gian.
Một bóng đen khổng lồ, hình thù kỳ quái như một đám mây đen đặc quánh, từ từ hiện ra giữa màn sương. Nó không có khuôn mặt, chỉ có hàng trăm con mắt nhỏ li ti đang nhấp nháy, mỗi con mắt chứa đựng một giấc mơ đau khổ của một người khác nhau. Giữa trung tâm của bóng đen ấy, mảnh vỡ thứ tư của Tâm Ấn đang tỏa ra ánh sáng màu đen tím u uất.
Kẻ Ăn Mộng bắt đầu quấn lấy Vân Niệm, những vòi bạch tuộc bằng sương đen quấn chặt lấy cổ y, kéo y vào trong cái bụng hư vô của nó.
Vân Niệm cảm thấy ý chí mình đang lịm dần. Y thấy mình và Tạ Diễn đang ngồi dưới gốc liễu, nhưng khi y đưa tay chạm vào, Tạ Diễn lại tan biến thành cát bụi. Mọi nỗ lực thu thập Tâm Ấn, mọi hy vọng về một ngày tái ngộ bỗng chốc trở nên vô nghĩa trước sức mạnh của sự tuyệt vọng.
Đúng vậy... có lẽ hắn đã thực sự biến mất rồi. Ta đang làm gì thế này? Nhặt nhạnh những mảnh đá vỡ để đánh lừa bản thân sao?
"Tiền bối! Đừng nghe nó!"
Tiếng hét của Tô Dao vang lên. Nàng đã tự đâm một nhát vào đùi mình để lấy nỗi đau thể xác đánh thức tâm trí. Nàng bò đến bên Vân Niệm, dùng đôi tay run rẩy nắm lấy tay y.
"Người đã nói... tình yêu là thứ giúp người ta đi qua bóng tối mà! Thần quân đang đợi người! Đừng bỏ cuộc ở đây!"
Lời nói của Tô Dao như một tia sáng nhỏ nhoi xuyên qua màn sương đen. Vân Niệm sực tỉnh. Y nhìn thấy giọt máu đỏ tươi từ chân Tô Dao thấm xuống cát vàng. Máu của người sống, tình cảm của người thực... nó chân thật hơn bất kỳ ảo mộng nào.
"Phải... Tuyệt vọng là khi người ta không còn gì để mong chờ." Vân Niệm từ từ đứng dậy, ma khí đen hồng từ người y bùng phát, đánh bật những vòi sương đen. "Nhưng ta vẫn còn một lời hứa chưa thực hiện. Ta vẫn còn một người để gặp lại!"
Y vung thanh Hành Vân lên cao. Ba mảnh vỡ trong ngực y đồng loạt phát sáng, tạo thành một lá chắn ánh sáng đẩy lùi Kẻ Ăn Mộng.
"Hành Vân, phá mộng!"
Vân Niệm lao thẳng vào tâm điểm của bóng đen. Y không dùng kiếm thức bình thường, y dùng chính nỗi đau của mình làm vũ khí. Y cho Kẻ Ăn Mộng thấy sự chờ đợi nghìn năm của y, thấy sự kiên trì đi qua ba đại thế gia, thấy sự chân thành của một kẻ bị cả thế giới gọi là ma đầu.
Nỗi đau của Vân Niệm còn mạnh hơn cả sự tuyệt vọng mà Kẻ Ăn Mộng đã tích lũy nghìn năm. Bởi vì trong nỗi đau của y có hy vọng, có sức sống mãnh liệt của một kẻ quyết tâm nghịch thiên.
"BÙM!"
Bóng đen bị xé toạc ra. Kẻ Ăn Mộng gào thét thảm thiết rồi tan biến vào hư không, trả lại sự tĩnh lặng cho sa mạc Tây Vực. Mảnh vỡ thứ tư màu đen tím rơi xuống, Vân Niệm đón lấy nó ngay giữa không trung.
Ngay khi mảnh vỡ chạm vào lòng bàn tay, Vân Niệm bị kéo vào một ký ức sâu sắc nhất.
Y thấy Tạ Diễn của nghìn năm trước, sau khi đã suy kiệt vì nuôi dưỡng linh hồn y, đang ngồi trước một tấm gương. Hắn nhìn mái tóc bạc trắng của mình, nhìn khuôn mặt tàn úa, và khẽ mỉm cười.
"Vân Niệm, nếu ta tuyệt vọng, thì ai sẽ hy vọng cho ngươi? Nếu ta buông xuôi, thì ai sẽ giữ lại lối về cho mây trắng? Ta sẽ sống, dù chỉ là một cái xác không hồn, cho đến ngày ngươi tỉnh lại."
