Ánh bình minh mờ ảo trải dài trên những cánh đồng khô hạn của thôn Lạc Diệp, nhưng không khí hôm nay không có tiếng chim hót hay sự tĩnh lặng thường lệ. Thay vào đó là một sự căng thẳng tột độ bao trùm lấy từng nóc nhà tranh lụp xụp.
Bên trong ngôi miếu nhỏ, Trình An ngồi trên bệ thờ, linh thể hắn lơ lửng ngay phía trên tấm bài vị gỗ táo. Sau khi dùng linh quang cứu chữa đôi mắt cho lão Lục, linh thể của hắn đã ngưng tụ thêm một tầng sương mờ mỏng manh, không còn cảm giác như một hơi thở nhẹ cũng có thể thổi tan. Hắn đang quan sát thế giới này qua một lăng kính mới – nhãn giới của Thần linh.
Dưới con đường làng, dân chúng đang tất bật, nhưng không phải để ra đồng. Họ đang gom góp những gì cuối cùng còn sót lại trong hũ gạo, trong túi tiền vải cũ kỹ.
Lâm Thị đi ngang qua cửa miếu, trên tay cầm một chiếc túi nhỏ đựng đầy những đồng xu lẻ rỉ sét. Sắc mặt bà tái nhợt, đôi mắt quầng thâm vì mất ngủ. Trình An khẽ lay động thần thức, cố gắng nghe tiếng lòng của bà.
“Hy vọng bao nhiêu đây là đủ… Nếu không nộp đủ thuế cho Thánh Quang Giáo, họ sẽ thu hồi lại bùa bình an, lúc đó dịch bệnh lại ập đến, thằng bé biết phải làm sao?”
Trình An sững người. Thuế Hương Hỏa?
Hắn từng là một thầy thuốc phàm trần, hắn biết đến thuế thân, thuế đất, nhưng thuế hương hỏa là một thứ khái niệm hoàn toàn nằm ngoài sự hiểu biết của hắn. Hắn tiếp tục mở rộng thần thức ra xa hơn, lan tỏa đến cổng làng, nơi có một đoàn người đang nghênh ngang tiến vào.
Dẫn đầu là một nam tử mặc áo bào trắng thêu kim tuyến, cưỡi trên một con ngựa cao lớn, toàn thân toát ra một mùi hương đàn hương nồng nặc. Theo sau hắn là hai hàng binh sĩ mặc giáp trụ sáng loáng, tay cầm trường thương, nhưng điều khiến Trình An chú ý nhất chính là những chiếc hộp bằng đồng mà họ mang theo. Những chiếc hộp đó không ngừng phát ra những luồng hút lực kỳ quái, thu nạp lấy những sợi khí tức mỏng manh tỏa ra từ đỉnh đầu của phàm nhân.
Đó chính là "Thánh Quang Giáo", giáo phái đại diện cho Thành Hoàng huyện để quản lý đức tin vùng này.
“Tất cả già trẻ lớn bé thôn Lạc Diệp, mau tập trung!” Một tên binh sĩ hét lớn, tiếng hét mang theo linh lực chấn động cả một vùng, khiến những con chim trên cành cây giật mình bay tán loạn.
Trình An lặng lẽ quan sát cuộc "thu hoạch". Hắn thấy trưởng thôn Lạc Diệp, một ông lão ngoài thất thập, run rẩy dâng lên một khay gỗ đựng đầy những nén nhang màu tím đậm – đây chính là "Hương ròng", một loại nhang được làm từ thảo mộc quý có khả năng dẫn dắt đức tin tốt nhất.
“Bẩm… bẩm Chấp sự đại nhân, năm nay hạn hán kéo dài, mùa màng thất bát, thôn chúng tôi chỉ gom góp được bấy nhiêu… Mong đại nhân khai ân, cho khất lại phần còn lại đến vụ sau.”
