MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Tiên Tranh TínChương 2: TIẾNG KHÓC ĐÊM MƯA

Vạn Tiên Tranh Tín

Chương 2: TIẾNG KHÓC ĐÊM MƯA

1,464 từ · ~8 phút đọc

Cơn cuồng phong quất mạnh vào mái tranh mục nát của ngôi miếu nhỏ, khiến những thanh xà gỗ kêu lên răng rắc như muốn gãy sụp bất cứ lúc nào. Lâm Thị ôm chặt lấy đứa con trai vào lòng, bà không dám ngẩng đầu lên, chỉ biết nhắm nghiền mắt và lẩm bẩm những lời cầu nguyện đứt quãng. Trong mắt người phàm, đây chỉ là một trận giông bão bất thường của đất trời, nhưng trong nhãn giới của Trình An, thế giới lại đang diễn ra một màn kịch kinh tâm động phách.

Từ hướng huyện thành Bình Tân, một luồng hắc khí cuồn cuộn như mây đen che lấp cả ánh trăng, dẫn đầu là một bóng hình cao lớn, hư ảo đang cưỡi trên một con hắc mã hừng hực lửa xanh. Đó là một vị Tuần Sát Sứ thuộc quyền quản lý của Thành Hoàng huyện.

Kẻ đó mặc giáp trụ đen kịt, tay cầm một sợi xích sắt dài tỏa ra âm khí lạnh lẽo, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than cháy dở quét qua ngôi miếu rách.

“Hừ, một sợi tàn hồn không tên không tuổi, vừa mới ngưng tụ được chút thần tính đã dám cả gan cướp đoạt hương hỏa? Ngươi có biết tội này sẽ bị đánh vào u minh, vĩnh viễn không được siêu sinh?”

Giọng nói của Tuần Sát Sứ như sấm nổ bên tai Trình An. Mỗi âm tiết phát ra đều mang theo một luồng áp lực vô hình, khiến linh thể của hắn run rẩy, những vết rạn nứt trên bài vị táo mục dường như lại sâu thêm một chút.

Trình An đứng trước bài vị của mình, thân hình ảo ảnh của hắn nhỏ bé đến đáng thương trước vị Tuần Sát Sứ oai vệ kia. Tuy nhiên, ánh mắt hắn lại tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Hắn nhìn xuống Lâm Thị đang run rẩy dưới đất, rồi nhìn sang đứa trẻ vừa mới tìm lại được hơi thở sự sống.

Hắn không lùi bước.

“Ta không cướp đoạt.” Trình An bình thản đáp, giọng nói tuy nhỏ nhưng rõ ràng, xuyên qua tiếng gió rít. “Người đàn bà này dâng nhang cho ta, cầu xin ta. Ta nhận nhang của bà ấy, cứu mạng con trai bà ấy. Đây là nhân quả công bằng, liên quan gì đến tội danh trộm cắp mà ngươi nói?”

Tuần Sát Sứ cười lạnh, tiếng cười chói tai như tiếng kim loại mài vào nhau: “Thế gian này có luật của thế gian, thần đạo có quy củ của thần đạo! Thôn Lạc Diệp này thuộc địa giới của Thành Hoàng Bình Tân đại nhân. Chúng sinh nơi đây, từ hơi thở đến mạng sống, đều là tài sản của Ngài. Mọi nén nhang, mọi lời cầu nguyện đều phải hướng về phía Ngài. Ngươi, một vị thần 'hoang' không sắc phong, không kim thân, lấy tư cách gì mà thực hiện nhân quả?”

Nói đoạn, hắn vung sợi xích sắt lên. Sợi xích mang theo luồng khí lạnh thấu xương cuộn xoáy quanh ngôi miếu, khiến ngọn lửa nhỏ trong tâm thức Trình An chao đảo.

Trình An cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên. Thần linh ở thế giới này hóa ra là như vậy sao? Họ coi chúng sinh là tài sản, coi lòng tin là tô thuế. Khi dân chúng lầm than, họ ngồi cao trên tòa sen rực rỡ để hưởng thụ hương khói, nhưng khi một sinh mạng sắp tàn, họ lại không mảy may động lòng. Và khi có kẻ ra tay cứu giúp, họ lại đến đòi quyền lợi.

“Quy củ của các ngươi là mặc kệ người chết sao?” Trình An bước lên một bước, linh thể hắn đột nhiên phát ra một vầng sáng nhạt màu xanh nhạt – đó là khí tức của một thầy thuốc, của sự cứu rỗi. “Nếu thần linh không bảo vệ chúng sinh, vậy thần linh tồn tại để làm gì?”

“Lỗ mãng!” Tuần Sát Sứ quát lớn, sợi xích sắt như con mãng xà đen lao vút về phía bài vị của Trình An. “Hôm nay bản sứ sẽ đánh tan tàn hồn của ngươi, để ngươi hiểu thế nào là tôn ti trật tự!”

Sợi xích sắt đập mạnh vào tấm bài vị gỗ táo. Một tiếng "vỡ" khô khốc vang lên. Một góc của bài vị bị sứt mẻ, gỗ vụn bay tung tóe.

