Mặt trời chưa kịp ló dạng khỏi những rặng tre già, thôn Lạc Diệp đã bị đánh thức bởi tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng la hét xé lòng.
Trên con đường đất duy nhất dẫn vào thôn, một đoàn người mặc giáp phục trắng bạc, trên ngực thêu hình một mặt trời tỏa sáng rực rỡ đang nghênh ngang tiến vào. Đó là Thánh Quang Kỵ Binh, lực lượng chấp pháp của Thánh Quang Giáo. Dẫn đầu là một nam tử trung niên mặt dài, ánh mắt lạnh lùng như băng đá, tay cầm một cuốn sổ da dê tỏa ra linh khí nhàn nhạt.
Hắn là Trương Chấp Sự, kẻ chịu trách nhiệm thu thập hương hỏa từ mười hai thôn xóm quanh đây.
"Tất cả phàm nhân thôn Lạc Diệp nghe lệnh!" Giọng Trương Chấp Sự dùng linh lực truyền đi, vang dội như sấm nổ giữa trời quang. "Đã đến kỳ hạn cúng dường. Mỗi hộ gia đình phải nộp ba nén nhang ròng (nhang tẩm linh lực) và mười đấu gạo trắng để tri ân sự bảo hộ của Thành Hoàng đại nhân. Kẻ nào chậm trễ, cắt đứt tơ duyên, thần linh không phù trợ, tai ương tự gánh!"
Trong ngôi miếu nhỏ xập xệ, Trình An đứng đó, linh thể hắn run rẩy vì giận dữ. Thông qua thần nhãn, hắn nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng: Những kỵ binh kia không chỉ thu gạo, họ dùng một loại pháp bảo gọi là "Hương Hỏa Hồ Lô" để hút lấy khí vận từ trên đỉnh đầu người dân.
Mỗi một người sau khi bị hút, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, tinh thần uể oải, giống như vừa trải qua một trận ốm nặng. Đây không phải là cúng dường tự nguyện, đây là "cưỡng bức thu hoạch".
"Chấp sự đại nhân... xin ngài làm ơn..." Lão Lục quỳ rạp dưới chân ngựa, đầu dập xuống đất. "Năm nay hạn hán, mất mùa, gạo trong nhà chỉ đủ nấu cháo loãng cho cháu nhỏ. Nén nhang ròng kia giá bằng nửa năm tiền làm thuê, lão... lão thực sự không lo nổi."
Trương Chấp Sự cúi xuống, ánh mắt không có lấy một chút thương xót, chỉ có sự kinh miệt sâu sắc: "Lão già kia, ngươi không nộp hương hỏa, tức là không có lòng thành. Thần linh không nhận được lòng thành, sao có thể bảo vệ mảnh đất này khỏi yêu ma? Ngươi muốn cả cái thôn này bị yêu quái tàn phá vì sự ích kỷ của ngươi sao?"
"Nhưng... nhưng mắt lão vừa mới sáng lại, là nhờ Bình An đại nhân..." Lão Lục lỡ lời, chỉ tay về phía ngôi miếu nát.
Không khí đột nhiên đông cứng lại. Trương Chấp Sự híp mắt nhìn theo hướng tay lão Lục, môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn: "Bình An đại nhân? Một cái miếu nát chứa chấp tà ma mà dám xưng thần? Thảo nào năm nay hương hỏa của thôn Lạc Diệp giảm sút nghiêm trọng. Hóa ra là do đám tiện dân các ngươi lén lút nuôi dưỡng yêu hồ."
Hắn vung roi ngựa, một luồng kình khí màu trắng quất thẳng vào người lão Lục khiến lão văng xa mấy trượng, máu mồm máu mũi tuôn ra.
"Đốt ngôi miếu đó cho ta!" Trương Chấp Sự ra lệnh lạnh lùng.
Trình An trong miếu cảm thấy trái tim ảo ảnh của mình như thắt lại. Hắn thấy những kỵ binh kia mang theo đuốc, mang theo dầu hỏa lao về phía mình. Quan trọng hơn, hắn thấy sự sợ hãi tột cùng trong mắt dân làng. Họ muốn bảo vệ hắn, nhưng trước lưỡi gươm và vó ngựa của "Thần quyền chính thống", họ chỉ là những con kiến hôi.
“Ta phải làm gì? Ta phải làm gì đây?” Trình An gầm thét trong tâm trí.
