MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Tiên Tranh TínChương 11: LẤY OÁN LÀM GƯƠNG

Vạn Tiên Tranh Tín

Chương 11: LẤY OÁN LÀM GƯƠNG

1,239 từ · ~7 phút đọc

Sau đại nạn Hỏa Diệm Quỷ, danh tiếng của Bình An Linh Quan tại thôn Lạc Diệp đã đạt đến đỉnh điểm. Ngôi miếu nát nay không còn một phút giây nào ngớt khói hương. Người dân từ các làng lân cận, thậm chí là từ huyện thành, bắt đầu lén lút băng rừng vượt suối tìm đến đây. Họ mang theo không chỉ là lòng thành kính, mà còn là vô vàn những gánh nặng trần gian.

Trình An ngồi bên trong Mộc Thiết Kim Thân, thần thức của hắn giờ đây như một mặt hồ phẳng lặng, nhưng mặt hồ ấy đang phải hứng chịu hàng ngàn vạt mưa mỗi ngày. Mỗi nén nhang thắp lên là một giọng nói vang vọng vào thức hải của hắn.

“Cầu xin đại nhân khiến kẻ thù của con bị bại liệt như con vậy…” “Linh Quan hiển linh, xin hãy khiến gã hàng xóm giàu có kia bị phá sản, để hắn hiểu nỗi khổ của người nghèo…” “Con hận lão quan huyện, cầu ngài cho lão chết không toàn thây!”

Trình An giật mình tỉnh táo khỏi trạng thái minh tưởng. Hắn cảm thấy linh thể mình đột nhiên nặng nề, một làn khói màu xám đen bắt đầu bám lấy lớp giáp sắt, tỏa ra mùi vị chua chát và hôi thối. Đây chính là Oán niệm.

Trong tu tiên truyền thống, tu sĩ sợ hãi tâm ma. Còn trong thần đạo, thứ đáng sợ nhất chính là Hương hỏa độc. Nếu một vị thần nhận lấy sự tôn thờ nhưng không thể thanh lọc được những dục vọng đen tối và oán hận của tín đồ, vị thần đó sẽ dần bị "nhuộm đen", đánh mất bản tâm và trở thành một Đọa Thần – một con quái vật chỉ biết nuốt chửng linh hồn để thỏa mãn cơn đói năng lượng.

“Lòng người… sao lại chứa đựng nhiều u minh đến thế?” Trình An thở dài, giọng nói vang lên cô độc trong không gian thần thức.

Hắn nhìn ra sân miếu. Một người đàn ông có khuôn mặt vặn vẹo vì thù hận đang quỳ trước tượng hắn. Gã vừa bị đánh đập vì nợ nần, và giờ đây gã không cầu làm lụng để trả nợ, gã cầu cho chủ nợ của mình bị sét đánh chết. Luồng hương hỏa từ kẻ này bốc lên đỏ rực như máu, quấn chặt lấy tay của bức tượng gỗ táo như muốn kéo Trình An xuống bùn lầy cùng gã.

Trình An cảm thấy một cơn khát máu trỗi dậy. Một phần linh hồn hắn thì thầm: “Cứ giúp hắn đi. Chỉ cần một tia sấm sét, hắn sẽ tôn sùng ngươi như mạng sống. Sức mạnh của ngươi sẽ tăng vọt!”

“Cút đi!” Trình An quát lớn trong tâm trí, đánh tan luồng ý niệm tà ác vừa nảy sinh.

Hắn nhận ra rằng, nếu hắn cứ tiếp tục nhận hương hỏa một cách mù quáng như các vị thần ở phủ Thành Hoàng, hắn sẽ chỉ là một phiên bản khác của họ – những kẻ kinh doanh nỗi đau. Hắn cần một cách tiếp cận khác.

Trình An bắt đầu vận chuyển Hỏa Linh Đan vừa luyện hóa được từ con quỷ lửa. Hắn không dùng ngọn lửa để thiêu rụi oán niệm, mà dùng nó như một chiếc gương. Hắn gọi đây là thần thông: Nhân Quả Chi Kính (Gương Nhân Quả).

Mỗi khi một lời cầu nguyện mang theo ác ý bay tới, Trình An không thu nhận nó vào linh thể. Thay vào đó, hắn dùng ánh lửa xanh biếc chiếu rọi ngược lại tâm can kẻ cầu xin.

