Bầu không khí tại thôn Lạc Diệp trong những ngày này vô cùng kỳ lạ. Một mặt, lúa trên đồng xanh mướt, dân làng hân hoan; nhưng mặt khác, một luồng áp lực vô hình từ phía huyện thành đang đè nặng lên tâm trí của Trình An.
Bên trong Mộc Kim Thân, Trình An cảm thấy sự giới hạn của gỗ táo. Dù là gỗ táo trăm năm, dù có địa khí bảo hộ, nhưng bản chất của mộc vẫn là sợ hãi kim nhuệ và hỏa độc. Nếu phủ Thành Hoàng dùng hỏa công hoặc những pháp bảo sắc bén, bức tượng này sẽ không trụ nổi quá ba hiệp.
“Ta cần một lớp vỏ bảo vệ. Một lớp giáp được đúc từ sự kiên cường của nhân gian.”
Đêm hôm đó, Trình An gửi một luồng thần niệm vào giấc mơ của Trần thợ rèn – người đàn ông lực lưỡng nhất thôn, có đôi bàn tay chai sần vì lửa và búa. Trong cơn mơ, Trần thợ rèn thấy vị Linh Quan đứng giữa đám cháy rực rỡ, chỉ tay vào một đống sắt vụn gỉ sét trong góc xưởng rèn của mình.
Sáng hôm sau, Trần thợ rèn thức dậy với mồ hôi đầm đìa. Không chút chần chừ, ông đem toàn bộ số sắt vụn, những mảnh lưỡi cày gãy, những mảnh quặng sắt tạp chất mà ông tích góp bấy lâu nay đến trước miếu.
"Bình An đại nhân, con không biết tạc tượng, cũng không biết cầu kinh. Con chỉ có đôi tay này và đống sắt nát này, xin dâng lên đại nhân!"
Trình An nhìn đống sắt vụn. Trong mắt tu sĩ, đây là rác rưởi. Nhưng trong mắt một vị thần tu Hương hỏa, mỗi mảnh sắt này đều mang theo dấu vết lao động của phàm nhân, mang theo cái "khí" của sự bền bỉ.
Hắn bắt đầu vận dụng Mộc Trung Hỏa – ngọn lửa xanh biếc được sinh ra từ tinh túy của gỗ táo.
"Lửa nhân gian, luyện thiết hồn!"
Từ lòng bàn tay của bức tượng gỗ, một ngọn lửa xanh bùng lên, bao trùm lấy đống sắt vụn. Trần thợ rèn và dân làng đứng ngoài miếu kinh hãi thấy những mảnh sắt gỉ sét bắt đầu tan chảy, nhưng chúng không chảy xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, bị ngọn lửa xanh gọt rửa mọi tạp chất.
Trình An dùng thần thức làm búa, dùng ý chí làm đe. Hắn không đúc một bộ giáp cồng kềnh, mà đúc nên những miếng phiến giáp mỏng như cánh ve, sẫm màu như mực, trên mặt khắc đầy những phù văn của sự kiên cố.
Từng phiến giáp một bay đến, bám chặt vào bề mặt bức tượng gỗ táo.
Rắc... rắc...
Tiếng kim loại hòa quyện vào thớ gỗ vang lên khô khốc. Bức tượng giờ đây không còn mang màu đỏ sẫm của gỗ, mà khoác lên mình một lớp áo giáp đen huyền, mờ ảo ánh xanh. Phần ngực tượng – nơi có vết sẹo từ trận chiến trước – được bao bọc bởi một hộ tâm kính bằng sắt tinh khiết, rực sáng mỗi khi Trình An vận lực.
Đây chính là Mộc Thiết Thần Giáp. Nó không chỉ tăng khả năng phòng ngự vật lý, mà còn là vật dẫn để Trình An điều động kim khí trong lòng đất.
