MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Tiên Tranh TínChương 3: NHẤT ĐIỂM LINH QUANG

Vạn Tiên Tranh Tín

Chương 3: NHẤT ĐIỂM LINH QUANG

1,321 từ · ~7 phút đọc

Nắng sớm xuyên qua những tán lá sồi già, nhảy múa trên nền đất ẩm ướt của thôn Lạc Diệp sau một đêm mưa giông bão bùng. Người dân trong thôn bắt đầu một ngày mới với sự mệt mỏi cố hữu, nhưng sáng hôm nay, có một điều gì đó khác lạ đang nhen nhóm từ phía cuối làng.

Lâm Thị, người góa phụ vốn dĩ luôn u sầu, hôm nay lại bế đứa con nhỏ đi khắp nẻo đường với đôi mắt sáng rực rỡ. Đứa bé – vốn dĩ đêm qua tưởng như đã bước một chân vào cửa tử – giờ đây lại đang tỉnh táo, đôi mắt đen láy nhìn ngó xung quanh, sắc mặt hồng hào như chưa từng trải qua cơn đói khát hay bệnh tật.

"Là thật đó! Bình An đại nhân đã hiển linh. Ngài ấy không chỉ cứu thằng bé, mà còn đối đầu với lôi điện để bảo vệ chúng ta!"

Lời nói của Lâm Thị như một hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo ra những gợn sóng xôn xao. Người dân thôn Lạc Diệp vốn dĩ đã quá quen với việc cầu khẩn những vị đại thần ở xa xôi mà chẳng bao giờ nhận được hồi âm. Họ nhìn đứa trẻ, nhìn sự quả quyết của Lâm Thị, rồi nhìn về phía ngôi miếu nát trên sườn đồi.

Ở đó, Trình An đang ngồi lặng lẽ trong tấm bài vị sứt mẻ của mình.

Sau trận chiến đêm qua, linh thể của hắn mỏng manh đến mức gần như tan biến vào không khí. Hắn cảm thấy một sự suy kiệt tận cùng, nhưng bù lại, trong thức hải của hắn đang trôi nổi một đốm sáng nhỏ xíu, rực rỡ và thuần khiết như một hạt ngọc.

Hắn gọi đó là "Nhất Điểm Linh Quang".

Đây không phải là hương hỏa thông thường, mà là sự kết tinh của một mạng người được cứu sống và sự tôn thờ tuyệt đối của một tâm hồn. Với hạt linh quang này, Trình An cảm thấy mình đã thực sự chạm tay vào cánh cửa của Thần đạo. Hắn không còn là một cô hồn dã quỷ nương tựa vào gỗ mục, mà là một vị thần đã có "căn cơ".

"Cầu xin... Bình An đại nhân..."

Một giọng nói già nua, run rẩy vang lên bên ngoài cửa miếu. Trình An mở thần nhãn. Đó là lão lục, người gác cổng làng. Lão quỳ xuống, tay run run đặt lên bệ thờ một củ khoai lang luộc còn nóng hổi và một nhúm nhang cỏ rẻ tiền.

"Bình An đại nhân, lão già này không cầu gì nhiều... Chỉ xin ngài... đôi mắt của lão dạo này mờ quá, không nhìn thấy đường để đi làm thuê nữa. Nếu cứ thế này, lão sẽ chết đói mất."

Trình An nhìn vào đôi mắt đục ngầu vì cườm của lão Lục. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng âm ỉ của một người già không nơi nương tựa. Trong thế giới này, nếu không thể lao động, cái chết là điều hiển nhiên và tàn khốc nhất.

Hắn khẽ thở dài. Hắn muốn giúp, nhưng "Nhất Điểm Linh Quang" duy nhất hắn có là vốn liếng để hắn giữ lại linh thể. Nếu dùng nó bây giờ, hắn sẽ lại rơi vào trạng thái hôn mê không biết bao giờ mới tỉnh lại.

Nhưng rồi, Trình An nhìn thấy một luồng khói hương mỏng manh từ nhúm nhang cỏ của lão Lục bay lên. Nó không rực rỡ như của Lâm Thị, nó ám muội, đắng chát, chứa đựng nỗi đau của một đời người lam lũ.

“Làm thần mà chỉ biết giữ mình, thì khác gì những kẻ ngồi trên cao kia?”