Vân Niệm quỳ sụp xuống cát, ôm chặt mảnh vỡ vào lòng. Hóa ra, sự tuyệt vọng của Tạ Diễn không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một sự hy sinh thầm lặng hơn. Hắn đã dùng chính nỗi tuyệt vọng để rèn luyện nên một ý chí sắt đá, giữ cho Vân Đỉnh không sụp đổ suốt mười thế kỷ.
Mảnh vỡ thứ tư hòa vào ba mảnh trước đó. Lúc này, bốn mảnh vỡ tạo thành một vòng tròn linh lực mạnh mẽ lạ thường. Tu vi của Vân Niệm bùng nổ, y cảm thấy mình đã khôi phục được gần phân nửa sức mạnh của kiếp trước. Mái tóc y dài thêm, nốt ruồi lệ đỏ rực như muốn nhỏ ra những giọt máu thắm.
Y nhìn về phía Tô Dao, nàng đã ngất đi vì kiệt sức. Vân Niệm nhẹ nhàng bế nàng lên, phất tay áo một cái, một luồng gió hồng nâng họ bay vút lên khỏi sa mạc.
Đêm đó, họ nghỉ chân bên một ốc đảo nhỏ. Nước hồ trong vắt phản chiếu ánh trăng bạc. Vân Niệm ngồi im lặng, tay vân vê mảnh liễu khô giờ đây đã mọc ra những chiếc lá xanh mướt.
"Tuyệt vọng... hóa ra là liều thuốc mạnh nhất để sinh tồn." Vân Niệm thầm nghĩ.
Y nhận ra một sự thật đau lòng: Tạ Diễn đã sống trong sự tuyệt vọng suốt nghìn năm để chờ đợi y. Mỗi ngày đối với hắn đều là một cuộc chiến với chính mình để không buông xuôi.
"Tạ Diễn, người thật quá tàn nhẫn với chính mình."
Tô Dao tỉnh dậy, thấy Vân Niệm đang nhìn bóng mình dưới nước. Nàng cảm thấy khí chất của y lại thay đổi một lần nữa. Y không còn vẻ gay gắt của một kẻ đi đòi nợ, mà mang theo một sự bao dung, sâu sắc của một người đã thấu hiểu thấu tận cùng nỗi đau của thế gian.
"Tiền bối... chúng ta đã có bốn mảnh rồi."
"Phải. Tứ mảnh hội tụ, linh hồn đã có hình hài sơ khai." Vân Niệm đứng dậy, nhìn về phía Bắc xa xôi — nơi những dãy núi tuyết vĩnh cửu đang ẩn mình. "Mảnh thứ năm mang tên 'Sự Trung Trinh'. Nó nằm ở nơi lạnh nhất thế gian, trong tay của một kẻ đã thề sẽ bảo vệ một bí mật đến hơi thở cuối cùng."
"Là ai thế ạ?"
"Bắc Hải Kiếm Vương. Một người bạn cũ của Tạ Diễn." Ánh mắt Vân Niệm thoáng qua một tia buồn bã. "Hắn là người duy nhất không quay lưng lại với Tạ Diễn khi thiên hạ phỉ nhổ người. Nhưng hắn cũng là kẻ cứng đầu nhất. Để lấy được mảnh thứ năm, có lẽ ta phải dùng đến tính mạng để đánh cược."
Tô Dao đứng dậy, phủi bụi trên áo: "Con sẽ đi cùng người. Dù là Bắc Hải hay địa ngục, con cũng sẽ đi."
Vân Niệm nhìn nàng, khẽ mỉm cười — một nụ cười thực sự đầu tiên kể từ khi xuống núi. "Được. Đi thôi. Trước khi bão tuyết tràn về."
Hai bóng người lại tiếp tục bước đi dưới ánh trăng sa mạc. Phía sau họ, sương mù tím đã tan biến hoàn toàn, để lộ ra những bông hoa xương rồng trắng muốt đang nở rộ giữa cát vàng.
Hành trình mười hai mảnh vỡ Tâm Ấn đã đi được một phần ba quãng đường. Mỗi mảnh vỡ là một bài học về tình yêu, và Vân Niệm đang dần ghép lại bức tranh về người đàn ông đã dành cả cuộc đời để yêu y. Y không còn sợ hãi, không còn nghi ngờ. Vì y biết, dù có tuyệt vọng đến đâu, ở cuối con đường, Tạ Diễn vẫn luôn đứng đó, chờ đợi một cái ôm đã trễ hẹn nghìn năm.
Bóng tối của sa mạc lùi dần nhường chỗ cho ánh bình minh, rạng rỡ và tràn đầy hy vọng.