Trận chiến tại cổng miếu đã qua đi, nhưng dư âm của nó vẫn còn rung chuyển tâm hồn của từng người dân thôn Lạc Diệp. Khói bụi từ vó ngựa của Thánh Quang Giáo đã tan, nhưng nỗi sợ hãi về một sự trả thù tàn khốc hơn vẫn lơ lửng như đám mây đen trên đầu họ.
Trình An trở lại trong bài vị, linh thể hắn mờ nhạt đến mức gần như trong suốt. Việc cưỡng ép sử dụng "Nhân Quả Phản Phệ" lên một tu sĩ có tu vi như Trương Chấp Sự đã khiến hắn hao tổn cực lớn. Tuy nhiên, đổi lại, luồng hương hỏa đang đổ về miếu lúc này lại mang một màu sắc hoàn toàn khác: Nó không còn là màu vàng nhạt run rẩy, mà là một màu vàng kim đặc quánh, ấm áp và tràn đầy sức mạnh.
Đêm đó, giữa lúc Trình An đang chìm vào trạng thái minh tưởng để khôi phục thần thức, hắn nghe thấy tiếng bước chân nặng nề và tiếng gỗ va chạm lộc cộc ngoài cửa miếu.
Một bóng người già nua lén lút đẩy cửa bước vào. Đó là bác thợ mộc Cửu – người già nhất và cũng là người khéo tay nhất thôn. Sau lưng ông là hai người thanh niên lực lưỡng, đang khệ nệ khênh một khối gỗ lớn được bọc kín trong lớp vải thô.
"Lạy Bình An đại nhân..." Bác Cửu quỳ xuống, giọng run run nhưng đầy quyết tâm. "Dân làng chúng con thấp cổ bé họng, không có vàng ròng bạc trắng để đúc tượng cho ngài. Nhưng... nhưng chúng con có cái tâm này."
Ông từ từ mở lớp vải che. Bên trong là một khối gỗ táo đỏ sẫm, vân gỗ xoáy lại như những đám mây ngũ sắc, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ.
"Đây là gốc táo tổ của thôn ta, đã sống hơn trăm năm, hấp thụ linh khí của đất trời, lại được chứng kiến bao đời người Lạc Diệp sinh ra và nằm xuống. Đêm qua, sét đánh trúng cây táo nhưng cây không chết, chỉ có phần lõi này là rụng ra. Con mạn phép dùng nó để tạc cho ngài một cái Kim thân."
Trình An đứng lặng người. Hắn nhìn khối gỗ táo. Đối với một vị thần, "Kim thân" chính là cơ thể thực sự ở nhân gian. Có tượng thờ, thần mới có chỗ trú ngụ kiên cố, không còn bị gió lay, mưa tạt làm dao động linh thể. Thông thường, các đại thần sẽ đòi hỏi tượng đồng, tượng vàng, khảm ngọc quý để thể hiện uy nghiêm. Nhưng đối với Trình An, khối gỗ táo già nua chứa đựng mồ hôi và hy vọng của dân làng này còn quý giá hơn vạn lượng vàng ròng.
Bác Cửu bắt đầu làm việc ngay trong đêm tối, dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu.
Cộc... cộc... xẹt...
Tiếng đục đẽo vang lên đều đặn. Mỗi một nhát đục của người thợ già không chỉ là kỹ thuật, mà là sự gửi gắm tâm tình. Ông tạc Trình An không phải trong tư thế một vị thần cao ngạo, tay cầm bảo khí, mà tạc một người thầy thuốc trẻ tuổi, tay trái cầm bình cam lộ cứu khổ, tay phải bắt ấn bình an, gương mặt phảng phất nét từ bi nhưng đôi mắt lại kiên định nhìn thẳng về phía trước.
Trình An cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ. Cứ mỗi nhát đục hạ xuống, linh hồn hắn lại như được chạm vào, được mài giũa. Những mảnh gỗ thừa rơi xuống đất, đồng nghĩa với những tạp niệm trong linh thể hắn bị loại bỏ.