Linh lực của hắn hiện tại chỉ đủ để chữa bệnh nhỏ, sao có thể đối đầu với những tu sĩ đã có tu vi này? Nhưng nếu hắn không làm gì, niềm tin vừa mới nhen nhóm của dân làng sẽ bị dập tắt vĩnh viễn trong tro tàn.
Hắn nhìn vào bài vị của mình. Một ý tưởng điên rồ nảy sinh. Hắn không dùng hương hỏa để phòng thủ, mà dùng nó để "Nghịch chuyển nhân quả".
"Các ngươi nói ta là tà ma?" Giọng nói của Trình An đột ngột vang lên, không phải bằng tai nghe, mà truyền thẳng vào linh hồn của tất cả những người có mặt ở đó.
Một luồng khí lạnh lẽo, thê lương từ ngôi miếu tỏa ra. Những sợi tơ duyên của dân làng bỗng nhiên rung động dữ dội. Trình An dùng chút linh lực cuối cùng, không phải để đánh kẻ thù, mà để kết nối nỗi đau của lão Lục vào cơ thể Trương Chấp Sự.
Đó là kỹ năng của một thầy thuốc: Biết rõ chỗ nào đau nhất.
Trương Chấp Sự đang cười ngạo nghễ bỗng dưng khựng lại. Hắn ôm lấy ngực, một cơn đau buốt tận xương tủy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào nhãn cầu ập đến – chính là nỗi đau mà lão Lục vừa phải gánh chịu.
"Ách... Cái gì thế này? Ngươi đã làm gì ta?" Trương Chấp Sự ngã lăn khỏi ngựa, mặt mũi vặn vẹo vì đau đớn.
Dân làng sững sờ. Họ thấy vị chấp sự oai phong lẫm liệt vừa rồi đang quằn quại dưới đất, còn ngôi miếu nát kia lại đang tỏa ra một luồng ánh sáng màu xanh lá nhạt, dịu dàng nhưng kiên định.
"Thần linh... không thu hoạch bằng máu." Trình An đứng trước cửa miếu, dù không ai nhìn thấy, nhưng khí thế của hắn lúc này còn cao lớn hơn cả núi rừng. "Hương hỏa là sự tự nguyện, không phải là sự tước đoạt. Ngươi mang danh Thánh Quang, nhưng lòng ngươi tối tăm hơn cả vực thẳm."
Đám kỵ binh hoảng hốt bao quanh cấp trên. Trương Chấp Sự nghiến răng, cố gắng vận chuyển linh lực trong người để ép cơn đau xuống, nhưng kỳ lạ thay, càng vận công, cơn đau càng dữ dội. Bởi vì đó là Nhân quả phản phệ. Hắn đánh người vô tội, nay nỗi đau đó quay lại tìm hắn.
"Rút... rút quân trước!" Trương Chấp Sự hổn hển ra lệnh. Hắn sợ hãi. Hắn không sợ sức mạnh của Trình An, hắn sợ loại thần thông quái dị có thể trực tiếp tác động vào nhân quả này. Đây không phải thần thông của tu sĩ thông thường.
Đoàn người kéo đi trong sự hỗn loạn, để lại những bao gạo vừa bị cướp đoạt rơi vãi trên đất.
Dân làng Lạc Diệp im lặng một hồi lâu, rồi đột nhiên, tất cả đồng loạt quỳ xuống hướng về phía miếu. Lần này, không ai bảo ai, họ không dập đầu vì sợ hãi, mà họ khóc. Họ khóc vì cuối cùng cũng có một vị "Thần" đứng ra chịu đòn thay họ, đau cùng nỗi đau của họ.
Hàng trăm sợi tơ hương hỏa, mang theo màu vàng ròng rực rỡ chưa từng có, cuồn cuộn đổ về phía bài vị của Trình An.
Trình An cảm thấy linh thể mình ngưng thực đến mức gần như có thể chạm vào thực tại. Nhưng hắn không vui. Hắn nhìn bóng lưng của đoàn kỵ binh đang khuất xa và thầm hiểu: Đây chỉ là một chấp sự nhỏ. Thứ hắn vừa đắc tội là cả một cỗ máy khổng lồ.
Vụ thu hoạch máu đã kết thúc, nhưng vụ thu hoạch "tính mạng" của hắn... có lẽ chỉ vừa mới bắt đầu.