MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Tiên Tranh TínChương 7: ĐÊM DÀI LANG YÊU TỚI

Vạn Tiên Tranh Tín

Chương 7: ĐÊM DÀI LANG YÊU TỚI

1,332 từ · ~7 phút đọc

Đêm nay, trăng bị mây mù che khuất, bóng tối bao trùm lên thôn Lạc Diệp một màu đen đặc quánh như mực tàu. Không gian tĩnh lặng đến mức đáng sợ, ngay cả tiếng dế mèn vốn dĩ rỉ rả hàng đêm cũng đột ngột im bặt.

Bên trong ngôi miếu, Trình An ngồi trong bức tượng gỗ táo, thần nhãn của hắn không ngừng quét qua ranh giới của thôn. Hắn cảm nhận được một luồng mùi hôi thối của thú vật trộn lẫn với tà khí đang áp sát.

Đó là Lang Yêu. Những con sói rừng đã hấp thụ oán khí của những người chết đói trong rừng sâu, hóa thành lũ quái vật mình người đầu sói, hung hãn và cực kỳ tàn nhẫn.

"Grừ... Grừ..."

Tiếng gầm gừ trầm đục vang lên ngay sát bờ rào nhà lão Lục. Một bóng đen cao lớn, gầy guộc với đôi mắt rực lên ánh đỏ tà mị nhảy vọt qua hàng rào tre, nhắm thẳng vào chuồng gia súc duy nhất của lão – một con bò già gầy trơ xương.

Lão Lục thức giấc vì tiếng bò rống đau đớn. Lão run rẩy cầm cây gậy tre chạy ra sân, nhưng ngay khi nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu và bộ nanh sắc nhọn dài cả tấc của con lang yêu, lão ngã quỵ xuống đất, đôi môi đánh vào nhau lập cập:

"Yêu... Yêu ma! Cứu mạng với!"

Cùng lúc đó, từ khắp bốn phía của thôn, tiếng sói hú vang lên liên hồi. Không chỉ một con, mà có ít nhất mười con lang yêu đã lọt vào trong thôn. Đây là một cuộc thảm sát có tính toán. Thông thường, mỗi thôn xóm đều có "Đất Thổ Địa" hoặc "Thần Thành Hoàng" ban phát bùa trấn yểm để ngăn chặn yêu ma. Nhưng sau khi Trình An đánh đuổi Tuần Sát Sứ, phủ Thành Hoàng đã âm thầm thu hồi toàn bộ khí lực bảo hộ, biến Lạc Diệp thành một "vùng đất chết" trên bản đồ thần đạo.

"Chết đi, lũ phàm nhân ngu muội!" Một con lang yêu lớn nhất, lông lá lởm chởm, gầm lên một tiếng bằng tiếng người méo mó. Nó lao về phía lão Lục, móng vuốt đen kịt xé rách không khí.

Vút!

Ngay khoảnh khắc móng vuốt chỉ còn cách cổ lão Lục một gang tay, một cành cây táo khô từ đâu bay tới, đâm thẳng vào bả vai con lang yêu, lực mạnh đến mức đóng đinh nó vào cột nhà.

"Kẻ nào?!" Con lang yêu đau đớn gào lên.

Từ phía ngôi miếu, một vầng sáng màu xanh lục dịu nhẹ nhưng tràn đầy uy nghiêm bùng lên. Bức tượng gỗ táo của Trình An không hề cử động, nhưng linh thể của hắn đã hóa thành một hư ảnh cao lớn, đứng sừng sững trên mái miếu.

"Tại địa giới của Trình An ta, yêu ma không được làm càn!"

Giọng nói của Trình An như tiếng chuông đồng vang vọng khắp thôn, đánh thức toàn bộ dân làng đang chìm trong cơn ác mộng. Hắn cảm thấy "Mộc Kim Thân" của mình đang rung động mãnh liệt. Thông qua khối gỗ táo trăm năm, hắn có thể cảm nhận được toàn bộ hệ thống rễ cây của gốc táo tổ đang đâm sâu dưới lòng đất thôn Lạc Diệp.

Hắn không có thanh kiếm nào cả, nhưng mỗi cái cây, mỗi ngọn cỏ trong thôn lúc này đều là cánh tay của hắn.

"Vạn Mộc Kết Trận!"

Trình An bắt ấn. Những hàng rào tre, những gốc đa, gốc sồi quanh thôn đột ngột vươn dài cành lá, đan cài vào nhau tạo thành một hàng rào gai góc vững chắc, nhốt lũ lang yêu vào bên trong và tách biệt dân làng ra ngoài.