Tên nam tử áo bào trắng không thèm nhìn xuống, hắn dùng đầu roi ngựa gạt nhẹ chiếc khay, khiến những nén nhang rơi vãi xuống bùn đất. Hắn lạnh lùng thốt ra một câu:
“Thế gian thái bình, thần linh vô sự. Các ngươi có biết vì sao năm qua thôn này không bị yêu quái quấy nhiễu, không bị dịch bệnh diệt môn không? Đó là nhờ Thành Hoàng đại nhân ngày đêm tiêu hao thần lực để che chở. Các ngươi nộp thiếu hương hỏa, tức là khinh thường thần ân. Thần linh không nhận được sự tôn kính, thiên tai ập xuống, các ngươi gánh nổi không?”
Dưới chân ngựa, hàng trăm người dân quỳ rạp xuống. Tiếng khóc thút thít vang lên. Họ sợ hãi. Sự sợ hãi này không phải là sự thành kính, mà là một loại xiềng xích vô hình.
Trình An đứng ở cổng miếu, chứng kiến tất cả. Hắn cảm thấy một cơn giận dữ âm ỉ cháy trong lòng. Đây mà gọi là thần linh sao? Đây là những kẻ buôn bán nỗi sợ hãi! Họ dùng quyền năng để áp bức, dùng tai ương để đe dọa, bắt dân chúng phải vắt kiệt những giọt máu cuối cùng để nuôi dưỡng cái gọi là "kim thân" cao quý của họ.
Hắn nhìn lại ngôi miếu của mình. Trống rỗng, rách nát, và cô độc.
Nhưng trong sự rách nát đó, hắn lại thấy được thứ mà đoàn người hào nhoáng kia không bao giờ có: Những sợi tơ hương hỏa màu vàng nhạt, tuy yếu ớt nhưng chứa đựng lòng biết ơn chân thành từ Lâm Thị, từ lão Lục đang bí mật bay về phía bài vị của hắn.
Lòng biết ơn đó không cần phải ép buộc, không cần phải dùng roi da hay lời đe dọa để đoạt lấy.
“Thì ra, trật tự của thế giới này là như vậy.” Trình An lẩm bẩm. “Thần lĩnh không cứu người vì lòng thương, mà vì lợi ích. Người thờ thần không vì lòng tin, mà vì sợ chết.”
Đột nhiên, tên Chấp sự áo trắng dừng lại. Hắn khẽ nhíu mày, mũi phập phồng như ngửi thấy một mùi vị lạ trong không khí. Hắn quay đầu nhìn về phía ngôi miếu đổ nát của Trình An.
“Mùi vị này… không phải hương hỏa của Thánh Quang Giáo. Có kẻ đang lén lút thu nạp đức tin ở đây?”
Ánh mắt hắn lóe lên một tia sát khí. Hắn vẫy tay ra hiệu cho hai tên binh sĩ:
“Lại đằng kia xem xem. Nếu là tà miếu hoang thần, lập tức đập nát cho ta!”
Trình An giật mình. Hắn biết, thời điểm yên bình của mình đã kết thúc sớm hơn dự kiến. Hắn chỉ là một vị thần vừa mới "tỉnh dậy", không có pháp bảo, không có binh sĩ, thậm chí ngay cả một thân thể thật sự cũng không có.
Nhìn hai tên binh sĩ đang hằm hằm tiến về phía miếu với những ngọn đuốc trên tay, Trình An siết chặt nắm đấm ảo ảnh.
“Nếu hôm nay ta để các ngươi đập nát niềm tin cuối cùng của người dân nơi này, thì ta không xứng đáng được gọi là Bình An Linh Quan.”
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận "Nhất Điểm Linh Quang" đang xoay chuyển trong tâm thức. Hắn không chọn cách đối đầu trực tiếp, bởi hắn biết mình chưa đủ sức. Hắn cần một cái bẫy, một sự răn đe khiến chúng phải chùn bước.
Gió bỗng nhiên nổi lên, mang theo hơi lạnh từ rừng sâu thổi thẳng vào cổng miếu. Những tấm bùa cũ kỹ dán trên vách miếu bắt đầu rung lên bần bật, tạo ra những tiếng động như tiếng người rên rỉ.
Trận chiến đầu tiên giữa một vị "Thần hoang" và "Thần quyền chính thống" chuẩn bị bắt đầu bằng một màn tâm lý chiến đầy rẫy nhân quả.