Quyết định thật nhanh, Trình An điều động hạt linh quang duy nhất đó. Hắn hóa thân thành một làn gió nhẹ, lướt qua đôi mắt của lão Lục. Hắn không thể chữa khỏi hoàn toàn đôi mắt đã hỏng vì tuổi già, nhưng hắn có thể dùng linh lực để thanh tẩy những tạp chất đang che phủ nhãn cầu của lão.

Lão Lục đột nhiên cảm thấy đôi mắt mình mát lạnh như được rửa bằng nước suối đầu nguồn. Lão chớp chớp mắt. Ban đầu là những hình ảnh nhòe nhoẹt, rồi dần dần, những đường nét của ngôi miếu, của tấm bài vị sứt mẻ và cả củ khoai trên bệ thờ hiện ra rõ mồn một.

"Thấy... thấy rồi! Tôi thấy rồi!"

Lão Lục gào lên trong sự sung sướng tột độ. Lão dập đầu liên tục, những giọt nước mắt già nua rơi xuống nền đất bụi bặm.

Ngay lúc đó, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Từ phía lão Lục, không chỉ có hương hỏa bay ra, mà còn có một sợi tơ ánh sáng màu trắng sữa nối liền từ tim lão đến tấm bài vị của Trình An.

Hắn sững sờ. Đây là "Dân tâm chỉ tơ". Nó bền vững hơn hương hỏa gấp nhiều lần. Nó là sự cam kết ngầm giữa chúng sinh và thần linh: "Ngài bảo hộ ta, ta hiến dâng sự trung thành cho ngài".

Tin tức lão Lục sáng mắt trở lại giống như một cơn lốc quét sạch mọi sự hoài nghi cuối cùng của thôn Lạc Diệp.

Đến buổi chiều, ngôi miếu vốn dĩ hoang vắng bỗng trở nên đông đúc lạ thường. Người ta không còn mang rơm rạ đến để, mà mang theo những gì quý giá nhất của họ: một ít gạo trắng, một vài quả trứng gà, hay thậm chí chỉ là một bông hoa dại vừa hái ven đường.

Trình An đứng giữa những lời cầu xin hỗn loạn đó. Hắn nghe thấy tiếng một người cha cầu cho con hết bệnh, tiếng một người vợ cầu cho chồng đi rừng bình an, và cả những tiếng cầu xin tham lam về tiền tài, danh vọng.

Hắn nhận ra rằng, làm thần khó hơn làm thầy thuốc rất nhiều. Thầy thuốc chỉ cứu thân, còn thần linh phải gánh vác cả tâm hồn của dân chúng. Hắn không thể đáp ứng mọi lời cầu xin, bởi sức mạnh của hắn là có hạn. Hắn phải lựa chọn.

"Bình An đại nhân, hãy giúp con trúng số đề lần này, con sẽ xây miếu lớn cho ngài!" - Một thanh niên lười biếng quỳ dưới đất, trong lòng đầy rẫy sự tham lam.

Trình An hừ lạnh. Luồng hương hỏa từ kẻ này bốc lên một mùi hôi thối của sự ích kỷ. Hắn không những không nhận, mà còn dùng một chút uy áp khiến kẻ đó đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, sợ hãi mà bỏ chạy.

Hắn chỉ chọn những lời cầu nguyện chân thành nhất, những nỗi đau thực sự cần được xoa dịu. Mỗi một lần giúp đỡ, linh thể của hắn lại thêm một phần ngưng thực. Tấm bài vị gỗ táo sứt mẻ dường như cũng bắt đầu toát ra một tầng ánh sáng mờ ảo, trông không còn giống một miếng gỗ mục nữa.

Tuy nhiên, khi hoàng hôn buông xuống, Trình An nhìn về phía chân trời, nơi có một luồng khí tức đỏ rực như máu đang cuồn cuộn kéo đến.

Hắn biết, huyện thành không để yên cho hắn phát triển dễ dàng như vậy. Sau vị Tuần Sát Sứ hèn nhát đêm qua, lần này kẻ tìm đến chắc chắn sẽ đáng sợ hơn.

Trình An nhìn dân làng đang nô nức dọn dẹp ngôi miếu cho hắn, lòng hắn dâng lên một cảm giác trách nhiệm nặng nề. Hắn không còn là một linh hồn cô độc nữa. Hắn là điểm tựa duy nhất của những con người này.

"Đến đi..." Trình An thì thầm, linh thể hắn tỏa ra một luồng khí thế kiên định, "Dù là thần hay là ma, muốn bước vào thôn Lạc Diệp, phải bước qua bài vị của Trình An ta trước."