Trình An cảm thấy linh hồn mình như bị xé rách làm đôi. Cơn đau thấu tận tâm can khiến hắn suýt chút nữa quỵ xuống. Nhưng ngay lúc sợi xích định cuốn lấy hắn để kéo đi, một luồng ánh sáng vàng từ phía dưới đất đột ngột bùng lên.

Đó là từ Lâm Thị. Trong cơn sợ hãi cùng cực, bà cảm nhận được vị thần mà bà vừa cầu xin đang gặp nguy hiểm. Bà không thấy Tuần Sát Sứ, nhưng bà thấy bài vị trên bàn thờ đột nhiên nứt ra.

“Bình An đại nhân! Xin hãy che chở cho chúng con! Đừng bỏ rơi chúng con!”

Bà dập đầu điên cuồng, lòng thành kính trong khoảnh khắc đó đạt đến mức cực hạn. Những sợi tơ hương hỏa màu vàng ròng rực rỡ từ đỉnh đầu bà tuôn ra, bao phủ lấy bài vị của Trình An, ngăn chặn sợi xích sắt đen kịt kia lại.

Sức mạnh của lòng tin chân thành là thứ vũ khí mạnh nhất của thần linh. Trình An cảm thấy vết thương trên linh thể mình đang được chữa lành thần tốc. Hắn nhận ra rằng, mặc dù hắn yếu ớt, nhưng hắn có thứ mà vị Thành Hoàng cao cao tại thượng kia không có: sự gắn kết sinh tử với người dân.

Tuần Sát Sứ sững sờ, hắn không ngờ một vị thần hoang cấp thấp lại có thể ngưng tụ được hương hỏa thuần khiết đến thế.

“Ngươi... ngươi dám dùng hương hỏa của tiện dân để chống lại bản sứ?”

Trình An đứng vững vàng trong vầng sáng vàng, đôi mắt hắn bây giờ không còn là sự bình thản đơn thuần, mà mang theo một sự uy nghiêm đáng sợ.

“Tiện dân trong miệng ngươi, chính là cha mẹ cơm áo của thần linh.” Trình An đưa tay ra, luồng ánh sáng vàng cuộn lại thành một cây kim châm cứu khổng lồ bằng hư ảnh. “Ngươi về nói với Thành Hoàng của ngươi, thôn Lạc Diệp từ nay về sau, có Trình An ta canh giữ. Nếu các ngươi không cứu được dân, thì để ta cứu!”

Hắn vung tay, cây kim ánh sáng lao vút đi. Tuần Sát Sứ hốt hoảng vung xích chống đỡ, nhưng luồng ánh sáng kia không đánh vào thân thể hắn, mà đánh thẳng vào con hắc mã lửa xanh.

Con ngựa hí vang một tiếng đau đớn, lửa xanh trên người lụi tắt. Tuần Sát Sứ bị hất văng xuống đất, trông vô cùng nhếch nhác. Hắn nhận ra mình không thể dễ dàng tiêu diệt kẻ này nếu dân chúng vẫn còn đang thành tâm cầu nguyện cho hắn. Ở địa giới của một vị thần, sức mạnh của họ tỷ lệ thuận với đức tin của người dân nơi đó.

“Tốt... tốt lắm! Ngươi đợi đấy! Sắc lệnh của phủ Thành Hoàng sẽ sớm ban xuống, lúc đó cả cái thôn này sẽ phải chôn vùi cùng sự ngông cuồng của ngươi!”

Nói xong, Tuần Sát Sứ vội vã leo lên ngựa, hóa thành một luồng khói đen chạy trối chết về hướng huyện thành.

Cơn gió bão dần lặng xuống. Mây đen tan đi, để lộ ánh trăng lưỡi liềm nhợt nhạt.

Ngôi miếu lại trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở đều đặn của đứa trẻ và tiếng nấc nghẹn của Lâm Thị. Trình An quay lại nhìn tấm bài vị sứt mẻ của mình. Hắn biết, hôm nay hắn chỉ mới đẩy lùi được một kẻ sai vặt. Kẻ thù thật sự của hắn là cả một hệ thống thần quyền đã tồn tại hàng ngàn năm.

Hắn ngồi xuống cạnh Lâm Thị, dù bà không thấy hắn, hắn vẫn nhẹ nhàng đặt bàn tay ảo ảnh lên đầu đứa trẻ.

“Ngủ đi... ngày mai sẽ có cháo ăn.”

Trình An thở dài, linh thể của hắn lại mờ đi. Việc chiến đấu ban nãy đã tiêu tốn sạch sẽ lượng hương hỏa hắn vừa nhận được. Hắn cần nhiều hơn nữa, không phải để thăng cấp, mà để có đủ sức mạnh bảo vệ mảnh đất này trước những tai ương sắp tới.

Xa xa, tiếng gà rừng gáy sáng báo hiệu một ngày mới. Một ngày mà danh tiếng của "vị thần trong ngôi miếu nát" sẽ bắt đầu lan truyền qua những lời kể của một người mẹ.