Người đàn ông nợ nần đang quỳ bỗng nhiên khựng lại. Gã thấy trước mắt mình không còn là bức tượng gỗ, mà là một mặt gương rực sáng. Trong gương, gã thấy chính mình đang cầm dao giết người, rồi bị quan phủ treo cổ, gia đình ly tán, linh hồn bị vạc dầu nung nấu. Những viễn cảnh kinh hoàng về kết quả của sự thù hận hiện ra rõ mồn một.

Gã rùng mình, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Ánh sáng xanh biếc từ tượng thần len lỏi vào trái tim gã, gột rửa bớt phần nào sự u mê. Một lúc sau, gã dập đầu, không cầu chết chóc nữa, mà cầu xin một cơ hội để làm lại cuộc đời.

Lập tức, luồng khói xám đen tan biến, thay vào đó là một sợi tơ hương hỏa màu trắng thuần khiết nhất từ trước đến nay chảy vào tay Trình An.

“Lấy oán làm gương, lấy dục làm giới.” Trình An ngộ ra một tầng đạo lý mới.

Hắn không cần phải là một vị thần toàn năng đáp ứng mọi yêu cầu. Hắn phải là một vị thần dẫn dắt. Thần linh không phải là nô lệ của ước muốn phàm trần, mà là người cầm đèn soi sáng cho đạo đức của chúng sinh.

Tuy nhiên, việc thanh lọc hương hỏa khiến tốc độ tăng trưởng sức mạnh của Trình An chậm lại rõ rệt so với việc "ăn tạp". Trong khi đó, ở huyện thành Bình Tân, sự im lặng của phủ Thành Hoàng sau thất bại của Hỏa Diệm Quỷ không phải là bỏ qua, mà là một sự chuẩn bị cho đòn chí mạng.

Huyện thành Bình Tân đang tổ chức Đại hội Hương Hỏa trăm năm một lần. Đây là lúc tất cả các vị thần trong vùng phải về trình diện và dâng nộp tinh hoa đức tin. Việc thôn Lạc Diệp không có đại diện, lại còn có "thần hoang" công khai đánh bại sứ giả của Thành Hoàng, đã trở thành cái gai trong mắt các tầng lớp cai trị cao hơn.

Trong một căn phòng kín tại phủ Thành Hoàng, một vị lão giả mặc áo bào thêu hình mãng xà vàng, hơi thở thâm trầm như vực thẳm đang ngồi đối diện với một bức tranh vẽ cảnh núi sông Bình Tân. Ông ta chính là Thành Hoàng Bình Tân – Thẩm Vạn Thiên.

"Trình An? Một thầy thuốc chết oan?" Thẩm Vạn Thiên nhếch mép, giọng nói mang theo uy áp của cảnh giới Kim Thân đỉnh phong. "Lấy oán làm gương? Hắn muốn làm thánh nhân giữa đám tiện dân sao? Đáng tiếc, thần đạo không cần thánh nhân, thần đạo cần trật tự."

Ông ta quay sang vị quan đứng cạnh: "Gửi thông điệp cho Thánh Quang Giáo. Bảo họ rằng, phủ Thành Hoàng cho phép họ sử dụng 'Sát Thần Lệnh'. Nhưng đừng giết hắn ngay. Hãy để cho dân chúng Lạc Diệp tận mắt thấy vị thần của họ bị lột da, rút gân, biến thành một con quỷ dữ. Ta muốn xem, lúc đó họ còn thành kính được bao lâu."

Sát Thần Lệnh – thứ pháp bảo tàn khốc nhất, có thể cắt đứt hoàn toàn sự kết nối giữa thần linh và tín đồ, biến hương hỏa thành thuốc độc.

Tại thôn Lạc Diệp, Trình An đột ngột mở mắt. Bức tượng gỗ táo rung lên bần bật. Hắn cảm nhận được một luồng sát cơ lạnh lẽo đang vượt qua biên giới của thôn, không phải một người, mà là một đội quân.

Hành trình bảo vệ đạo tâm của hắn đã bước sang một chương mới tàn khốc hơn: Đạo Tranh. Trong đạo tranh, không có đúng sai, chỉ có kẻ sống sót mới là chính thống.