Đến tận lúc gà rừng gáy sáng lần thứ nhất, bức tượng gỗ táo cao chừng ba thước đã hoàn thành.
"Xong rồi... Đại nhân, mời ngài ngự tọa." Bác Cửu kiệt sức ngồi bệt xuống đất, tay đầy những vết xước và máu, nhưng nụ cười lại vô cùng mãn nguyện.
Trình An hít một hơi thật sâu. Linh thể hắn từ bài vị gỗ táo mục nát từ từ bay ra, chậm rãi hòa nhập vào bức tượng mới tạc.
Uỳnh!
Một tiếng vang trầm đục chỉ có thể nghe thấy bằng thần thức nổ ra trong miếu. Một luồng hào quang màu xanh biếc từ bức tượng gỗ tỏa ra, bao phủ lấy toàn bộ không gian ngôi miếu. Trình An cảm thấy mình đã có "trọng lượng". Hắn không còn là một làn khói dễ tán, mà là một thực thể cứng cáp.
Hắn thử cử động tay chân trong trạng thái thần thức. Từng thớ gỗ của cây táo già giờ đây như mạch máu, như xương cốt của hắn. Sức mạnh từ lòng đất mà cây táo tích lũy trăm năm qua đang cuồn cuộn đổ vào linh hồn hắn, phối hợp với hương hỏa của dân làng tạo thành một lớp bảo vệ vững chắc.
Bây giờ, hắn chính thức có "Mộc Kim Thân".
Dù chưa phải là vàng thật, nhưng đây là "Vàng của lòng dân".
Sáng hôm sau, khi dân làng kéo đến miếu, họ kinh ngạc thấy bài vị cũ đã biến mất, thay vào đó là một bức tượng gỗ táo uy nghiêm, tỏa ra mùi hương dịu mát khiến bất cứ ai bước vào cũng thấy lòng mình tĩnh lặng lạ thường.
Lâm Thị dẫn con trai đến đầu tiên. Đứa bé nhìn bức tượng rồi ngây ngô nói: "Mẹ ơi, Thần đang cười với con kìa."
Trình An trong tượng khẽ mỉm cười. Hắn cảm nhận được phạm vi cảm tri của mình đã mở rộng ra gấp đôi, bao phủ toàn bộ thôn Lạc Diệp. Hắn có thể nhìn thấy một con sâu đang gặm lá ở đầu thôn, nghe thấy tiếng thì thầm của đôi lứa ở cuối xóm.
Nhưng niềm vui ấy bị cắt ngang bởi một luồng khí tức lạ.
Từ phía khu rừng phía sau thôn – nơi vốn dĩ là vùng đất hoang dã không có thần linh quản lý – một luồng yêu khí màu xám xịt đang len lỏi tràn vào.
Trình An nhận ra ngay: Trương Chấp Sự không trực tiếp ra tay, nhưng hắn đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu hơn. Hắn đã bí mật rút đi các lá bùa trấn yểm ở ranh giới thôn, cố tình dẫn dụ yêu ma từ trong rừng sâu vào để "trừng phạt" dân làng vì tội tôn thờ thần hoang.
"Muốn dùng yêu ma để ép dân làng quay lại cầu khẩn các ngươi sao?"
Trình An lạnh lùng nhìn về phía bìa rừng. Những đôi mắt đỏ rực của bầy Lang Yêu đang hiện ra trong bóng tối của tán cây. Chúng đang đói, và chúng thấy thôn Lạc Diệp giờ đây như một miếng mồi không có sự bảo vệ của chính thống thần quyền.
Hắn nắm chặt tay. Bức tượng gỗ táo khẽ rung động.
Đây sẽ là bài kiểm tra thực sự cho vị tân thần có Kim Thân gỗ táo. Hắn không chỉ phải đối đầu với thần quyền, mà còn phải bảo vệ dân làng trước nanh vuốt của yêu ma giữa đêm tối mênh mông.