MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Tiên Tranh TínChương 10: HỎA LUYỆN KIM TINH

Vạn Tiên Tranh Tín

Chương 10: HỎA LUYỆN KIM TINH

1,078 từ · ~6 phút đọc

Không khí trong thôn Lạc Diệp lúc này không còn là khí để thở, mà là một loại lửa độc vô hình đang thiêu đốt phổi của từng sinh linh. Cỏ cây ven đường khô khốc rồi tự bốc cháy, những ao nước nhỏ bốc hơi nghi ngút, để lại lớp bùn nứt nẻ và xác cá chết phơi bụng.

Trên bầu trời, Hỏa Diệm Quỷ cười sằng sặc, viên Hỏa Linh Châu trên tay nó như một mặt trời nhỏ thứ hai, không ngừng tuôn trào những làn sóng nhiệt đỏ rực xuống ngôi miếu.

"Tiểu thần hoang! Để xem ngươi bảo vệ chúng được bao lâu? Ngươi càng che chở, hỏa độc sẽ càng nung nấu linh thể ngươi. Cuối cùng, cả ngươi và cái miếu này sẽ hóa thành tàn tro!"

Bên trong Mộc Kim Thân, Trình An đang trải qua một cơn đau đớn khủng khiếp nhất từ khi "tỉnh lại". Gỗ táo bên dưới lớp giáp sắt đã bắt đầu có dấu hiệu khô héo, nhựa cây sôi sùng sục. Linh thể của hắn rạn nứt, từng mảng thần thức như bị xé toạc bởi sức nóng cực độ.

Hắn nhìn ra ngoài cửa miếu. Qua màn hơi nước mờ ảo, hắn thấy dân làng đang co cụm lại dưới gốc cây táo tổ. Họ không chạy trốn, vì họ biết chẳng có nơi nào để chạy. Lâm Thị ôm chặt đứa nhỏ, đôi môi khô khốc nứt nẻ nhưng vẫn mấp máy cầu nguyện. Lão Lục và Trần thợ rèn đứng chắn trước cửa miếu, dù da thịt họ đã bắt đầu phồng rộp vì hơi nóng, họ vẫn không lùi bước.

“Nếu ta sụp đổ, họ sẽ chết.”

Một luồng ý chí sắt đá bùng lên từ sâu trong đạo tâm của Trình An. Hắn không đẩy hỏa độc ra ngoài nữa. Thay vào đó, hắn mở toan thần thức, chủ động dẫn dụ toàn bộ nhiệt lượng đang bao phủ thôn làng chảy ngược vào bộ giáp sắt của mình.

"Nạp hỏa nhập thể!"

Một tiếng vang trầm đục phát ra từ bức tượng. Bộ giáp đen huyền đột ngột chuyển sang màu đỏ rực, rồi trắng xóa. Trình An đang biến mình thành một vật dẫn nhiệt khổng lồ.

Cơn đau tăng lên gấp bội, linh hồn hắn như bị đặt vào lò rèn vạn năm. Nhưng kỳ lạ thay, trong khoảnh khắc cận kề sự tan biến, Trình An đột ngột thấu triệt một đạo lý của nghề y ngày trước: "Dĩ độc trị độc".

Hỏa không chỉ là sự hủy diệt, hỏa còn là sự tinh luyện. Lớp giáp sắt mà Trần thợ rèn đúc nên vốn vẫn còn nhiều tạp chất phàm trần. Giờ đây, dưới ngọn lửa của Hỏa Diệm Quỷ, những tạp chất đó bị thiêu rụi, chỉ còn lại phần tinh túy nhất của kim loại đang dần hòa quyện vào thớ gỗ táo.

"Hỏa luyện kim tinh, mộc hỏa tương sinh!"

Trình An thét lên một tiếng chấn động thần hồn. Bức tượng gỗ táo bọc giáp sắt đột ngột đứng dậy, bước ra khỏi miếu. Mỗi bước đi của hắn không còn để lại vết cháy, mà lại hút sạch nhiệt lượng xung quanh.