Tuy nhiên, ngay khi bộ giáp vừa hoàn thành, Trình An đột ngột cảm thấy không khí trở nên khô khốc một cách bất thường.
Hắn bước ra khỏi tượng dưới dạng hư ảnh, nhìn về phía đường chân trời. Dù đang là ban đêm, nhưng phía xa lại có một vầng sáng đỏ rực như máu, thiêu cháy cả mây đen. Một luồng nóng bức cực độ đang tràn về, khiến những ngọn cỏ ven đường lập tức héo rũ, những mạch nước ngầm mà Trình An vừa khai thông bắt đầu bốc hơi nghi ngút.
"Yêu khí hỏa tính cực mạnh... Không, đây là thần thông của cấp độ cao hơn."
Trình An nhíu mày. Hắn cảm nhận được một hơi thở già nua, hung hiểm đang áp sát. Phủ Thành Hoàng cuối cùng đã ra tay, nhưng họ không dùng binh mã. Họ dùng một thứ tàn độc hơn: Hỏa Diệm Quỷ (Hạn Bạt nhỏ).
Đây là một loại quái vật được nuôi dưỡng trong lò luyện đan của các giáo phái lớn, chuyên dùng để trừng phạt những vùng đất phản loạn. Đi đến đâu, nước cạn đến đó, cỏ cây hóa tro, người dân chết vì khô khát.
"Bình An đại nhân! Nóng quá... con không thở nổi!"
Tiếng kêu cứu của dân làng vang lên. Lâm Thị ôm đứa con đang khóc thét vì hơi nóng bốc lên từ lòng đất. Những cánh đồng lúa xanh mướt chỉ sau vài nhịp thở đã bắt đầu chuyển sang màu vàng khô khốc.
Đây là đòn "Mượn đao giết người" đầy hiểm độc. Nếu Trình An không ngăn được hơi nóng này, thôn Lạc Diệp sẽ biến thành sa mạc. Khi đó, dân chúng vì để giữ mạng chắc chắn sẽ phải quay đầu cầu xin Thánh Quang Giáo ban mưa. Danh tiếng của Trình An sẽ sụp đổ, và hắn sẽ trở thành "kẻ mang lại điềm gở".
Từ trong vầng sáng đỏ rực phía xa, một giọng cười khàn đặc, chói tai vang lên:
"Tiểu thần hoang, ngươi muốn bảo vệ dân sao? Vậy thì hãy nhìn chúng khô héo đi! Thiên địa có luật, hỏa khắc mộc, để xem cái gốc táo của ngươi chịu được bao lâu dưới ngọn lửa của bản tôn!"
Một bóng người nhỏ thô kệch, toàn thân bốc lửa, tay cầm một viên trân châu màu đỏ rực – Hỏa Linh Châu – hiện ra giữa không trung. Nó chính là kẻ gây ra cái nóng kinh hoàng này.
Trình An đứng trước ngôi miếu, Mộc Thiết Thần Giáp trên người hắn rung động mạnh mẽ. Hắn nhìn thấy nỗi tuyệt vọng lại bắt đầu len lỏi vào mắt dân làng.
"Hỏa khắc mộc... đó là quy luật của tự nhiên." Trình An trầm giọng, đôi mắt hắn lóe lên tia sáng sắt đá. "Nhưng kim lại dẫn hỏa. Ngươi muốn thiêu, ta sẽ cho ngươi thiêu!"
Trình An không lùi lại, trái lại, hắn điều động toàn bộ địa khí vào lớp giáp sắt. Hắn muốn dùng chính bộ giáp này để làm vật dẫn, hút toàn bộ hơi nóng từ làng vào cơ thể mình, biến bản thân thành một cái "bình chứa" hỏa độc để bảo vệ nhân gian.
Một cuộc đối đầu giữa cái nóng thiêu đốt của Thần quyền và sự hy sinh của vị Thầy thuốc – Thần linh bắt đầu bùng nổ.