Bóng tối không lạnh lẽo như Trình An tưởng. Nó có mùi vị của tro tàn và sự mục nát.
Khi tia ý thức đầu tiên run rẩy quay về, Trình An cảm thấy mình giống như một ngọn đèn dầu sắp cạn, chao đảo giữa cơn gió lộng của hư vô. Hắn mở mắt — không, đúng hơn là hắn mở "thần nhãn". Thứ hắn thấy không phải là trần gian rực rỡ, mà là một ngôi miếu nhỏ xập xệ đến mức gió lùa qua vách nứt kêu lên những tiếng rên rỉ như quỷ khóc.
Trước mặt hắn là một bát nhang đầy tàn tro nguội lạnh. Một nén nhang tàn, chỉ còn lại chút tàn đỏ yếu ớt đang tỏa ra một làn khói mỏng manh.
"Cầu xin Thần linh... cứu lấy con trai tôi..."
Một âm thanh khàn đặc, vỡ vụn như tiếng đất đá va vào nhau vang lên trong tâm khảm hắn. Trình An nhìn thấy một người đàn bà, áo quần rách rưới, trán dập xuống nền đất đầy bụi bặm đến rỉ máu. Bà ta không cầu phú quý, không cầu trường sinh. Bà ta cầu một sự sống cho đứa con đang tím tái vì đói khát trên tay.
Trình An cảm thấy một luồng năng lượng nóng hổi, run rẩy truyền vào trong tấm bài vị gỗ mục của mình. Đó là Hương Hỏa. Nhưng sao nó lại đau đớn đến thế? Nó không mang vị ngọt của sự tôn thờ, mà mang vị đắng chát của nước mắt.
Hắn là thần sao? Một vị thần ngay cả bản thân cũng không giữ được linh thể hoàn chỉnh, thì lấy gì để "phổ độ"?
"Nếu ta đã tỉnh lại từ cái chết..." Trình An thầm nhủ, linh thể hắn rung động, "Thì khói hương này, ta không thể hưởng thụ không công."