Dân làng kinh ngạc thấy hơi nóng đột nhiên biến mất, một luồng gió mát từ đâu thổi tới khi Trình An đi ngang qua.

Hỏa Diệm Quỷ trợn tròn mắt: "Không thể nào! Ngươi sao có thể hấp thụ hỏa độc của ta?!"

Trình An nhìn lên bầu trời, đôi mắt của bức tượng giờ đây rực cháy hai ngọn lửa vàng ròng. Hắn đưa tay ra, bộ giáp sắt trên tay hắn đột ngột chảy ra, hóa thành một cây kim châm dài trượng dư, đỏ rực như được rèn từ tâm trái đất.

"Ngươi dùng lửa để hại dân, ta dùng lửa để khai thông địa mạch!"

Trình An vung tay, cây kim hỏa tinh lao vút lên không trung. Nó không nhắm vào Hỏa Diệm Quỷ, mà nhắm vào viên Hỏa Linh Châu.

Choang!

Tiếng vỡ vụn của linh bảo vang lên khô khốc. Viên châu vỡ tan, nhưng nhiệt lượng trong đó không tán đi mà bị cây kim của Trình An dẫn dắt, đâm thẳng xuống lòng đất ngay giữa thôn Lạc Diệp.

Ầm! Ầm! Ầm!

Mặt đất rung chuyển. Từ lỗ thủng do cây kim đâm xuống, một cột nước mát lạnh phun cao hàng chục trượng, mang theo địa khí thuần khiết nhất tưới đẫm lên toàn bộ thôn làng. Cơn mưa nhân tạo này không chỉ dập tắt đám cháy, mà còn hồi sinh những cánh đồng đang héo rũ trong nháy mắt.

Hỏa Diệm Quỷ mất đi linh bảo, thân thể run rẩy, yêu lực đại giảm. Nó sợ hãi quay đầu bỏ chạy, nhưng Trình An đã không cho nó cơ hội. Hắn phất tay, những rễ cây táo từ dưới đất vọt lên, quấn chặt lấy con quỷ lửa, kéo nó xuống dòng nước mát lạnh đang phun trào.

"Aaaaa!"

Tiếng kêu thảm thiết lịm dần. Con quỷ lửa tan biến thành những làn khói trắng, linh tính của nó bị Trình An luyện hóa, hóa thành một viên đan dược màu đỏ thắm lơ lửng trước miếu – Hỏa Linh Đan.

Khi cơn mưa tạnh dần, cả thôn Lạc Diệp chìm trong một màu xanh ngắt của sức sống mới. Trình An thu lại linh thể, bức tượng gỗ táo giờ đây đã trở lại màu đen sẫm ban đầu, nhưng trên mặt giáp ẩn hiện những đường vân đỏ tinh tế như mạch máu chảy trôi.

Linh thể hắn giờ đây đã ngưng thực đến mức có thể đứng vững dưới ánh mặt trời mà không sợ tan biến. Hắn đã hoàn thành giai đoạn "Linh Ấn", chính thức bước vào cảnh giới "Thần Từ".

Dân làng quỳ sụp xuống, lần này không một ai nói lời nào, họ chỉ cúi đầu trong sự thành kính tuyệt đối. Ngôi miếu nát của Trình An giờ đây trong mắt họ không khác gì thánh địa.

Từ phía xa, trên một đỉnh núi cao nhìn xuống Lạc Diệp, một bóng người mặc áo bào bào tím hừ lạnh một tiếng: "Một vị tiểu thần hoang mà có thể luyện hóa Hỏa Linh Châu... Xem ra, huyện Bình Tân này sắp có biến lớn. Để xem lão Thành Hoàng kia sẽ giải quyết cái 'nhọt' này thế nào."

Trình An quay đầu nhìn về phía đỉnh núi, ánh mắt hắn sắc lạnh như kiếm. Hắn biết, giai đoạn bình lặng cuối cùng đã kết thúc.