Sau đêm đại chiến Lang Yêu, thôn Lạc Diệp dường như lột xác. Không khí tang thương, u uất thường ngày bị quét sạch, thay vào đó là một luồng sinh khí mãnh liệt mà ngay cả những người già yếu nhất cũng có thể cảm nhận được trong từng hơi thở.
Trình An ngồi tĩnh lặng bên trong Mộc Kim Thân. Sau trận chiến, vết sẹo nhỏ trên ngực bức tượng gỗ táo không những không làm hắn yếu đi, mà trái lại, đó trở thành nơi tụ hội của Địa khí. Thông qua bộ rễ khổng lồ của cây táo tổ mà linh hồn hắn đã hòa làm một, Trình An giờ đây cảm nhận được mạch máu của đất.
Hắn nhìn ra cánh đồng trước thôn. Đất đai ở đây vốn bị nhiễm phèn, lại thêm sự bóc lột khí vận của Thánh Quang Giáo bấy lâu nay nên khô cằn, nứt nẻ như da trâu. Những cây mạ mới cắm xuống đã bắt đầu rũ lá, vàng úa.
“Dân dâng ta lòng thành, ta phải trả họ no ấm.”
Trình An thầm nhủ. Hắn nhắm mắt, thần thức len lỏi xuống dưới lớp đất sâu. Hắn thấy những mạch nước ngầm bị tắc nghẽn, thấy những "vết thương" của địa mạch do sự tham lam của những vị thần trước đây để lại. Họ chỉ biết hút lấy tinh hoa của đất để luyện hóa kim thân mà không bao giờ bồi hoàn.
Hắn bắt đầu vận động Nhất Điểm Linh Quang. Lần này, hắn không phóng ra ngoài mà dẫn dụ nó chảy xuống rễ cây táo, rồi từ rễ táo lan tỏa vào lòng đất.
"Địa khí, quy vị!"
Một chấn động nhẹ mà người thường không cảm nhận được lan ra khắp cánh đồng. Những mạch nước ngầm bị vùi lấp đột ngột tuôn trào, thấm đẫm vào lớp đất khô. Trình An không dùng phép thuật hô mưa gọi gió – vì điều đó quá lộ liễu và dễ bị Thiên đình phát giác – hắn dùng cách của một thầy thuốc: Điều lý. Hắn hóa giải chất phèn, dẫn dắt dinh dưỡng từ những vùng đất hoang sơ đổ về phía ruộng lúa của dân làng.
Chỉ trong một đêm, những cây lúa vốn dĩ héo hon đột ngột vươn mình, xanh mướt một màu sức sống.
Sáng hôm sau, cả thôn Lạc Diệp rúng động. Lão Lục chạy ra đồng, quỳ sụp xuống bên bờ ruộng, tay run run chạm vào những lá lúa mọng nước: "Trời đất ơi... Lúa... lúa sống lại rồi! Cả đời tôi chưa thấy lúa lớn nhanh như thế này bao giờ!"
Tiếng lành đồn xa. Chuyện "Thần Lạc Diệp" đánh tan lang yêu và khiến lúa trổ bông thần tốc lan đi như vết dầu loang. Những người dân ở các thôn lân cận như thôn Hạ, thôn Đoài – vốn cũng đang lầm than dưới ách thu thuế của Thánh Quang Giáo – bắt đầu lén lút tìm đến miếu Bình An.
Họ mang theo những nén nhang vụn, những lời cầu nguyện khẩn thiết.
"Bình An đại nhân, xin hãy cứu lấy ruộng nhà con ở thôn Hạ..." "Đại nhân, con chỉ mong có đủ gạo cho mẹ già..."
Mỗi một lời cầu xin từ người ngoài thôn là một thách thức đối với Trình An. Bởi vì, nếu hắn can thiệp vào đất đai của thôn khác, hắn sẽ chính thức xâm phạm vào "lãnh địa" của các vị Thần Thổ Địa chính thống.
Và chuyện gì đến cũng phải đến.
Vào một buổi chiều tà, khi khói bếp đang lảng bảng bay trên những mái nhà, một luồng ánh sáng vàng đất đột ngột hiện ra trước cửa miếu Bình An. Một ông lão thấp lùn, mặc áo dài màu nâu đất, tay cầm gậy gỗ có gắn hình rùa đá, gương mặt đầy vẻ giận dữ bước vào.
Đó là Lão Thổ Địa của thôn Hạ.