Lũ lang yêu kinh ngạc, chúng điên cuồng cào cấu vào lớp rào chắn mộc khí, nhưng mỗi khi chúng chạm vào, những chiếc gai nhọn lại đâm sâu vào da thịt, thiêu đốt yêu khí bằng chính lực lượng hương hỏa thuần khiết mà dân làng đã dâng hiến cho Trình An.

"Đồ thần hoang thối nát, ngươi nghĩ chút mộc khí này cản được chúng ta sao?" Con lang yêu đầu đàn giật phăng cành cây táo khỏi vai, đôi mắt nó đỏ rực hơn, cơ bắp cuồn cuộn lên như muốn nổ tung. "Thần quan của Thánh Quang Giáo đã hứa, nếu chúng ta ăn sạch cái thôn này, hắn sẽ ban cho chúng ta linh đan hóa hình!"

Trình An nghe vậy, lòng căm phẫn dâng trào đến cực điểm. Hóa ra đúng như hắn dự đoán, lũ yêu ma này chính là quân cờ của kẻ mang danh "Chính Thần". Để diệt một vị tiểu thần như hắn, chúng sẵn sàng hy sinh mạng sống của cả trăm con người vô tội.

"Ăn sạch dân ta? Vậy ngươi hãy nằm lại đây làm phân bón cho đất!"

Trình An quát lớn, hắn dùng toàn bộ thần lực nhập vào bức tượng gỗ. Một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra: Bức tượng gỗ táo đột ngột hóa lớn, thoát ra khỏi miếu, mỗi bước đi làm rung chuyển mặt đất. Cánh tay gỗ của hắn hóa thành một cây roi dài, rực cháy ánh lửa màu xanh biếc – Mộc Trung Hỏa.

Chát!

Một roi quất xuống, con lang yêu đầu đàn chưa kịp né tránh đã bị ngọn lửa xanh thiêu cháy nửa người. Tiếng kêu gào thảm thiết vang động đêm trường.

Dân làng Lạc Diệp lúc này đã bừng tỉnh. Họ cầm cuốc, cầm gậy, núp sau những hàng rào cây đang bảo vệ mình. Họ nhìn thấy vị "Thần gỗ" của mình đang chiến đấu anh dũng dưới ánh trăng.

"Bình An đại nhân! Cố lên!" "Đánh chết lũ súc vật đó đi!"

Mỗi tiếng hô vang, mỗi giọt nước mắt cảm động của dân làng lại hóa thành những dòng suối hương hỏa cuồn cuộn chảy vào lưng Trình An. Hắn cảm thấy sức mạnh của mình tăng vọt. Mộc hỏa trên tay càng cháy càng rực rỡ.

Trận chiến kéo dài đến gần sáng. Mười con lang yêu, con thì bị rễ cây siết cổ, con thì bị mộc hỏa thiêu thành tro. Con lang yêu đầu đàn thoi thóp dưới chân Trình An, ánh mắt nó đầy vẻ không cam lòng.

Trình An nhìn xuống nó, giọng lạnh lùng: "Về báo cho kẻ đứng sau ngươi... Lạc Diệp không còn là nơi để các ngươi săn mồi nữa."

Hắn vung tay, một đạo mộc khí tống con yêu quái văng xa hàng dặm, bay thẳng về phía huyện thành như một lời tuyên chiến đanh thép.

Khi ánh rạng đông đầu tiên hửng lên, lũ yêu ma đã sạch bóng. Thôn Lạc Diệp tan hoang nhưng không một ai thiệt mạng, ngoại trừ con bò già của lão Lục.

Trình An thu lại linh thể, bức tượng gỗ táo trở về vị trí cũ trên bệ thờ, nhưng trên ngực tượng giờ đây đã xuất hiện một vết sẹo nhỏ - minh chứng cho trận chiến sinh tử đầu tiên.

Dân làng kéo đến miếu, họ không còn quỳ lạy trong sợ hãi nữa. Họ mang nước sạch đến lau chùi bức tượng, mang những dải lụa đỏ đến quấn quanh miếu.

Lão Lục đứng trước miếu, đôi mắt sáng quắc nhìn vào bức tượng, lão nói lớn: "Từ nay, thôn Lạc Diệp chúng ta chỉ thờ một vị Thần duy nhất. Kẻ nào dám nói Bình An đại nhân là thần hoang, lão già này sẽ liều mạng với kẻ đó!"

Trình An cảm nhận được một luồng sức mạnh mới đang thành hình trong bức tượng. Đó không phải là hương hỏa, mà là "Địa Khí". Hắn đã thực sự cắm rễ vào mảnh đất này.

Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con lang yêu chạy thoát kia sẽ mang theo nỗi sợ hãi và sự thù hận của hắn về phủ Thành Hoàng. Bão tố thực sự... đang thành hình ở phía chân trời xa xôi.