"Kẻ nào?! Kẻ nào gan to tày đình dám thò tay sang địa giới của lão phu?" Lão Thổ Địa gõ mạnh gậy xuống đất, khiến bát nhang trên bàn thờ của Trình An rung lên bần bật.
Trình An xuất hiện dưới hình dạng hư ảnh. Hắn nhìn lão Thổ Địa, không hề kiêu ngạo nhưng cũng không cúi đầu: "Trình An bái kiến vị tiền bối. Không biết lão tiên sinh tìm đến đây có điều gì chỉ giáo?"
"Chỉ giáo cái gì?!" Lão Thổ Địa râu tóc dựng ngược. "Ngươi là vị thần hoang ở đâu tới mà dám dùng địa khí của ta? Ngươi có biết việc ngươi dẫn nước ngầm sang Lạc Diệp đã khiến ruộng lúa thôn Hạ của ta khô thêm một phần không? Ngươi làm vậy là phạm vào luật cấm của Thần đạo!"
Trình An nhìn vào đôi mắt của lão Thổ Địa. Hắn không thấy sự ác độc như Trương Chấp Sự, mà thấy sự mệt mỏi và sợ hãi.
"Lão tiên sinh, dân thôn Hạ đang khóc vì đói. Ruộng lúa của họ khô héo không phải do ta dẫn nước, mà do các vị đại nhân ở huyện thành đã rút cạn linh mạch để nuôi dưỡng linh uy của họ. Lão là thần một phương, chẳng lẽ không thấy xót xa sao?"
Lão Thổ Địa khựng lại, ánh mắt thoáng qua một nỗi buồn thảm hại: "Xót xa thì làm được gì? Ta chỉ là một vị tiểu thần cấp thấp nhất. Nếu không nộp đủ định mức địa khí lên cấp trên, kim thân của ta sẽ bị nghiền nát, linh hồn bị đày vào u minh. Ngươi còn trẻ, ngươi không hiểu được sự tàn khốc của trật tự này đâu."
Trình An bước lên một bước, vầng sáng từ Mộc Kim Thân tỏa ra ấm áp: "Ta hiểu. Vì hiểu nên ta mới phải làm. Lão tiên sinh, nếu lão không dám làm, hãy để ta làm. Ta không lấy địa khí của lão, ta chỉ lấy lại những gì vốn thuộc về dân chúng."
"Ngươi... ngươi định làm loạn sao?" Lão Thổ Địa run rẩy chỉ gậy vào Trình An. "Phủ Thành Hoàng đã biết chuyện Lang Yêu bị đánh bại. Họ đang chuẩn bị sắc lệnh 'Diệt Thần'. Ngươi lo cho cái mạng mình còn chưa xong, lại còn định bao biện cho cả vùng này?"
Trình An nhìn ra ngoài cửa miếu, nơi những người dân thôn Hạ đang đứng thập thò, chờ đợi một phép màu.
"Nếu cái chết là cái giá để mang lại sự sống cho họ, Trình An này không hối tiếc."
Lão Thổ Địa sững sờ. Lão đã sống hàng trăm năm, chứng kiến bao nhiêu vị thần đến rồi đi, ai cũng chỉ lo vun vén cho kim thân của mình. Đây là lần đầu tiên lão thấy một vị thần chịu chết vì phàm nhân.
Lão thở dài, hạ gậy xuống: "Thôi... ta già rồi, không đủ gan như ngươi. Ta sẽ nhắm mắt làm ngơ cho dân thôn Hạ sang đây cầu khẩn. Nhưng ngươi nhớ lấy, khi quân đội của Thành Hoàng kéo tới, lão phu sẽ không thể đứng ra nói giúp ngươi một lời nào."
Nói xong, lão Thổ Địa hóa thành một luồng khói vàng, lặn sâu xuống đất.
Trình An đứng một mình trong ngôi miếu tối. Hắn biết, lời cảnh báo của lão Thổ Địa là thật. Sự lan tỏa của danh tiếng chính là con dao hai lưỡi. Một nén hương dâng lên là một phần trách nhiệm gánh xuống.
Hắn quay vào bức tượng, bắt đầu chuẩn bị cho một cuộc đại biến. Hắn cần phải nâng cấp Mộc Kim Thân của mình. Gỗ táo tuy tốt, nhưng vẫn chưa đủ để chống lại những pháp bảo của phủ Thành Hoàng.
Hắn nhìn vào những lễ vật dân làng dâng lên, trong đó có một mảnh quặng sắt cũ kỹ do một người thợ rèn nghèo đem tới. Một ý tưởng mới nảy sinh: Mộc Thiết Thần Giáp.